Những Vụ Lừa Đảo Nổi Tiếng Thế Giới

Lượt đọc: 116 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hậu quả sự nhẹ dạ

❊ ❊ ❊

Ngồi trong quán giải khát ven con đường lớn giữa trung tâm thành phố Montreal bên Canada, cô Claire nhích người vài tấc nhường chỗ cho chàng trai từ nãy vẫn ngắm cô không chớp mắt nhưng chẳng nói gì. Chàng ta cao lớn, tóc vàng, trang phục gọn gàng: quần màu xám nhạt, áo xanh dương, thắt cravat. Chàng lịch sự ngỏ lời:

– Xin lỗi cô. Tôi đường đột với cô như thế này thật không phải. Nhưng vì nói tiếng Pháp không thạo nên tôi rất bỡ ngỡ khi tới thành phố này.

Claire cũng như tất cả mọi cô gái xinh đẹp khác trên đời chẳng lạ gì cách “vào đề” theo kiểu này. Anh chàng mở đầu không hay hơn các chàng trai khác, nhưng cô thầm công nhận anh chàng thật dễ gây cảm tình. Hơn nữa lúc này Claire chưa rũ hết nỗi buồn vừa chia tay với một chàng trai mà cô đã tưởng mình rất yêu. Cô hơi mỉm cười, đáp:

– Anh nói tiếng Pháp được đấy chứ!

– Thật vậy sao? Xin tự giới thiệu: Harry, mới từ New York sang đây. Lần đầu tới Montreal nhân có công chuyện làm ăn buôn bán tại thành phố này. Lát nữa tôi phải tới khách sạn Nữ hoàng Elisabeth nơi tôi đã gọi điện thoại mướn phòng nhưng chưa biết nó ở đường nào. May ra cô biết chỗ, nhờ cô chỉ giúp.

Dĩ nhiên Claire biết khách sạn Nữ hoàng Elisabeth, biết tới mức ngay tối hôm đó cô đã cùng ngồi một bàn trong Nữ hoàng Elisabeth với chàng trai mới quen, rồi cùng chàng đi coi phim đến tận khuya.

Đêm tháng Tám, trời ấm áp dễ chịu. Harry tiễn chân cô gái về tận nhà. Tới cửa, chàng dừng lại, ướm hỏi:

– Em tới nghỉ cuối tuần với anh nhé!

– Nghỉ hết cả mấy ngày cuối tuần thì dài quá. Một tối thứ Bẩy thì được, với điều kiện em ra về lúc tám giờ tối.

– Đồng ý.

– Anh định đưa em đi đâu?

– Anh có người anh họ có nhà riêng trong khu Laurentide. Một nơi rất nên thơ. Gia đình người anh đó lại đi nghỉ cuối tuần ở quê. Ta sẽ tới đó dạo chơi.

Claire hơi do dự, rồi gật đầu nhận lời. Chàng trai tỏ ra rất đàng hoàng, nghiêm chỉnh, dễ thương.

Hôm sau, hôm sau nữa, hai người lại gặp nhau quanh bàn nước. Cô gái đã thấy xiêu xiêu: Harry đẹp trai, hình như có địa vị kha khá, mức sống sung túc. Khi trò chuyện, đôi mắt chàng chứa chan âu yếm khiến Claire tưởng như nhẫn cưới của anh đã đeo vào tay mình.

Chiếc xe Harry mướn để chở Claire đi chơi là chiếc Ford mui trần dời mới nhất. Claire sung sướng hưởng làn gió thổi tung mái tóc, cười như trẻ con, cảm thấy cuộc hội ngộ tưởng chừng bình thường đang trở thành thiên tình sử cô mong ước từ lâu.

Harry đạp phanh dừng xe trước ngôi nhà rộng rãi của người anh họ, liếc nhìn Claire đắm đuối. Nhìn ngôi nhà, cô gái phấn khởi reo lên:

– Ôi, giá được sống trong ngôi nhà này thì sướng biết mấy!

Khi đặt chân lên bậc tam cấp dẫn vào nhà, Claire thấy người tan ra trong hạnh phúc. Chắc buổi chiều nay sẽ kết thúc bằng một lời tỏ tình đằm thắm nhất.

Hai người vào bếp. Harry lấy chai uýtki trong giỏ đồ ăn chàng mang theo, rót đầy hai li. Claire khẽ kêu:

– Li của em đây ư? Lạy Chúa, em sẽ xỉn mất thôi!

– Khi lần đầu tiên đặt chân vào ngôi nhà mang lại hạnh phúc cho mình, bao giờ cũng phải uống cạn một li đầy. Tục lệ từ ngàn xưa như vậy, và anh vẫn tin.

Claire không dám từ chối: chàng vừa nói đến hai từ hạnh phúc.

Mười phút sau cô bắt đầu ngây ngất, bất giác cô phá lên cười.

– Anh Harry! Chắc em xỉn thật rồi! Khiếp quá!

Harry tủm tỉm, rót đầy li cô gái lần nữa.

– Không sao đâu. Ở đây thoáng đãng nên em hơi bị ngợp đấy mà. Cạn li này nữa, em sẽ dễ chịu hơn.

Cô gái ngửa cổ làm một hơi cạn li.

– Chà chà, người nóng ran như lửa đốt ấy. Nhưng em bắt đầu thấy ngon.

Sau li thứ ba, Harry lôi mạnh cô gái vào lòng, hôn lên môi. Claire không chống cự. Tuy chưa lịm hẳn nhưng đã gần như mê. Khi chàng trai chiếm đoạt thân thể cô, cô gần như không hay biết mình đang làm gì nữa…

Ba tiếng sau Claire mới tỉnh. Gian bếp đầy ắp nắng khiến cô chói mắt, cố gượng ngồi dậy nhưng lại ngã vật xuống sàn bếp lát gạch bông màu huyết dụ. Cô chợt nhận ra mình đang nằm dưới đất, đầu nhức như búa bổ. Và sau mấy phút nữa mới nhận ra mình gần như trần truồng, váy vén cao, nịt vú tuột dây đeo lòng thòng trên ngực.

Cách đó vài bước chân, Harry ngồi trên ghế đẩu giương mắt nhìn chằm chặp với vẻ ghê tởm.

– Dậy mà rửa mặt đi, nằm ườn mãi thế! Đàn bà con gái khi ngủ mà dãi nhớt nhoe nhoét đầy mặt thế kia trông tởm lắm!

Claire cố kìm nước mắt, bám vào mép chiếc bàn bếp cố lết tới bồn rửa chén bát. Nỗi tủi nhục trong lòng dìm mặt cô gục xuống nhưng cô vẫn thấy mọi thứ xung quanh, từ tường bếp đến sàn nhà đều quay tít làm cô lợm giọng muốn ói, tưởng chừng sắp chết đến nơi.

Harry nheo mắt sủa tiếp:

– Đã bảo rửa mặt đi mà! Rửa xong ta sẽ sửa sang đôi chút cho gọn.

Đến lúc này cô mới hiểu ra: gã cố tình đổ rượu cho cô say mềm, còn cô thì đã để hắn sai khiến như một con ngốc. Dần dần cô nhớ lại đôi ba cử chỉ mơ hồ lộn xộn của mình và chợt nhận ra rằng không những mình đã để mặc hắn muốn làm gì thì làm mà còn tiếp tay cho hắn là khác! Claire uất ức đến nghẹt thở.

– Tại sao anh xử sự như vậy? Tại sao? Thật đáng ghê tởm!

– Ghê tởm à? Đứa nào đáng ghê tởm?

Harry nhẩy khỏi ghế chồm tới nắm tóc cô gái lắc rất mạnh.

– Đứa nào tởm? Chính chúng mày, luôn giả bộ đoan trang nhưng thực ra chỉ lo khêu gợi đàn ông chúng tao mới đáng tởm!

Claire run bần bật, cố há to miệng hít một hơi thật dài rồi kêu lên một tiếng thật to.

Harry quát:

– Kêu to nữa lên! Mặc sức kêu, không ai nghe thấy đâu. Mày biết rồi đó, cách đây những mấy cây số mới có người ở.

Rửa mặt xong Claire nhìn bóng mình trên lớp gạch màu nâu huyết dụ ốp trên tường.Váy, áo đều rách toạc, tóc tai bù xù.

– Anh để tôi về. Tôi hứa sẽ không nói ra vụ này… tôi van anh, hãy cho tôi về…

Vừa nói xong Claire nhận ngay ra sai lầm khi thấy Harry mỉm cười đắc ý. Khóc lóc van xin chỉ tổ làm hắn càng hành hạ cô nhiều. Hắn là một tên có máu tàn bạo, thích tìm thú vui trong đau đớn của người khác. Hình thức có vẻ đàng hoàng, quần xám nhạt, sơmi xanh dương, cravat nền nã chỉ là cái vỏ che đậy một tên bạo dâm nguy hiểm. Linh tính mách bảo Claire: cách tự bảo vệ tốt nhất là giả bộ tảng lờ, coi như không có chuyện gì. Quả nhiên sau một hồi lải nhải chửi bới nguyền rủa thậm tê Harry lại tới ngồi xuống ghế, nôn ra những lời thô tục.

Claire vẫn làm ra vẻ không thèm để ý tới hắn, thản nhiên sửa sang lại trang phục… Cô kiên nhẫn chờ lúc nó mệt mỏi, sơ ý, cô sẽ chạy khỏi đây.

Nhưng mãi vẫn không thấy dấu hiệu gì. Đã thế, sau hồi lâu lải nhải nhục mạ cô gái, Harry lại lấy chai whisky ra, rót liên tục vào li, ngửa cổ nốc hết li này đến li khác giữa không khí im lặng, ngột ngạt đầy lo lắng và căm hờn của gian bếp hẹp. Hắn cắm một điếu xì gà gộc vào mồm, nắn túi tìm diêm. Không thấy, hắn tới kiếm trong tủ buýp phê. Thời cơ đã đến… Claire chồm dậy, lướt qua bên cạnh Harry chỉ cách nửa bước chân, chạy vụt ra hành lang.

Khốn thay cho cô! Tuy Harry đã nốc vào bụng cơ man là rượu nhưng nó vẫn còn nhanh nhẹn, động tác vẫn còn đủ chính xác. Nó đuổi kịp Claire ngay ngoài hành lang, lôi cô về, đẩy cô ngã lăn xuống tràng kỉ.

– Có biết người ta thường làm gì với bọn con gái như mày không?

Nó xoay tròn quanh cô gái, ném xuống những tia mắt cháy bỏng căm ghét.

– Nghe đây! Người ta rạch mặt nó ra, đánh dấu lên mặt! Cắt nát mặt nó! Biết chưa?

Nó rút dao trong túi, bấm chốt hãm. Lưỡi dao bật ra trong tiếng “cách” khô khan. Bộ mặt đẹp trai vụt trở thành hung dữ, các thớ thịt trên mặt hắn giật giật liên hồi. Rõ ràng hắn đã rắp tâm từ trước nên mới thủ sẵn dao trong người.

– Người đẹp đừng cựa quậy, nghe!

Harry gầm gừ vung dao xông tới đâm mạnh một nhát vừa đúng lúc Claire lăn mình chồm dậy. Nhát dao không trúng người, chỉ sượt qua ngực. Claire tiếp tục né tránh các đòn sau tuy không tin mình sẽ thoát chết. Claire bị hung thủ đâm trúng nhiều nhát làm váy áo rách toang nhiều chỗ, mình đỏ lòm máu. Cô đinh ninh sẽ chết đến nơi.

Chợt cô thoáng thấy trên tủ sách có con chim bằng đồng giang đôi cánh rộng. Đó là nắp két nước trên xe ô tô kiểu cổ lỗ sĩ hiện chỉ còn triển lãm trong các viện trưng bày đồ cổ: nắp két nước xe ChernardWalker. Bên cạnh là một loạt nắp két nước kiểu cổ khác, cái nào cũng to đùng, nặng chịch. Claire vớ ngay chiếc to nhất…

Sau này Claire không nhớ bằng cách nào cô đã vớ được nó trong lúc cuống quít chống đỡ, né tránh các nhát dao của tên Harry.

Và cũng không hiểu bằng cách nào mình đã nện trúng giữa sọ gã hung ác. Khi gã ngã lăn đùng dưới sàn, giẫy đành đạch vài cái rồi năm thẳng đơ, Claire cũng không biết mình đã giết chết gã. Ngơ ngác như người mất hồn Claire ngồi nhìn xác chết trong nhiều giờ. Mãi đến lúc trời tối cô mới đứng lên, rửa ráy mặt mũi chân tay, sửa sang thân hình cho có vẻ bình thường. Nhưng dù vẻ bên ngoài đã trở lại bình thường, từ lúc này trở đi cô không còn bình thường như trước nữa.

Claire không báo cảnh sát. Nghĩ mình đã phạm tội nặng cộng với nỗi khiếp đảm kéo dài khiến đầu óc cô mê muội không suy nghĩ tỉnh táo được.

Trên xe có chiếc áo mưa. Claire khoác áo che kín các vết thương và váy áo rách bươm, rồi lái chiếc Ford ra bỏ ngoài cửa ngõ thành phố, đi bộ nốt quãng đường còn lại. Dọc đường cô không gặp ai, lúc mười giờ rưỡi đêm đó Claire về tới phòng riêng. Bố mẹ cô đều đã ngủ say. Có nhiều cơ may cảnh sát sẽ không tìm ra sự liên quan giữa cô với tên hung thần tàn bạo cô đã buộc phải hạ sát để tự vệ.

Một tháng sau tháng Chín năm 1975 tình cờ Claire đọc trên tờ Montreal một mẩu tin ngắn đăng trên mục Tin Vặt. Tin cho biết cô thày bói Linda có khả năng “siêu minh cực cảm” sẽ tìm ra hung thủ bí ẩn đã giết Harry em trai cô ta trong biệt thự của hai chị em ở Laurentide.

Claire cắt bài báo bỏ vào xắc tay. Suốt ngày hôm đó, trong đầu lúc nào cũng bị bài báo ám ảnh không dứt. Tối đến, ngồi một mình trong phòng riêng cô mở xắc lấy mảnh bào đọc đi đọc lại trong nỗi hoảng sợ càng tăng cao. Một nỗi sợ khó hiểu. Claire không tin chuyện bói toán dị đoan, cô nghĩ mụ thày bói này chắc chả làm nên trò trống gì, không thể phát hiện ra cô, nhưng cô vẫn sợ. Sợ kinh khủng! Tuy biết là ngớ ngẩn, vô lí nhưng Claire vẫn cảm thấy như mình bị theo dõi bị giám sát. Đêm đó, sau khi đọc lại lần nữa mẩu tin, Claire không dám tắt đèn trên bàn ngủ, cứ để ngọn đèn chong chong đến sáng.

Chỉ sau vài ngày, nỗi ám ảnh đã chiếm hết tâm trí, bám chặt đầu óc cô gái không một phút buông tha. Claire mua hàng đống sách về khoa học huyền bí, về các môn cận khoa học, ngốn ngấu mọi bài báo viết về các khả năng siêu tự nhiên, về các hiện tượng khác lạ, siêu phàm. Cái tên Linda trở thành ác mộng không chỉ đêm đêm mà ngay giữa ban ngày. Claire sụt mất mấy kí thịt, người gầy tọp hẳn.

Cuối tháng Chín 1975 Claire thấy trên báo một bài đóng khung nổi bật. Bài báo viết: “Cô thày bói nổi tiếng Linda vừa quyết định tới ngôi biệt thự Laurentide nơi em trai cô bị giết một cách dã man. Cô Linda tuyên bố: tới hẳn nơi xẩy ra án mạng cô sẽ vẽ được chân dungrobot của hung thủ”.

Hôm sau, một bác sĩ y khoa ở New York lên truyền hình giải thích rất nghiêm túc: khả năng kì diệu của các thày bói nhờ một số đặc điểm riêng trong não họ tạo nên. Đặc biệt có một số thày bói “siêu sáng” nhờ có hệ thần kinh thị giác rất nhạy cảm. Nếu độ nhạy này suy giảm, họ sẽ mất khả năng nhìn thấy những vật không hiện diện trước mắt.

Thứ lí thuyết ngớ ngẩn bậy bạ ấy đáng lẽ làm Claire bật cười. Nhưng vì cô đã giết người một hành vi hoàn toàn trái với bản tính của con người, nhất là phụ nữ, và tuy thực hiện trong trường hợp tự vệ chính đáng nhưng nó khiến cô mất hết năng lực phê phán, khả năng suy nghĩ bị tê liệt. Những hình ảnh đẫm máu ghê rợn luôn theo đuổi Claire, dần dần làm tiêu tan lí trí, cô không còn phân biệt được thực tiễn và ảo giác

Vài ngày sau Linda tới Montreal, lên truyền hình tuyên bố sẽ họp báo và tại cuộc họp báo đó, cô ta sẽ tiết lộ một điều cực kì quan trọng.

Vừa nghe xong Claire lập tức gọi điện thoại tới đài truyền hình.

– Đài truyền hình S.R.C đây! Tôi nghe.

– Xin vui lòng cho biết: trong thời gian lưu lại Montreal, cô thày bói Linda ở địa chỉ nào?

– Bà là ai, vui lòng cho biết quí danh.

– Tôi là Claire.

– Bà cầm máy chờ ít phút.

Nhân viên tổng đài nối máy cho Claire liên lạc với hàng loạt phòng ban, mãi cô mới gặp được một người chịu dành vài phút trả lời:

– Tôi làm sao biết thày Linda đang ở đâu! Chắc ở trong biệt thự của thày ở Laurentide…

Ngay trong hôm đó Claire mượn xe ông bố chạy tới Laurentide. Một giờ sau, cô tới nơi cô đã cho gã Harry tiêu đời. Đêm đã khuya nhưng trong bếp vẫn còn ánh đèn, thỉnh thoảng có bóng người lướt qua phía trong cửa sổ.

Tay nắm chắc chiếc tuốcvit, Claire tới trước nhà, bước lên bậc tam cấp, vặn núm cửa nhưng không mở được, Linda đã cẩn thận khóa trái cửa ra vào.

Claire đập cửa. Sau vài giây, tiếng đàn bà khàn khàn hỏi vọng ra:

– Ai đó?

– Claire, bạn gái của em trai bà.

Nhìn qua ô kính cửa sổ, Linda không thể ngờ cô gái xinh đẹp mảnh dẻ kia lại là người giết em trai mình. Bà ta mở cửa.

Nhanh như chớp Claire ập vào, thét:

– Đừng hòng hại ta!

– Cô nói gì vậy? Ai hại cô?

– Thằng em mụ là một thằng điên!

Cô thày bói Linda khoảng sáu mươi, phấn son lòe loẹt, mười ngón tay đeo hơn chục chiếc nhẫn màu sắc sặc sỡ, đúng là hình mẫu loại người hành nghề mê tín. Bà ta trợn tròn mắt:

– Cô em vào lộn nhà rồi!

Linda vừa lắp bắp vừa lùi dần vào gian bếp vì thấy Claire rút tuôcvit ra.

– Không lộn không lầm đâu! Đây là nơi thằng em mụ cưỡng hiếp ta rồi còn định giết ta!

Linda khiếp hãi rú lên:

– Cô định làm gì với cái kia?

Vừa rú Linda vừa đưa tay bưng mặt, tránh mũi nhọn đang chĩa thẳng vào mắt.

– Khéo, khéo, kẻo chọc vào mắt tôi!

Cô thày bói đã bị dồn tới sát chân tường gian bếp.

Claire thét lớn:

– Mày sẽ không nhìn thấy gì nữa. Mày sẽ không tố giác được tao. Đời nào tao để mày làm điều đó!

Claire vừa hét vừa đâm tới tấp.

Người thợ lát nền nhà bằng gạch bông màu huyết dụ chắc không ngờ sẽ có máu đổ lên đây nhiều thế. Linda nằm thẳng đơ dưới sàn, hai tay bắt chéo trên ngực. Hai mắt bị mũi thép nhọn đâm thấu vào tận óc. Cô thày bói hết sống.

Sáng hôm sau mọi người mới phát hiện ra vụ án mạng. Chỉ trong hai tháng, hai vụ giết người xẩy ra tại cùng một nơi này! Cảnh sát Canada sôi lên. Họ đoán một tên mất trí nào đó đã thực hiện vụ này sau khi thấy Linda trên truyền hình. Họ lục lại danh sách những người đã gọi điện thoại tới đài truyền hình hỏi thông tin về Linda. Dĩ nhiên trong đó có Claire. Cảnh sát so sánh vân tay cô với với dấu vết trên cán chiếc tuốcvit cô vứt lại trên hiện trường. Các dấu tay hoàn toàn khớp nhau. Vả lại, bố Claire thừa nhận chiếc tuốcvit là của ông.

Bị bắt giữ, Claire thuật lại câu chuyện của cô. Có lẽ cô sẽ không bị xử tội, quá lắm cũng chỉ bị đưa vào bệnh viện tâm thần trong một thời gian.

Nhưng Claire đã tự vẫn trong xà lim tam giam, sau nhiều đêm la hoảng không ngớt:

– Nó kia kìa… nó trừng mắt nhìn tôi. Đuổi nó đi, tôi van các ông hãy đuổi nó đi! Hai con mắt nó làm tôi phát điên lên!

Phương Hà (biên soạn)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.