Hồi thập niên 20 Ivar Kreuger là một người Thụy Điển rất thông minh, có năng khiếu kinh doanh bẩm sinh. Quê hương ông ta có nhiều rừng nên Ivar Kreuger lao ngay vào một cuộc kinh doanh đòi hỏi rất nhiều gỗ, những chiếc que gỗ tuy nhỏ nhưng con số lên tới hàng tỉ tỉ: làm diêm, theo một phương thức riêng do ông ta nghĩ ra. Diêm của Ivar Kreuger rất tuyệt, dễ đánh lửa nhưng lại rất an toàn, không bao giờ gây tai nạn.
Có vẻ ngoài dễ nhìn nên Ivar Kreuger gây được nhiều mối giao hảo thuận lợi cho kinh doanh, mặt khác, sản phẩm ông làm ra lại có chất lượng cao. Diêm của ông bán chạy không những ở Thụy Điển mà ra cả nước ngoài rồi len lỏi vào khắp hang cùng ngõ hẻm trên thế giới. Trong cuộc sống, ai mà chẳng cần đến lửa? Khốn thay, trong khi chào bán diêm ở nhiều nước, Ivar Kreuger không ít lần bị thất vọng: tại nhiều quốc gia lớn nhỏ, việc sản xuất diêm là độc quyền của nhà nước nên một người Thụy Điển dù có biệt tài làm diêm như ông ta cũng không được phép cạnh tranh với chính quyền sở tại.
Tuy vậy, công cuộc kinh doanh của Ivar Kreuger ở thời điểm đầu thế kỉ XX này vẫn mang lại nhiều lợi nhuận, tài khoản của ông ta tại ngân hàng vẫn không ngừng đầy lên. Một bữa kia, người đứng đầu chính phủ một nước nhỏ ở châu Âu tuồng như tình cờ tiết lộ một bí mật quốc gia: nước ông đang gặp khó khăn về ngân sách. Ivar Kreuger nhậy bén thấy ngay đây thời cơ ngàn vàng liền đưa ra gợi ý: sẵn sàng cho vay một khoản tiền lớn đánh đổi lấy độc quyền sản xuất diêm ở nước đó. Vụ nhượng quyền này sẽ tiến hành thật kín đáo, chỉ một số quan chức chủ chốt được biết. Và để việc thương lượng tiến hành trôi chảy Ivar Kreuger phóng tay bôi trơn bộ máy hành chính của nước đó bằng những khoản lót đường hậu hĩ cho các quan tham, loại quan chức ở đâu cũng có.
Lẽ đương nhiên, mọi điều khoản của bản thỏa ước đều tối mật. Chính Ivar Kreuger đã nhiều lần tuyên bố: mọi người muốn thành đạt trong kinh doanh đều phải biết giữ bí mật, bí mật là chìa khóa của thành công. Phương châm của các doanh nhân là: “Im lặng, tuyệt đối im lặng”. Đối với Ivar Kreuger giữ bí mật càng quan trọng bội phần vì ông ta không những là chuyên gia giỏi làm diêm chứa hóa chất phốtpho mà còn là chuyên gia giỏi vẽ trên sổ sách chi thu. Giỏi tới mức các nhà kế toán sừng sỏ tuy đều đều kiểm tra sổ sách của ông ta nhưng chẳng phát hiện được sai trái gì. Đã thế, mỗi khi bị hỏi một câu hiểm hóc, Ivar Kreuger lập tức vung lá bùa hộ mệnh: các thỏa hiệp với chính phủ nước ngoài là bí mật quốc gia, không thể tiết lộ. Im lặng! Tuyệt đối im lặng!
Hơn nữa, nhờ tài vẽ đó Ivar Kreuger còn được nhiều ngân hàng tin cậy, coi là khách quí mang vẻ vang đến cho họ. Họ không ngần ngại cho ông ta vay những khoản tiền lớn. Những vị chủ ngân hàng có dịp tới thăm ông ta tại trụ sở choáng lộn ở Stockholm càng bái phục Ivar Kreuger sát đất vì được trực tiếp chứng kiến những cuộc đàm thoại giữa chủ nhân với các chính khách cỡ bự nước ngoài. Họ làm sao biết trong dãy máy điện thoại xếp hàng dài trong văn phòng có một máy gắn chiếc nút đặc biệt. Thỉnh thoảng Ivar Kreuger kín đáo ấn nút làm máy đổ chuông rồi nhấc máy giả bộ trò chuyện với một bộ trưởng hoặc thứ trưởng nước ngoài nào đó để lòe vị giám đốc ngân hàng đang ngồi trước mặt. Nhiều khi chiếc điện thoại đặc biệt này chỉ đơn giản làm nhiệm vụ đuổi khéo những vị khách không mời mà đến.
Tuy nhiên, cuộc đại suy thoái kinh tế hồi cuối thập niên 20 đầu thập niên 30 đã làm chao đảo nước Mỹ rồi lan sang các nước châu Âu khiến diêm Thụy Điển cũng lao đao. Tòa lâu đài tài chính yếu ớt và tài lừa bịp để vay vốn của Ivar Kreuger vấp phải một trở ngại lớn: số nhà đầu tư giảm sút thảm hại, lãi suất cho vay tăng lên ghê gớm. Ông ta phải vắt óc nghĩ ra một mánh mới.
Một bữa kia, Ivar Kreuger vào một ngân hàng Bỉ trao cho giám đốc chếc phong bì tổ bố nói là gửi bốn trăm triệu frăng. Giám đốc ngân hàng nể mặt vị khách quí nên không mở ra kiểm tra, viết ngay giấy biên nhận. Sau đó mới té ngửa khi thấy trong phong bì chỉ có chưa tới năm triệu frăng. Được báo tin, Ivar Kreuger vội vàng mang bộ mặt ân hận tới cáo lỗi vì đã nhầm lẫn, xin trả lại tờ biên nhận cho ngân hàng. Và tất nhiên không cho biết mình đã kịp ngay lập tức dùng tờ biên nhận ấy để vay tiền ở một ngân hàng khác.
Tình hình ngày càng chồng chất thêm nhiều khó khăn mới. Không còn cách nào khác, Ivar Kreuger đành tận dụng uy tín còn sót của mình để chơi những cú tầm thuờng không ngoạn mục như xưa: làm những giấy tờ giảnhững bảng kê tài sản, những văn bản mang chữ kí giả mạo liên quan tới các ngân hàng Ý để chiếm đoạt tổng cộng tới bẩy mươi mốt triệu đôla. Nhờ vậy tuy nước đã tràn vào con tàu chở diêm của ông ta nhưng nó vẫn chưa chìm hẳn.
Mãi cũng đến lúc phải bán bớt một phần vương quốc của mình mới trụ nổi, Ivar Kreuger chuyển nhượng một công ty điện thoại Thụy Điển cho hãng ITT (International Telephone and Telegraph) ở New York. Hãng này cử một đoàn chuyên viên kế toán sang thẩm tra sổ sách. Không còn “Im lặng, tuyệt đối im lặng” được nữa, cũng không còn giữ được bí mật quốc gia nữa. Đoàn kiểm tra phát hiện gã khổng lồ sản xuất diêm là một khổng lồ có đôi chân đất sét. Tin này được loan báo trên tất cả các chuyên san kinh tế tài chính của thế giới. Ivar Kreuger bị dồn vào chân tường, xin vay nợ của một ngân hàng Thụy Điển… Ngân hàng đồng ý với điều kiện phải để ngân hàng kiểm tra toàn bộ sổ sách kế toán. Ivar Kreuger bay sang Paris… và được tin những bản kê giả mạo của các ngân hàng Ý đã bị phanh phui toàn bộ.
Ngày hôm sau, người ta thấy Ivar Kreuger chết vì một viên đạn tự bắn vào giữa trán. Sau khi gã chết nhà chức trách phải bỏ ra mười ba năm mới gỡ xong mớ bòng bong các quả lừa rối mù của gã. Tổng số tiền bị Ivar Kreuger chiếm đoạt lớn hơn toàn bộ ngân sách quốc gia của Thụy Điển thời đó!