Những Vụ Lừa Đảo Nổi Tiếng Thế Giới

Lượt đọc: 116 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bán tháp Eiffel cho ve chai

❊ ❊ ❊

Tháng 7 năm 1925. Người lái chiếc taxi đỗ đầu dẫy xe xếp hàng dài trước đại khách sạn Crillon buông vội tờ báo đang đọc xuống ghế. Một người đàn ông sang trọng vừa mở cửa xe, buông ra lệnh ngắn gọn:

– Tới tháp Eiffel.

Anh tài xế taxi đoán biết ngay mình vừa rước được vị khách loại nào: một du khách giầu có, không chừng là người Mĩ cũng nên, người ở khách sạn Crillon bước ra bao giờ cũng là người có khả năng ban tặng cho anh khoản tiền boa hậu hĩ.

Quả nhiên, khi xe dừng bánh dưới chân tháp Eiffel, người đó để lại một tờ bạc lớn và phủi tay:

– Khỏi trả tiền thừa!

Người đó lững thững dạo bước trên công viên Mars, đi đi lại lại dưới các cây cột thép. Nhưng xem ra có vẻ không phải là du khách, không tới đây với mục đích chiêm ngưỡng một công trình mĩ thuậtkĩ thuật có một không hai trên thế giới: không chụp ảnh, không luôn tay lật các trang sách hướng dẫn như những người đang có mặt quanh đây. Anh ta tỏ ra thư thái, hơn nữa trên môi luôn nở nụ cười khinh khỉnh xem thường tất cả.

Trong khi anh ta quan sát rất kĩ cây tháp từ mọi góc cạnh, xung quanh không một ai để ý tới anh. Nhưng giả sử biết được anh ta đang suy tính chuyện gì, chắc hẳn họ sẽ cực kì sửng sốt như chưa bao giờ sửng sốt đến thế! Bởi lẽ trong đầu vị khách sang trọng nói tiếng Pháp giọng Mĩ này đang nổi lên một câu hỏi ít ai tưởng tượng nổi: cây tháp cao vút mây xanh này đáng giá bao nhiêu đôla?

Gã là Victor Lustig. Từ nhiều năm nay gã đã trúng nhiều quả rất đặc biệt, nhưng quả này mới là đỉnh cao tài nghệ của gã.

Gã sẽ bán tháp Eiffel!

Victor Lustig ra đời năm 1890 ở Hostinne bên ÁoHung. Bố mẹ rất giầu có: bố là nhà kinh doanh công nghiệp lớn, thị trưởng của thành phố. Nhờ vậy Victor Lustig được vào học trong những trường tốt nhất và tỏ ra đáp ứng được mọi mong mỏi của bố mẹ. Chú trò nhỏ học rất nhanh tiếng Pháp, tiếng Anh, có năng khiếu về môn văn học. Các thầy không ngớt khen ngợi cậu, hơn nữa còn nói với bố mẹ Victor Lustig:

– Con trai ông bà có đủ mọi tố chất để trở thành một luật gia lớn.

Tuy nhiên, một chi tiết nhỏ sẽ làm đảo lộn hết mọi thứ: đó là tính cách của bản thân Victor Lustig. Lúc mười chín tuổi, Victor vừa vượt qua các kì thi tốt nghiệp và rất muốn thành đạt trong cuộc đời, nhưng thành đạt không theo cách của thầy cô và bố mẹ mong muốn. Gã muốn thành đạt không phải sau mười năm, hai mươi năm, mà ngay tức thì. Rắp tâm như vậy, gã trốn bố mẹ lẻn đi Paris, với dự định sẽ làm giầu bằng mọi giá.

Năm 1909. Paris lúc này đang ở vào giai đoạn cực thịnh của Thời Huy Hoàng, là nơi lí tưởng cho những kẻ táo bạo, nhất là những kẻ như Victor Lustig: trẻ tuổi, đẹp trai và ít băn khoăn về đạo đức.

Sẵn được trời phú cho thân hình cao to, mái tóc vàng óng rất đẹp, cử chỉ rất điệu nghệ, nói lơ lớ giọng Mĩ nên Victor Lustig nhanh chóng được phái yếu chú ý. Nhân đó gã lao vào nghề tưởng như sẽ giúp gã nhanh chóng phất to: nghề chủ chứa.

Bóng dáng quí phái của Victor Lustig trong động chứa trên đường Lappe nhanh chóng trở nên quen thuộc với khách chơi hoa. Nhưng một sự cố xẩy ra đã khiến gã tỉnh ngộ: trong khi tranh giành khách, một địch thủ trên thương trường kinh doanh thân xác phụ nữ đã chém một nhát giữa mặt Victor Lustig. Gã chợt nhận ra mình thiếu hẳn một điều kiện để thành công trong ngành này: sự hung tợn. Gã rời bỏ Paris, không thiết cả nói lời chia tay với hai cô em út dưới quyền, một cô tóc hung cô kia tóc nâu. Victor Lustig đi tìm giầu sang ở nơi khác.

Victor nhanh chóng tìm ra bối cảnh và loại hoạt động thích hợp hơn nghề chủ chứa: các con tàu viễn dương, và nghề cờ gian bạc lận. Những phòng hạng nhất sang trọng trên các con tàu tỏ ra thích hợp với gã hơn hẳn những đường phố nóng nực của Paris. Đi lại như con thoi trên lộ trình từ Le Havre đi New York, gã làm công việc gạ gẫm các khách đồng hành chơi poker. Nhờ trí thông minh trời cho cộng với thủ đoạn gian lận tinh vi, mỗi chuyến đi gã kiếm được từ một đến hai ngàn đô.

Như vậy cuộc sống của Victor Lustig khá dễ chịu, sung túc, không nhiều rủi ro và có thể cứ thế kéo dài. Nhưng trong chuyến vượt biển thứ mười, một cuộc gặp gỡ bất ngờ đã thay đổi hoàn toàn dòng đời của gã…

Một tối kia, sau khi kiếm được vài trăm đô của một khách người Mĩ, gã thấy một ông khá sang trọng và khá lớn tuổi tới bên. Ông ta lịch sự tự giới thiệu:

– Tôi là Nicky Arnstein. Tôi đã chú ý quan sát anh rất kĩ và rất thích anh. Anh tỏ ra rất có năng khiếu, nhưng vẫn cần được vài lời khuyên của tôi.

Không để Victor Lustig kịp nói gì, ông ta lôi gã tới quầy rượu. Hai người bắt đầu trò chuyện…

Sau chầu whisky thứ ba hai người đã cậu cậu tớ tớ:

– Victor này! Tớ cũng hành nghề y hệt cậu, cũng kiếm sống bằng cỗ bài poker. Kinh nghiệm cho tớ thấy điều quan trọng nhất không phải là chơi cho giỏi và bịp cho khéo. Mà ở chỗ: biết cách đặt đối thủ vào tình thế nó không thể trách người mà phải tự trách mình. Dù bị khánh kiệt gia tài, hắn cũng chỉ có thể tự đấm ngực mà than thở: “Tại mình hết!”. Victor, cậu phải nhớ kĩ điều này: phải làm cho nạn nhân không thể trách cậu nửa lời, không thể làm gì được cậu!

Victor Lustig chưa kịp hiểu hết ý tứ thì Nicky Arnstein đã đứng lên.

– Cậu thấy cái ông đang ngồi một mình ở chiếc bàn kia không? Lão là nhà doanh nghiệp có cỡ ở Boston. Tớ đã chõm lão ngay từ khi tàu nhổ neo. Bây giờ, hãy theo dõi tớ sửa lão ta cách nào nghe!

Nicky Arnstein tới làm quen nhà doanh nghiệp đang ngồi buồn trước li rượu. Tất nhiên ông ta vui vẻ mời ngồi cùng bàn. Hai người nói vài câu tếu táo, chuyện trời nắng trời mưa, cuối cùng, như Nicky Arnstein đã tính trước, nhà doanh nghiệp đề nghị:

– Ngồi buồn, ta chơi vài ván bài giải khuây chứ?

Victor Lustig ngồi ở bàn gần đó không bỏ sót nửa câu của hai người.

Nicky Arnstein đứng bật dậy, lắc đầu.

– Không, thưa ông. Tôi không chơi bài với ông, xin đừng ép.

Nhà doanh nghiệp có ý bực, không hiểu tại sao lời mời đầy thiện chí của mình bị hắt hủi như vậy. Ông ta cố nài nỉ… Mãi Nicky Arnstein mới nhẹ nhàng đáp:

– Vì có thiện cảm sẵn với ông nên xin thú thật: chẳng giấu gì ông, tôi là con bạc chuyên nghiệp. Chắc ông thừa hiểu thế là thế nào, phải không ạ? Nên tôi không muốn ông bị cháy túi vì tôi. Xin đừng ép nữa.

Nhà doanh nghiệp trợn tròn hai mắt, nửa sợ sệt nửa khâm phục. Và bị kích thích cao độ. Chơi bài với một con bạc chuyên nghiệp, một tên cờ gian bạc lận giỏi bịp kể cũng có cái khoái của nó và cũng hấp dẫn lắm chứ! Ít ra cũng được thấy một điều gì hay hay trong cuộc hành trình nhàm chán này.

Ông gọi bồi mang sâm banh tới. Ván bài thứ nhất bắt đầu…

Qua một đêm tới sáng, ông ta đã thua năm chục ngàn đô. Số tiền rất lớn nhưng ông vẫn thấy khoái: một đêm thú vị đầy kịch tính, ông đã có chuyện để kể với bạn bè sau chuyến đi này.

Victor Lustig ngồi theo dõi từ đầu đến cuối. Gã không ngớt trầm trồ tài ba của Nicky Arnstein, cố nhập tâm bài học: bịp thiên hạ chưa đủ, còn phải làm họ không thể trách ai mà chỉ tự trách mình.

Bài học của tổ sư Nicky Arnstein sẽ được Victor Lustig vận dụng rất thần tình. Trong năm năm sau đó gã chuyển sang lộ trình ParisNew York trên những con tàu lớn nhất, chọn kĩ con mồi trong những hành khách giầu nhất… Mãi tới năm 1914 tình thế buộc gã phải thay đổi môi trường và phương thức hành nghề: gã không muốn các ván poker của mình bị ngư lôi Đức làm gián đoạn.

Victor Lustig sang định cư ở Mĩ. Tội gì không sang đó làm ăn? Gã nói thạo tiếng Anh, hơn nữa Mĩ chưa tham chiến, đây là mảnh đất đắc địa cho những tên bịp bợm.

Ở Mĩ, phong thái lịch sự tinh tế kiểu châu Âu của gã gây ấn tượng mạnh. Mọi người không ngớt lời ca ngợi vị bá tước trẻ người Áo nói tiếng Anh quá giỏi! Ai cũng sẵn sàng đặt hết lòng tin vào bá tước.

Và lẽ đương nhiên, Victor Lustig vẫn theo đúng bài bản học được ở Nicky Arnstein. Gã luôn luôn tìm cách đặt đối thủ vào tình thế không thể oán trách khiếu kiện vào đâu được.

Đây là một ví dụ trong hàng chục ví dụ về cách bịp kiểu Victor Lustig, cách bịp làm nạn nhân không sao chống đỡ nổi và không có cách gì phản công lại.

Ở Salina, một thị trấn nhỏ của Kansas, vị bá tước dỏm người Áo đánh hơi thấy một trang trại được rao bán, trên đó có một ngôi nhà bỏ hoang, lở lói, trị giá không tới mười lăm ngàn đô.

Hồi này trong túi Victor Lustig không còn một xu nhỏ, ngoài hai mươi lăm ngàn đô bằng trái phiếu giả. Nhưng gã vẫn rất tự tin, đàng hoàng bước vào trụ sở ngân hàng địa phương American Saving Bank là nơi đã mua ngôi nhà của chủ trại phá sản.

Bá tước dỏm gây ấn tượng mạnh cho chủ ngân hàng, nhất là sau khi ngôi nhà đáng giá có mười lăm ngàn đô được bá tước đặt mua với giá hai mươi lăm ngàn. Mừng hết biết, giám đốc ngân hàng hăng hái nhận lời của vị khách quí đòi đi tham quan ngay lập tức.

Cuộc tham quan nhanh chóng kết thúc vì bá tước dỏm chỉ liếc mắt nhìn qua ngôi nhà cũ kĩ, các mảnh đất bỏ hoang rồi lạnh lùng bảo giám đốc ngân hàng:

– Mai tôi mang hai mươi lăm ngàn tới cho ông. Hãy làm sẵn mọi giấy tờ cần thiết.

Hôm sau Victor Lustig vẫn ung dung đường bệ trong phong thái nhà quí tộc châu Âu bước vào Saving Bank. Giám đốc ngân hàng cúi gập mình làm hai khúc tiếp đón tận ngoài cửa rồi mời vào phòng làm việc có sẵn chai sâm banh để chúc mừng cuộc chuyển nhượng.

Victor Lustig rút túi lấy ra hai gói. Gói thứ nhất bọc giấy nâu đựng “hai mươi lăm ngàn đô”. Gã hỏi giám đốc:

– Ông muốn kiểm tra lại chứ?

Giám đốc quá mừng vì đã vớ bở, không dám làm mếch lòng vị khách sộp đã mua một cơ ngơi đổ nát hoang tàn với cái giá cao hơn giá trị thực những mười ngàn đô nên vội gạt phăng:

– Không dám đâu, thưa bá tước. Chúng ta đều là bậc hiền nhân quân tử cả mà!

Gói thứ hai đựng hai mươi lăm ngàn bằng trái phiếu dỏm cũng được Victor Lustig đặt lên bàn.

– Ông giám đốc đổi số trái phiếu này giùm tôi được không?

Đang muốn kết thúc thật nhanh chóng cuộc chuyển nhượng nên giám đốc ngân hàng đứng lên mở két sắt đếm hai mươi lăm ngàn đưa cho gã.

Hai người bắt tay nhau. Giám đốc khom lưng, tên bịp mỉm cười ngạo nghễ…

Vài tiếng đồng hồ sau giám đốc ngã ngửa người: trong gói giấy nâu chỉ toàn báo cũ, trong gói trái phiếu chỉ toàn trái phiếu giả.

Giám đốc ngân hàng không chịu thua. Thuê ngay một công ty thám tử tư truy lùng tên bá tước dỏm. Các thám tử dễ dàng tìm ra Victor Lustig đang dưỡng sức trong một đại khách sạn ở New York.

Thấy hai thám tử bước vào, Victor Lustig vẫn thản nhiên như không. Hơn nũa còn cười tủm:

– Hai ông định làm gì tôi? Định bắt tôi đưa về Salina và bỏ tù? Thôi đi, làm thế chỉ tổ gây tai tiếng cho ngân hàng! Thử nghĩ mà xem: khách hàng của Saving Bank sẽ nghĩ gì khi biết giám đốc đã bán một cơ ngơi chỉ đáng giá mười lăm ngàn đô lấy những hai mươi lăm ngàn, và bị một kẻ lạ mặt đánh lừa thảm hại mất cả chì lẫn chài?… Theo tôi, hai ông nên điện thoại hỏi xem ông ta thấy thế nào?

Một thám tử tới nhấc máy, nhắc lại lời Victor Lustig cho giám đốc ngân hàng nghe. Victor Lustig không nghe thấy tiếng giám đốc trả lời thế nào, nhưng gã đã đoán biết. Gã vỗ vai viên thám tử:

– Bảo ông ta rằng tôi đòi thêm một ngàn đô. Nếu không chịu, tôi sẽ ra tự thú và đòi mở phiên tòa công khai xử tôi ở Salina.

Victor Lustig được giám đốc ngân hàng trả thêm một ngàn đô để đừng ra tự thú trước pháp luật!… Thế đấy! Nguyên tắc của Nicky Arnstein đã được vận dụng khôn khéo tới mức siêu đẳng. Đồ đệ đã vượt xa sư phụ, đàn em đã vượt xa đại ca, đúng là hậu sinh khả úy!

Đầu năm 1925. Thế chiến đi qua đã lâu. Victor Lustig không phải lội bùn chiến hào, không biết gì về những cuộc chém giết đẫm máu tại nhiều quốc gia trên thế giới. Nhưng gã không lấy thế làm phiền vì tuy thông minh có thừa nhưng ý thức công dân lại rất thiếu. Gã trở về Paris. Lần này trở về không phải để kiếm tiền mà để tiêu tiền. Những quả lừa bên Mĩ đã mang về cho gã quá nhiều tiền nên gã muốn giải lao ít lâu. Mà giải lao thì chẳng đâu tốt bằng Paris, nơi người ta có thể mua đủ thú vui vương giả khi trong túi có dăm trăm ngàn đô kiếm được một cách dễ dàng. Lido, FoliesBergère, MoulinRouge… thủ đô hoa lệ thời Huy Hoàng chẳng thiếu thứ gì để nhanh chóng làm nhẹ bớt ví tiền của vị du khách nước ngoài.

Nhiều tháng trôi qua. Sang tháng Bẩy Victor Lustig chợt nhận ra núi tiền của mình đã tan như tuyết dưới nắng. Tuy mới 35 tuổi, mẽ ngoài rất bảnh trai tỏa sức quyến rũ khó ai cưỡng nổi: vóc người cao lớn, bộ mặt dễ mến và có chút gì đó của con người phong lưu mã thượng, hào hoa phong nhã, Victor Lustig đúng là hình mẫu tiêu biểu cho loại người mà xã hội thường tôn sùng là gentleman. Vậy mà hôm nay gã lại buồn thiu!

Quả tình hắn đang rất buồn, bởi lẽ hiện nay tình trạng tài chính rất đáng lo. Hắn sang Pháp với mục đích vung hết những món tiền đã kiếm được bên kia bờ Đại tây dương. Ngờ đâu đất Paris thời “Những Năm Điên Cuồng” này lại đắt đỏ đến thế, vượt xa mọi dự đoán của hắn! Các tụ điểm tiêu khiển, các quán rượu, các tiệm ăn sang trọng đều là những cỗ máy chém đứt cổ. Đàn bà con gái Paris tuy dễ dãi nhưng cũng thi nhau chặt đẹp… Thành thử chẳng mấy chốc Victor bỗng thấy mình trắng tay, không còn một xu dính túi.

Victor thở dài. Muốn có tiền trả khách sạn và mua vé tàu thủy về nước, nhất thiết phải kiếm một việc gì đó để làm. Vì vậy nên hắn mới đọc báo rất kĩ, hòng thấy một gợi ý, một nguồn cảm hứng. Nhưng Victor không tìm mấy thứ đó trong mục “Tuyển người”.

Bởi lẽ nghề của Victor Lustig, thứ nghề đã giúp hắn ta trở nên giầu sụ lại hơi đặc biệt. Victor là một tên chuyên lừa đảo, nhưng là một tên lừa đảo không giống ai. Hắn đã hành nghề này từ mười lăm năm nay mà vẫn không bị trừng trị do hắn tự khép mình tuân theo một nguyên tắc hết sức nghiêm ngặt: dồn nạn nhân vào tình thế thật lố bịch tức cười hoặc thật nhục nhã tới mức không dám tố giác kiện cáo hắn. Sư phụ Nicky Arnstein đã truyền cho hắn thứ bảo bối hiệu nghiệm ấy.

Chiều nay Victor ngồi đọc báo rất chăm chú, không bỏ sót một chữ nào. Và phát hiện trên trang ba của tờ báo buổi chiều một tin đáng quan tâm: “Tòa Thị chính thủ đô Paris liệu có khả năng trang trải chi phí sửa chữa Tháp Eiffel?” Kèm theo những chi tiết về kĩ thuật, về phí tổn sửa chữa. Cuối cùng, tác giả bài báo kết luận bằng một câu hàm ý nửa bông phèng nửa chê trách: “Không lẽ chính quyền lại bán Tháp Eiffel đi?”

Gã đại bịp nở nụ cười càng lúc càng rộng. Gã đã biết phải làm gì. Nhà báo chỉ nói đùa thôi ư? Không đâu, Victor Lustig sẽ làm thật. Hắn sẽ bán tháp Eiffel!

Victor Lustig rời chiếc phôtơi, đi đi lại lại trong phòng. Rồi bấm chuông gọi bồi mang lên chai sâm banh, ngửa cổ uống một lúc hai cốc đầy. Kế hoạch hành động đã hình thành trong đầu. Tay nhà báo nào đó tưởng chỉ viết ra một câu nửa nạc nửa mỡ cho vui, nhưng Victor Lustig sẽ biến nó thành hành động. Hắn đã nghĩ ra cách để có thể chi trả mọi phí tổn trong những ngày lưu trú ở chốn Paris phồn hoa đô hội này: đứng ra bán tháp Eiffel!

Làm cách nào bán được tháp Eiffel? Với những con người bình thường khác, chuyện này khó lòng thực hiện nổi. Nhưng với Victor Lustig thì không khó.

Hắn chọn con đường trực tiếp, tự tay lo mọi thứ, không qua cò mồi, môi giới nào hết. Trước tiên, hắn nhờ một tên bạn chí cốt chuyên nghề chế tạo giấy tờ giả làm cho hắn những tờ in tiêu đề Tòa Thị Chính Paris. Rồi gửi cho năm chủ vựa ve chai lớn nhất thủ đô, mời tới bàn một việc “cực kì quan trọng, cực kì bí mật”. Vài ngày sau, đúng giờ hẹn không sai nửa phút, cả năm vị đều có mặt đầy đủ trong một phòng tiếp tân của khách sạn. Cả năm vị đều mang nét mặt căng thẳng. Họ đều biết rõ nhau, tất nhiên. Và đều hiểu sắp có việc quan trọng, nếu không tòa Thị chính lại chẳng mời cả năm người tới đây! Trong lúc ngồi chờ quan chức triệu tập họ tới gặp, không ai nói với ai nửa lời, không khí có phần lạnh nhạt. Lâu lâu mới nhếch mép trao đổi cho nhau một nụ cười ruồi, hoặc gãi gãi sống mũi, hoặc kín đáo tằng hắng… vị nào cũng giả bộ làm ra vẻ ta đây vẫn thoải mái như thường.

Mãi rất lâu sau Victor Lustig mới trịnh trọng xuất đầu lộ diện, trong bộ trang phục rất nghiêm chỉnh rất tinh tế: áo dạ hội kiểu đuôi tôm, ca vát màu sáng, túi ngực gài bông cẩm chướng. Xưa nay chưa bao giờ trông hắn oai vệ như hôm nay. Vừa nhác trông thấy hắn, các chủ vựa phế liệu đều linh cảm sẽ xẩy ra một sự kiện khác thường.

Victor ngồi xuống phôtơi, lừ lừ đảo mắt một vòng qua các vị khách mời. Rồi bắt đầu nói, thật khẽ tuy trong phòng không có ai khác.

– Thưa quí vị, hẳn quí vị không thể biết hết những khó khăn của tòa Thị chính đang gặp liên quan tới công trình kiến trúc nổi tiếng nhất, kì vĩ nhất của thủ đô, của nước ta. Tôi muốn nói tới tháp Eiffel.

Năm chủ vựa sắt vụn ngồi ngay đơ trên ghế, chờ nghe tiếp. Lúc này, Victor càng tỏ ra thận trọng tới mức những điều hắn thốt ra chỉ thoang thoảng như gió, người nghe phải giỏng cả hai tai mới nghe nổi.

– Theo yêu cầu khẩn cấp của Tổng thống nước Cộng hòa Gaston Doumergue và của ngài Chủ tịch Quốc hội, tôi đề nghị quí vị không tiết lộ điều tôi sắp công bố. Thưa quí vị… Tháp Eiffel được đem bán đấu giá. Tòa Thị chính thành phố ủy nhiệm tôi đứng ra làm chủ thầu. Đây là một thương vụ đặc biệt ngon lành: 7 nghìn tấn thép loại đặc biệt cho vị nào trả giá cao nhất!

Nghe rõ tiếng ruồi bay trong phòng. Victor mỉm cười nửa miệng. Trong lúc công bố tin này, hắn đã quan sát kĩ nét mặt từng người đối diện. Tài xét đoán tâm lí của hắn xưa nay không bao giờ sai lầm. Lúc này cũng vậy, hắn đã xác định được người nào dễ chui đầu vào bẫy nhất trong năm người đang ngồi thuỗn mặt ra kia.

Đó là người nhỏ con mặt đỏ tưng bừng đang nhấp nhổm như bị kiến đốt. Victor đã điều tra kĩ cả năm vị, và biết tường tận vị này tên là Poisson, nghĩa là Cá, một cái tên tiền định báo trước hắn sẽ mắc câu! Hắn là một gã hãnh tiến mới phất lên như diều gặp gió và đang nuôi mộng sẽ giầu to hơn nữa, giầu thật nhanh, giầu bằng bất cứ giá nào.

Ngay lập tức Victor Lustig khẳng định: Poisson sẽ là con mồi của hắn. Hắn chuyển ngay sang hồi hai.

Victor đứng lên, móc đồng hồ quả quít trong túi ra coi.

– Thưa quí vị, xin vui lòng lên xe tôi. Tôi đã chuẩn bị mọi mặt để đưa quí vị tới coi trước món hàng. Đương nhiên, mong quí vị sẽ hết sức kín đáo trong khi tham quan.

Vài phút sau Victor dừng chiếc xe hòm kính lộng lẫy hắn đã thuê sẵn dưới chân tháp. Trong bụng có phần hồi hộp vì trò chơi quá mạo hiểm, mà đây lại là thời điểm có tính quyết định. Vô phúc chạm trán một tay nhân viên đa nghi hoặc khó tính, đêm nay gã phải ngủ trong nhà đá là cái chắc. Gã cố tự trấn an “Đừng nghĩ tới chuyện đó. Mình đã bao nhiêu lần thành công rồi, đâu phải lần đầu tiên. Lúc này, ăn thua ở chỗ dám liều tới cùng.”

Victor kéo theo năm chủ vựa sắt vụn thản nhiên đi thẳng tới ghisê, vượt qua đám du khách đang xếp hàng. Bằng một cử chỉ cố tình hờ hững, hắn gí vào mũi nhân viên bán vé tấm cạc có hình cờ tam tài gạch chéo, nói với giọng không cho phép bàn cãi:

– Các quí ông đây tháp tùng tôi. Chúng tôi muốn lên tháp. Trong bộ lễ phục đuôi tôm, Victor trông rõ ra dáng một quan chức nhà nước. Thành thử nhân viên không dám vặn vẹo gì, cho cả sáu người vào. Giá như lúc đầu các vị chủ vựa có đôi chút nghi hoặc nào thì giờ đây hẳn là họ đã hoàn toàn tin tưởng: người này đúng là người được nhà chức trách ủy quyền đứng ra bán tháp Eiffel.

Thế là bắt đầu một cuộc tham quan vô tiền khoáng hậu trên công trình kiến trúc nổi tiếng nhất Paris, nhất thế giới. Năm chủ vựa phế liệu chẳng ngó ngàng gì tới phong cảnh đẹp xung quanh, tranh nhau trèo lên các cầu thang, tụt xuống, nghiêng ngó qua các bao lơn, gõ gõ các gióng sắt để kiểm định chất lượng, cạo móng tay lên lớp sơn chống rỉ, đạp lên các thanh dầm, nắn nắn các bùloong… Họ quan sát, ngắm nghía tháp Eiffel như bọn lái ngựa xem ngựa trong phiên chợ.

Sau đó, cả năm vị hể hả chia tay nhau, sau lời thỉnh cầu lịch sự của Victor Lustig: mỗi vị sẽ nhanh chóng gửi cho gã một bản đặt giá. Thực ra, hắn chỉ chờ bản của Poisson là chính. Các bản khác, hắn chẳng cần để mắt tới, thậm chí chẳng có cũng không sao.

… Sau khi nhận được thư của Poisson, hắn mời ông ta tới khách san Crillon. Vừa nhìn thấy Poisson bước vào Victor đã cảm thấy hoàn toàn yên tâm. Hắn không lầm mảy may: mặt mày lão chủ vựa sắt vụn bữa nay càng đỏ gay gắt, vẻ càng xúc động càng căng thẳng hơn bao giờ hết…

Victor vốn đã dày dạn kinh nghiệm, tìm ngay được những lời phủ dụ:

– Thưa quí ông thân mến, không giấu gì ngài, giá do quí ông trả là cao nhất. Hơn nữa, tôi rất có thiện cảm với ngài.

Lão Poisson càng cụ cựa mạnh trên ghế. Lão nới rộng cổ cồn cho dễ thở. Rồi hổn hển:

– Trời! Sung sướng quá! Bẩy ngàn tấn thép tốt nhất thế giới sẽ là của tôi! Của một mình tôi!

Victor hơi hạ giọng, nói với vẻ cùng cánh với nhau:

– Quí ông chẳng lạ gì trong những phi vụ như thế này, người môi giới bao giờ cũng được phần trăm phải không ạ?

Dĩ nhiên lão chủ vựa chẳng lạ gì luật chơi. Lão chồm lên, móc bóp lôi ra một xấp bạc nặng tay.

– Tôi đã chuẩn bị sẵn phần của ông đây. Theo thiển nghĩ, 100.000 frăng có lẽ…

Victor xua tay cắt ngang, vớ luôn xấp bạc đút túi với nụ cười thông cảm. Vỗ lên vai lão chủ vựa phế liệu và nói bằng giọng thân mật rất đúng chỗ:

– Xin chúc mừng ngài Poisson. Tháp Eiffel đã thuộc quyền sở hữu của ngài.

Ngay bữa sau Victor rời Paris. Khi lão chủ vựa hám lợi nhận ra mình bị lừa quá đau thì trong tay lão chẳng còn gì, ngoài nước mắt để khóc lóc thảm thiết.

Poisson lâm vào tình cảnh bị lừa nhưng không dám tố cáo kẻ lừa mình. Không lẽ thú nhận với cảnh sát mình đã ngu tới mức nhận mua tháp Eiffel từ một thằng lừa đảo? Mặt mũi nào đứng ra tuyên bố trước dân Paris “Tôi là người giàu nhất và ngu nhất thế giới, xin hãy ngắm, hãy chiêm ngưỡng bản mặt cái thằng tôi, thằng đã bỏ tiền mua tháp Eiffel do một tên cò mồi lạ mặt dạm bán!”

Vậy là Victor Lustig đã một lần nữa thực hiện cực kì điệu nghệ nguyên tắc: làm cho nạn nhân không còn mặt mũi nào dám tố giác, kiện cáo hắn.

Victor Lustig còn “hành nghề” trong gần mười năm tiếp theo vụ này. Và luôn trung thành với nguyên tắc của tổ sư Nicky Arnstein truyền dạy.

Một lần nữa hắn lại sang Mĩ cư trú. Ở bên đó hắn bị bắt cả thảy bốn mươi tám lần nhưng có đến bốn mươi bẩy lần chỉ ngồi tù mỗi lần có hai ngày. Lí do rất đơn giản: nạn nhân của hắn xin bãi nại vì sợ khi ra tòa không phải là hắn mà chính họ mới bị chê cười, nguyền rủa, và sẽ bị mất mặt, khó bề làm ăn sau này. Lần thứ bốn mươi tám xẩy ra khi Victor Lustig ở La Habana, Cu Ba, với cô nhân tình mười tám tuổi Estelle Sweeny. Hồi này hắn đang kẹt tiền nên phải tìm cách xoay xở. Hắn tự xưng là nhà sản xuất phim ở Hollywood và lấy của một thương gia người New York bốn chục ngàn đô để “dựng một sô diễn”. Tất nhiên sô diễn này không bao giờ có.

Trong vụ này Victor Lustig không áp dụng đúng phương pháp đã giúp hắn luôn thành công. Do nóng ruột, muốn nhanh chóng có nhiều đôla cung phụng người tình nên lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng gã mất tỉnh táo, không kiên nhẫn giăng bẫy như những lần trước. Thương gia cỡ bự đó không bị hắn đưa vào tình thế “há miệng mắc quai” nên đã làm đơn kiện hắn ra tòa. Năm 1934 Victor Luustig bị bắt, phải lĩnh án hai mươi năm tù giam. Cẩm nang của sư phụ Nicky Arnsrein không hướng dẫn cách kiếm tiền cúng nộp người tình nên Victor Lustig đã lãnh đủ.

Victor Lustig sống quãng đời còn lại trong tù. Trên tường xàlim biệt giam, hắn ghim một tấm bưu thiếp từ lâu vẫn bán cả ngàn cả vạn bản ngoài chợ: bưu thiếp in hình tháp Eiffel nổi bật trên nền trời xanh thẳm. Phía dưới, Victor Lustig tự tay viết mấy chữ: “Đã bán với giá 100.000 frăng”. Niềm an ủi cuối cùng cho tên lừa đảo. Hắn chết năm 1947, sau chấn song sắt nhà tù Alcatraz.

Phiếm luận:

Bọn lừa đảo thường có ở khắp nơi, ngón nghề ngày càng tinh vi. Hãy sống trung thực, sáng suốt và không sĩ diện hão sẽ tránh được nhiều chuyện tệ hại.

Phương Hà (biên soạn)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.