Vào một ngày tháng Mười hai năm 1970, William Marlow đang ngồi trên sân thượng ngôi biệt thự Ibiza của anh ta tọa lạc tại quần đảo Baléares. Anh phóng tầm mắt ra xa tuy không chú tâm nhìn bất cứ thứ gì. William Marlow chỉ ngồi nghỉ ngơi cho thư giãn đầu óc thôi. Nửa nhà văn, nửa playboy, anh chàng ba mươi tuổi người New York này đang tận hưởng những ngày thư giãn xứng đáng: nhà xuất bản lớn nhất nước Mĩ và lớn nhất thế giới MacGrawHill vừa cho ra lò cuốn tiểu thuyết của anh, một cuốn tiểu thuyết rất ăn khách. Trong khi chưa quyết định làm tiếp công việc gì William tranh thủ hưởng chút nắng Địa Trung hải và suy nghĩ thêm. Viết cuốn tiểu thuyết nữa chăng? Không, văn chương không phải là món khoái khẩu của William! Tốn nhiều công sức lắm mới hoàn thành được một cuốn sách chứ đâu có dễ! Trừ phi cho ra được một cuốn mang lại khoản nhuận bút kếch sù mới bõ công…
Nằm dài trên chiếc ghế tràng kỉ ngay trước mặt William là cô vợ mới cưới Edna hăm lăm tuổi, tóc nâu, khá xinh. Cô đang chăm chú đọc tờ tạp chí có số phát hành lớn nhất nước. Cô ngẩng lên nhìn chồng:
– Cái lão Hughes này hay thật! Tiếc quá, báo không cung cấp nhiều thông tin về lão ta cho mọi người biết.
Edna đưa tờ tuần báo cho chồng. William lơ đãng liếc qua bài báo viết về nhân vật kì lạ nhất thế kỉ 20: nhà tỉ phú Howard Hughes.
Howard Hughes (19051976)2 là một trong vài ba người giầu nhất thế giới, năm 1950 đã có số tài sản trị giá 2 tỉ đôla. Ông là chủ nhân nhiều nhà máy sản xuất máy bay trực thăng, thủy phi cơ và oanh tạc cơ, nhiều sòng bạc lớn và nhiều hãng phim, rạp chiếu bóng. Rất mê lái máy bay, đã lập kỉ lục bay vòng quanh Trái Đất năm 1938 trong 91 giờ 14 phút 28 giây. Nhưng từ 1958 ông ta đột nhiên lui về ẩn dật, kiên quyết không tiếp xúc với bất cứ ai, ngoài năm người thư kí riêng chịu trách nhiệm điều hành vương quốc của ông ta theo lệnh của chủ…
Tác giả bài báo cho biết anh ta đã tìm cách đột nhập vào nơi nhà tỉ phú ở ẩn nhưng thất bại vì ông ta có hẳn một binh đoàn bảo vệ. Bài báo đăng kèm theo bức ảnh nhà tỉ phú chụp từ mười hai năm trước cùng bản sao một lá thư tự tay ông ta viết, có chữ kí hẳn hoi…
Đọc xong bài báo William Marlow đăm chiêu suy tính: Howard Hughes đúng là một nhân vật độc nhất vô nhị trên thế gian này. Tuy còn đang sống nhưng lại xa lánh hẳn cuộc sống. Tuy hoàn toàn có khả năng hoạt động như mọi người nhưng lại không chịu làm gì. Vậy nếu có ai hoạt động thay ông ta, ví dụ viết hồi kí của ông ta chẳng hạn, ông ta sẽ phản ứng ra sao? Ông ta sẽ đính chính, sẽ vạch mặt kẻ mạo danh? Chưa chắc, bởi lẽ ông ta đã cắt đứt mọi liên hệ với xung quanh… Nghĩ tới đây William Marlow vỗ đùi khoan khoái: tiểu sử Howard Hughes quả là một đề tài hấp dẫn. Nó sẽ mang lại một khoản tác quyền khổng lồ! Trong đầu William Marlow lập tức hình thành một kế hoạch rất chi tiết.
Từ mười hai năm nay, nhà tỉ phú vẫn núp kín trong những nơi ở ẩn bí mật không hề thò mặt ra ngoài, nên William sẽ đóng vai nhà trung gian, được Howard Hughes ủy nhiệm đi giao dịch với nhà xuất bản. Và ông ta sẽ chỉ đạo anh bằng văn bản (mẫu chữ viết và chữ kí đã do tờ tuần báo cung cấp)…
William nhìn cô vợ trẻ:
– Edna cưng ơi! Anh vừa nghĩ ra tựa đề cuốn sách sắp sáng tác: Hồi kí của Howard Hughes.
Cô vợ giật mình:
– Anh có điên không đấy?
– Chẳng điên chút nào! Hơn nữa, anh còn nghĩ ra mánh đầu tiên phải thực hiện nữa cơ!
William lấy tờ giấy, rút bút máy ra, nói tiếp:
– Mánh đầu tiên là bắt chước y chang chữ kí của lão.
Dưới nắng ấm chan hòa cảnh sắc mùa đông trên đảo Baléares, nhà vănplayboy William Marlow mê mải tập kí cho thật giống chữ kí của tỉ phú Howard Hughes… Trên chiếc bàn gần đó, có cuốn sách anh ta vừa được in và đã mang về cho tác giả một số tiền nhuận bút khá xôm. Cuốn sách đó mang tựa đề: Giả mạo… Phải chăng đây là sự tình cờ của số phận?
Cuối tháng Giêng 1971. William Marlow mang bộ mặt rám nắng và thư thái sau kì nghỉ ngơi thoải mái về New York, tới gặp bà phụ trách bản thảo sách văn học của nhà xuất bản MacGrawHill.
– Chào bà Nancy!
– Ủa, anh William đấy ư? Chào anh. Nắng Baléares đã làm anh trẻ hẳn ra. Anh có tác phẩm mới cho chúng tôi rồi chứ? Chắc lại một cuốn trường thiên tiểu thuyết?
William Marlow làm ra vẻ dửng dưng.
– Hiện giờ thì chưa. Tôi vừa nhận được vài chữ của Howard Hughes hỏi thăm, nhân đó nẩy ra một ý hay.
– Anh là bạn ông Howard Hughes đấy à?
– Bà ngạc nhiên sao?
Bà phụ trách văn học lắc đầu… Ở William Marlow chẳng có gì khiến mọi người phải ngạc nhiên, dù là chuyện khó tưởng tượng nhất. Anh ta là một người gan lỳ tướng quân, có sức quyến rũ quái đản nhất nên có thể lọt vào những nơi thâm nghiêm kín cổng cao tường nhất, giàu sang nhất. Bà Nancy vội đáp:
– Đâu có… Xin bỏ qua tính tò mò con nhà nghề của tôi. Ý hay anh vừa nói tới là ý gì vậy?
– Tôi đã hỏi xem thử ông ta có muốn viết hồi kí không.
– Ông ta nói sao? Chắc hẳn là đồng ý chứ?
– Tôi đang đợi trả lời…
Theo lẽ thường tình, sau khi William Marlow ra về bà phụ trách văn học vội báo cáo ngay với ban giám đốc. Hai tuần sau, khi William Marlow gọi điện tới báo tin nhà tỉ phú Howard Hughes chấp thuận viết hồi kí, bộ máy nhà xuất bản MacGrawHill lập tức chuyển động hết tốc độ. Đích thân vị giám đốc mời William Marlow tới gặp.
McGrawHill là một doanh nghiệp rất lớn, vừa xuất bản nhiều thể loại sách vừa kinh doanh tài chính, thông tin, media và nhiều dịch vụ kể cả đầu tư. Trụ sở chính mới xây năm 1931 ở số nhà 330 đường số 42 New York cao 142 m, 33 tầng lầu.
William Marlow chẳng hề tỏ ra bối rối mảy may khi gặp Ông Chủ Lớn của nhà xuất bản lớn nhất thế giới, trước canh bạc lớn gã sắp đặt cược. Gã thản nhiên để lên bàn vị giám đốc ba lá thư, cả ba đều mang chữ kí của Howard Hughes. Giám đốc MacGrawHill không nghi ngờ gì: đúng là chữ kí nhà tỉ phú. Trong lá thư thứ ba, Howard Hughes đề nghị William Marlow viết tiểu sử của ông ta. Gã hỏi giám đốc:
– Ông thấy thế nào?
– Tuyệt vời! Không thể tưởng tượng nổi chuyện này.
– Thưa ông, phải nói đây là vụ làm ăn lớn nhất thế kỉ mới đúng. Nếu ông muốn tôi nhận đề nghị của Howard Hughes, xin vui lòng chi cho tôi một trăm năm chục ngàn đô.
– Xong ngay.
Khoản tiền khá lớn nhưng giám đốc MacGrawHill không do dự, không mặc cả. Hơn nữa còn thầm lo ngay ngáy William Marlow sẽ đi gặp một nhà xuất bản khác và được họ trả hậu hĩ hơn. William nói:
– Tốt. Ta sẽ thực hiện như thế này nhé! Ông Howard Hughes đã chỉ đạo tôi qua điện thoại. Ông ta dặn đi dặn lại: nhà xuất bản chỉ tiếp xúc với một mình tôi. Nếu có ai khác xen vào, ông ta sẽ hủy bỏ hợp đồng.
– Tôi hiểu.
– Một trăm năm chục ngàn đô là tiền ứng trước cho cá nhân tôi. Khi kí hợp đồng, ông Howard Hughes đòi năm trăm ngàn đô tiền tác quyền.
Số tiền quá lớn nhưng giám đốc nhà xuất bản không kì kèo. Tác phẩm xứng đáng được trả số tiền đó, vì Hồi kí của Howard Hughes nhất định sẽ mang lại hàng triệu triệu đô…
– Toàn bộ số tiền sẽ trả cho tôi bằng séc kí danh mang tên tôi. Tôi sẽ chuyển sang tài khoản của ông Howard Hughes qua một thủ tục do ông ta sẽ qui định riêng cho tôi.
Đây là giây phút quyết định. Đòi hỏi như vậy rất có thể gây nghi ngờ… Nhưng William Marlow yên tâm ngay khi thấy người đang đối thoại không có phản ứng gì. Chọn Howard Hughes quả là một nước cờ thần tình: con người thích những trò bí ẩn bệnh hoạn như lão tất nhiên phải đề ra những yêu cầu quái dị như vậy. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên!
– OK, được thôi, không có gì phải bàn. Giờ đây anh định làm gì?
– Tôi đi Puectô Ricô. Một mình, tất nhiên… Và xin báo trước: nếu ông cử luật sư, thám tử hoặc bất cứ kẻ nào bám đuôi tôi, Hughes sẽ biết ngay vì ông ta có thừa phương tiện trong tay và sẽ hủy hợp đồng ngay tức thì.
– Không có chuyện bám theo anh đâu. Tôi cho thảo hợp đồng ngay. Chúc anh may mắn, William thân mến!
William Marlow ra về. Gã trốn kín một chỗ đúng nửa tháng, trong khi không khí nhà xuất bản MacGrawHill sôi lên sùng sục, từ giám đốc đến người chạy giấy đều xúc động hết biết!
Ngày 5 tháng Ba 1971 William Marlow quay lại, tờ hợp đồng trên tay. Gã đặt lên bàn Ông Chủ Lớn, với vẻ rất thư thái lâu nay vẫn tạo nên sức quyến rũ khó cưỡng lại.
– Xong. Ông lão kí rồi đó. Ông kiểm tra đi!
Giám đốc nhà xuất bản tất nhiên muốn kiểm tra nhưng không tự mình làm chuyện đó. Ông triệu tập ba chuyên viên chiết tự giỏi nhất Hợp chủng quốc Hoa Kì tới. Ba vị soi kính lúp lên bản hợp đồng… Đây là giây phút quyết định thứ hai đối với William Marlow. Nhưng gã vẫn bình tĩnh, tin tưởng. Gã đã bỏ ra ba tháng liền, ngày đêm tập viết tập kí y hệt Howard Hughes, thành thạo tới mức gã đã viết đã kí giả chữ viết chữ kí của nhà tỉ phú một cách hoàn toàn tự nhiên, như cái máy… Sau nhiều phút săm soi từ mọi góc độ, ba chuyên viên soi chữ đặt kính lúp xuống.
– Không mảy may nghi ngờ gì, đúng là nét bút ông già tỉ phú.
Giám đốc nhà xuất bản cám ơn ba chuyên viên. Chờ khi họ đã ra về, ông rút túi lấy tấm séc. William Marlow liếc nhanh qua rồi gật đầu:
– Năm trăm ngàn đôla đứng tên tôi. Rất tốt.
Giám đốc MacGrawHill hơi có vẻ bối rối:
– William này! Xin được hỏi anh câu này: anh làm cách nào chuyển tiền cho ông già Howard? Hỏi thế không phải nghi ngờ gì anh, nhưng vì tôi phải thanh toán với hội đồng quản trị nhà xuất bản, mong anh thông cảm…
– Có khó gì đâu! Tôi đã kí một tấm séc năm trăm ngàn đô trao cho ông lão. Tôi sẽ mang tờ séc này sang mở tài khoản bên Thụy Sĩ và ông lão sẽ sang đó rút tiền ở tài khoản tôi.
– Hughes sẽ sang đó?
– Không. Bà vợ ông ta. Ông Howard đã viết thư ủy quyền.
– Thế ra ông ta đã lấy vợ ư?
– Ông hỏi gì kì cục vậy? Howard đã có mười hai năm để làm đủ thứ chuyện! Rồi ông sẽ đọc trong Hồi kí vụ ông lão bí mật lấy vợ cùng với nhiều chuyện bí mật giật gân khác.
– Hấp dẫn thật! Cầu mong anh sớm hoàn thành tác phẩm.
– Tôi đã bắt đầu đặt bút rồi, thưa giám đốc. Tôi đã ghi băng hàng chục giờ tự thuật của ông lão, giờ tôi đang bắt đầu sắp xếp lại và viết ra giấy.
William Marlow bắt đầu làm việc thật, nhưng làm việc không phải điểm mạnh của gã. Đáng lẽ phải tự mình làm tất, gã lại tuyển dụng một tên đồng phạm: Gerald Cheney, bạn thân từ thuở hàn vi, chuyên về sưu tầm tư liệu. Gã phân công Gerald lùng trong báo chí tất cả những bài viết về quãng đời công khai của nhà tỉ phú. Phần còn lại, quãng đời ở ẩn sẽ do gã phịa ra. Tài phịa của William Marlow không đến nỗi tồi…
Trong nhiều tháng sau đó, William Marlow sống một cuộc sống khá nền nếp. Từng kì đều đặn đi Puectô Ricô viện cớ đi ghi băng các lời tâm sự của Howard Hughes, nhưng thực ra là đi tìm thú tiêu khiển trên các bãi biển, các quầy rượu trong những khách sạn loại sang. Trở về New York, trên bàn đã có sẵn một chồng bài báo viết về nhà tỉ phú do Gerald Cheney sưu tầm. Cứ thế, dần dần tập bản thảo dầy lên…
Giám đốc nhà xuất bản không dại theo dõi William Marlow ở Puerto Rico nhưng vẫn bí mật cho điều tra bên Thụy Sĩ. Tin tức thu thập ở đây làm ông ta yên chí lớn. Quả thật William Marlow đã chuyển tiền tới Zurich, sau đó vài ngày một người đẹp tóc nâu xưng tên là Helga Hughes đã tới lĩnh và chuyển vào một tài khoản đánh số…
Năm 1971 trôi qua trong bối cảnh đó… Sắp tới lễ Giáng sinh, William Marlow ngồi trong ngôi nhà của gã ở New York đang cố tưởng tượng những hoàn cảnh kì lạ khiến Hughes hội ngộ người đẹp Helga sau này sẽ trở thành Hughes phu nhân thì nghe chuông điện thoại reo. Cú điện thoai của giám đốc tờ tuần báo nổi tiếng Life, tờ báo đã đăng bài gợi ý cho gã bầy ra trò bịp này.
– Thưa ông William Marlow, chúng tôi đuợc biết ông đang viết tập Hồi kí của tỉ phú Howard Hughes. Ông nghĩ sao nếu chúng tôi chi hai trăm năm chục ngàn đô để được quyền đăng trước trên báo?
William Marlow đồng ý ngay. Và chợt nhận ra một điều: giám đốc Life chưa nhìn thấy một chữ nào mà đã dám hứa một số tiền nhuận bút cao như vậy chứng tỏ gã đã dại dột không hét giá cao hơn. Gã lập tức gọi cho nhà xuất bản MacGrawHill,
– Lão Howard Hughes tham lam vừa trở mặt. Lão đòi thêm một triệu đô!
Giám đốc nhà xuất bản phản đối, thậm chí nổi giận.
– Đừng hòng thêm dù chỉ một xu! Lão đã kí toẹt vào hợp đồng rồi. Dù sao đất nước này cũng có pháp luật chứ và dù là gì đi nữa lão cũng phải tuân theo pháp luật!
– Lão cho biết: nếu ông không chịu, lão sẽ trả lại ông năm trăm ngàn đô và chấm dứt tuốt…
Hai người tranh cãi hồi lâu cuối cùng đi đến thỏa thuận William Marlow sẽ “làm hết sức mình để đưa Howard Hughes trở về với lẽ phải”, sau đó gã đi ngay Puerto Rico… Một tuần sau trở về mang theo bộ mặt mệt mỏi của nhà thuyết khách vừa trải qua những đấu tranh ngoại giao căng thẳng. Gã reo lên với giám đốc MacGrawHill:
– Ông phải cám ơn tôi đi! Tôi đã kéo nhuận bút bổ sung xuống còn tám trăm năm chục ngàn. Giá cuối cùng rồi đó, nhận hay không tùy ông.
– Lão định nhận tiền cách nào?
– Như trước. Ông viết séc đứng tên tôi, vợ lão sẽ nhận tiền bên Thụy Sĩ.
– Thôi được! Nhưng xin báo trước: đây là lần cuối cùng!
Người Mĩ vẫn có tiếng kinh doanh giỏi. Giám đốc nhà xuất bản lớn nhất của họ cũng không đứng ngoại lệ. Ông ta không đến nỗi mất hết trí khôn. Ông đã mơ hồ cảm thấy vụ Hughes đòi thêm tiền có lẽ là chuyện bịa, William Marlow có thể là tên bịp bợm. Tuy nhiên chính ông ta đã chấp nhận rủi ro, thậm chí đã tính toán chi li: lợi nhuận từ cuốn tiểu sử Howard Hughes mang về rất lớn nên dù mất thêm tám trăm năm chục ngàn đô cũng chẳng đi đến đâu.
Và ông ta không chịu để tấm séc bổ sung này biến mất hút. Ông thuê một công ty thám tử tư theo dõi nhất cử nhất động của William Marlow. Công ty này cho biết: William Marlow vẫn làm như lần trước: chuyển khoản sang một ngân hàng Zurich. Cuộc giám sát khít khao tại trụ sở ngân hàng đó cho thấy bà Hughes xinh đẹp tới đây chuyển số tiền vào một tài khoản đánh số…
Tuy nhiên, cuộc điều tra tiếp theo nhanh chóng vạch ra một điều bất ngờ: người tự xưng Helga Hughes vợ nhà tỉ phú thực ra là Edna Marlow vợ của William Marlow.
Ngày 20 tháng Giêng 1972 nhà xuất bản MacGrawHill đệ đơn kiện William Marlow. Cảnh sát nối tiếp công việc của công ty thám tử tư. Ba lá thư của Howard Hughes gửi cho William Marlow được mang ra phân tích lại. Lần này do đại úy MacNally chuyên viên hàng đầu khoa đoán chữ của Cục điều tra Liên bang F.B.I. tiến hành. Đại úy kết luận: cả ba đều là thư giả mạo gần y hệt chữ viết và chữ kí của nhà tỉ phú, và muốn bắt chước được như thế này cần phải bỏ ra công sức rất lớn, khó tưởng tượng nổi.
Kết luận có phần mập mờ khiến giám đốc nhà xuất bản không dám vội quyết định. Hơn nữa sau khi nộp số tiền bảo lãnh rất lớn, William Marlow được tự do vẫn gân cổ cãi với vẻ tự tin lâu nay:
– Bọn đoán chữ sinh ra là để chuyên môn đoán lầm thôi. Bằng chứng: ba chuyên viên lần trước đã nói ngược hẳn chuyên viên lần này!
Về vụ cô vợ gã đóng giả phu nhân Hughes, gã chẳng cần thanh minh:
– Đúng là tôi đã nói dối. Nhưng nói dối theo lệnh ông Hughes đấy. Ông ta bắt tôi đưa Edna vợ tôi nhập cuộc để đánh lạc hướng mọi người, giữ bí mật vụ viết hồi kí này.
Có đúng vậy không? Giám đốc nhà xuất bản phân vân tợn. Bọn tỉ phú có thể nghĩ ra đủ chuyện điên rồ khó hiểu, nhất là tỉ phú Hughes. Hơn nữa, William Marlow mang tới nộp khoảng một ngàn trang hồi kí đã viết xong. Các chương viết về quãng đời công khai của Hughes là những miêu tả xác thực, còn những chương viết về cuộc ở ẩn chưa ai biết đến thì rất hấp dẫn… Giám đốc MacGrawHill rất muốn tin như thế. Rất muốn tin William không lừa dối, tin mình không trả món tiền lớn đến thế cho một tên bịp bợm, tin mình đang nắm trong tay bản thảo cuốn sách lừng danh thế kỉ… Từ giám đốc đến người chạy giấy ở MacGrawHill, mọi người lại chứa chan hi vọng…
Nhưng chỉ vài ngày sau niềm hi vọng của họ đã tan biến như bong bóng xà phòng. Điều mà William Marlow tưởng không bao giờ xẩy ra bỗng chốc trở thành sự thực. Sau mười bốn năm nấp kín và im hơi lặng tiếng Howard Hughes quyết định tái xuất giang hồ. Ông ta triệu tới Bahamas bẩy phóng viên đã biết ông trước kia và cho phép họ phỏng vấn.
Một cuộc phỏng vấn không giống ai, khác hẳn những cuộc phỏng vấn thường thấy, kể cả những cuộc phỏng vấn các nguyên thủ quốc gia! Có thể nói đây là một cuộc phỏng vấn kiểu Howard Hughes! Các kí giả ngồi trong một phòng, Howard Hughes ngồi trong phòng khác không ai biết đó là phòng nào, ở đâu. Lão phát biểu qua một hệ thống video rất hiện đại thời đó: lão nhìn rõ các phóng viên nhưng những người này chỉ nghe được tiếng lão chứ không thấy mặt.
– Mấy chú nhận ra tiếng tôi chứ?
– Dạ, nhận rõ, thưa ngài Hughes.
Howard Hughes nói với mỗi người vài câu, gợi lại một chi tiết nào đó trong lần gặp nhau ngày xưa.
– Sau những lời trò chuyện vừa rồi, mấy chú đã tin chắc đang nói chuyện với tôi chưa nào?
– Dạ, tin chắc rồi thưa ngài. Chúng tôi đang được vinh dự tiếp chuyện ngài tỉ phú Howard Hughes..
– Vậy thì thế này nha, hãy cố mà nghe cho rõ: tôi chưa một lần nào gặp kẻ mang tên William Marlow.
Nó chắc chắn là một tên lừa đảo, một thằng đại bịp….
Vậy là chẳng còn nghi ngờ gì nữa. MacGrawHill mất đứt một triệu rưởi đô, tuần báo Life mất hai trăm năm chục ngàn đô. Vào túi William Marlow hết!
Vụ việc gây chấn động mạnh không chỉ ở Mĩ mà trên khắp thế giới. Trong một thời gian dài các phương tiện thông tin đại chúng không viết không nói về chuyện nào khác ngoài chuyện quả lừa của William Marlow. Tờ Newsweek địch thủ của Life khấp khởi mừng thầm trước nỗi bất hạnh của địch thủ, ra sức khoét sâu thêm nỗi đau của địch thủ bằng cách đăng ảnh William Marlow ngay trên trang bìa, dưới tựa đề: “Tên bịp số 1 trong năm”…
Ngày 16 tháng Sáu năm 1972 William Marlow bị điệu ra trước tòa án liên bang ở New York cùng với cô vợ Edna và gã bạn thân Gerald Cheney. William lãnh án hai năm tù giam, Edna cũng lĩnh án hai năm tù nhưng được huởng án treo, chỉ phải chịu hai tháng tù ngồi, hai vợ chồng nộp phạt mỗi tên mười ngàn đô. Nhà sưu tầm tư liệu Cheney bị sáu tháng tù.
Nộp phạt hai chục ngàn đô sau khi ẵm gọn một triệu bẩy trăm năm chục ngàn nên William Marlow chẳng lấy gì làm buồn khổ. Trái lại là khác! Bạn đọc có đoán được William Marlow dùng thì giờ rảnh rỗi bất đắc dĩ trong tù vào việc gì không? Xin thưa: gã lại viết văn!
Gã đã lầm bữa bảo cô vợ Edna: sau cuốn Giả mạo gã sẽ viết tiếp Hồi kí của Howard Hughes. Nhưng do số phận run rủi nên sau cuốn Giả mạo cuốn gã viết tiếp lại là… Hồi kí của William Marlow. Cuốn này tuy không đáng gọi là tác phẩm của thế kỉ, nhưng vì tác giả đã từng lên bìa tờ tuần báo có uy tín Newsweek, lại được tặng danh hiệu “Tên bịp số 1 trong năm” nên cuốn sách hội đủ mọi yếu tố kích thích trí tò mò của thên hạ. Sách lại bán chạy như tôm tươi. Thành thử khi mãn hạn tù William Marlow vẫn là một nhân vật nổi tiếng và rất giầu tiền.
Câu chuyện kết thúc như thế quả là không phù hợp với đạo đức và mong muốn của thiên hạ chút nào, nhưng biết làm sao được! Sự đời đôi khi vẫn oái oăm trái khoáy như vậy!