Những Vụ Lừa Đảo Nổi Tiếng Thế Giới

Lượt đọc: 116 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Dịch vụ giới thiệu việc làm

❊ ❊ ❊

Năm 1993 thanh niên nam nữ Pháp thât nghiệp rất đông, con đường đi kiếm công ăn việc làm cũng nhiều gian truân trắc trở không kém đường ra mặt trận. Một số ít thành công, số thất bại đông gấp nhiều lần.

Tuy thế Eric Remolieu một thành viên thâm niên trong đội quân thất nghiệp vẫn hi vọng: anh là một chàng trai tử tế, vẻ ngoài dễ coi, đã hoàn thành nghĩa vụ quân sự với tấm bằng lái xe tải hạng nặng. Để tăng thêm cơ may đánh bại các đối thủ khác, anh thuê đăng lên mục “Người tìm việc” báo tin anh đang cần một chỗ lái xe tải đường dài. Quả là sáng kiến hay: ngay hôm sau Eric nhận được cú phôn của một người đàn ông có giọng nói nhiệt tình cho biết người đó là đại diện một công ty lớn vùng Tây Nam. Công ty đang cần một lái xe tải thay chân một lái xe vừa bất chợt ngã bệnh. Công việc phải hoàn thành: chở một chuyến hàng giữa Anh quốc và Tây Ban Nha trong mười ngày, ngoài tiền công còn được thêm mỗi ngày ba trăm năm chục frăng lộ phí.

Eric Remolieu thích được nhận một công việc dài hơi hơn, nhưng tự an ủi: dù sao đây cũng là bước khởi đầu thuận lợi, nếu mình làm việc tốt cộng với đôi chút may mắn được ông chủ tín nhiệm có thể sẽ có một chỗ làm ổn định theo hợp đồng hẳn hoi. Người đàn ông có giọng nói nhiệt tình hẹn Eric sáng mai tới gặp.

Hôm sau tới chỗ hẹn, Eric gặp người bữa qua đã trao đổi trên điện thoại. Anh ta tự giới thiệu là Albert, trông dễ có thiện cảm. Ngay sau cái bắt tay đầu tiên, Albert đã tỏ ra rất hồ hởi thân tình. Thấy Eric thưa bẩm có vẻ trịnh trọng anh ta vỗ vai:

– Đừng khách sáo nghe, cậu với tớ đều là dân lao động với nhau, cứ đối xử như anh em một nhà cho dễ…

Albert rất thông thạo công việc, hướng dẫn Eric Remolieu làm các giấy tờ cần thiết, dặn dò các mánh khóe đi đường, cách bịt mắt thuế quan, cách chọn chỗ ăn chỗ ngủ dọc đường, địa chỉ các quán trọ hiệu ăn ở Pháp ở Anh và Tây Ban Nha…

Lúc sắp chia tay, đại diện công ty nhắc cậu lái xe tải một chi tiết suýt quên:

– Nhân thể tớ dặn thêm cậu một điều: nhớ mang theo một ít tiền mặt để tiện chi xài dọc đường. Khi hoàn tất chuyến đi, công ty sẽ hoàn trả cho cậu.

Eric Remolieu hồn nhiên đáp:

– Tôi có ba ngàn frăng trong tài khoản vãng lai. Có nên rút hết không?

Albert gạt đi:

– Đừng! Rút làm gì nhiều thế? Hai ngàn là đủ.

– Vâng. Tôi đi ngay.

Albert sốt sắng:

– Tớ cùng đi với cậu cho vui.

Albert hẹn: ngày mai lúc mười bốn giờ sẽ khởi hành, Eric nhớ mang theo xắc du lịch và đừng quên mang áo len và áo mưa đề phòng thời tiết thay đổi, “Thời tiết nước Anh rất đỏng đảnh. Ta phải chuẩn bị đối phó với nó”. Lúc chia tay, gã Albert dễ thương có bộ ria mép trông rất ngầu bảo Eric Remolieu đưa gã số tiền hai ngàn frăng để gã đổi giúp ra bảng Anh và đồng peseta của Tây Ban Nha.

– Tớ có mối quen, đổi nhanh và được tỉ giá cao hơn. Đừng mang đi đổi ở ngân hàng cậu sẽ bị chúng nó ăn hết.

Eric Remolieu lúc này đã mơ màng tưởng mình đang lái chiếc xe bóng loáng bon bon trên các nẻo đường nước Pháp nên không ngần ngại đưa cho Albert chiếc phong bì đựng hai ngàn frăng.

Hôm sau đúng mười bốn giờ kém năm phút Eric Remolieu đã có mặt ở bến xe, chờ Albert tới dẫn đi giới thiệu với sếp và nhận xe. Chờ hơn một tiếng vẫn không thấy vị đại diện Albert mà cũng chẳng thấy người nào của công ty Tây Nam tới. Eric phôn tới công ty theo địa chỉ Albert đã dặn. Công ty cho biết: họ không có đại diện mà cũng chẳng có nhân viên nào tên Albert. Công ty chỉ biết: ít lâu nay trong vùng xuất hiện một tên lừa đảo thường áp dụng quả lừa y hệt tên “Albert” đó.

Phương Hà (biên soạn)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.