Thành phố Hamburg bên Đức, năm 1992. Một thành phố bên bờ sông Elbe lịch sử, suốt ngày đêm sôi động bán buôn đủ thứ mặt hàng có trên trái đất này. Ở đây có vô vàn địa chỉ giúp thủy thủ tứ xứ vãng lai qua đây có thể quên đi những cơn sóng đại dương, nỗi cô đơn biển cả, quên hết mọi thứ trên đời kể cả những thứ không thể quên.
Tối đó ba thủy thủ người Đức: Helmut, Gunther và Armel đang nghỉ phép đẩy cửa tiệm rượu Humel bước vào. Họ chỉ tình cờ mà vào đây, không hề có ý lựa chọn. Họ tin chắc nơi đây cũng giống hệt trăm ngàn nơi khác trong thành phố: có bia tươi, xúc xích và gái Hamburg hoặc gái tỉnh khác, nước khác tới sẵn sàng giúp vui.
Sau khi nốc một hơi vài vại bia, họ đưa mắt nhìn quanh và chõm ngay được ba cô ngồi bàn bên: một cô tóc vàng rất Đức, một cô tóc nâu người Ý, một cô người châu Á có vẻ rụt rè tuy không quá mức. Ba thủy thủ toét miệng cười, gật đầu chào. Ba cô đáp lại, không hề tỏ ra sợ sệt. Sau một chầu bia băng giá đã tan hết, ba cô líu ríu kéo tới ngồi chung bàn với ba chàng thủy thủ. Nhạc từ cassette nổi lên, họ ôm nhau trên sàn nhẩy hẹp ngay bên quầy rượu. Gunther, Armel và Helmut đều vui sướng hết biết vì được làm quen với cô Marina tóc nâu, cô Mai Li da vàng và cô Ursula vạm vỡ người Hamburg. Tuy chưa cặp đôi với nhau nhưng xem chừng họ đã rất ăn ý, thi nhau cười đùa rôm rả, cuộc vui càng lúc càng nồng. Chủ tiệm luôn tay phục vụ hết chầu bia này tới chầu kia không ngớt.
Đang mải cụng li bỗng có ai đó lên tiếng.
– Có lẽ nên kiếm một miếng gì ăn chơi đỡ đói chăng?
Cả bọn reo lên hưởng ứng. Tuy không một ai trong bọn đứng ra nhận làm chủ tiệc, nhưng tất cả đều nghĩ bụng: khỏi lo, tiệc tàn sẽ có người thanh toán sòng phẳng cho chủ quán.
Sau vài chầu bia nhắm với thịt hun khói, một thủy thủ đề nghị chuyển sang sâm banh, thứ rượu dễ làm những cô gái lạnh lùng nhất cũng phải bốc lửa tình hừng hực. Một chai, hai chai rồi ba chai sâm banh theo nhau phụt khói tống tiễn những đĩa bánh kem có ngọn. Ba cô gái tỏ ra rất khỏe không những trên sàn nhẩy mà cả trên bàn ăn. Sau bữa nhậu linh đình, họ súc miệng bằng rượu trắng schnaps. Các cô gái hình như đã quen giọng vẫn thản nhiên cụng li, thỉnh thoảng đứng lên chạy đi sửa sang sắc đẹp đôi chút rồi trở lại tiếp tục cụng li nữa.
Ba thủy thủ thấy đã đến lúc chấm dứt cuộc nhậu. Đêm đã khá khuya, lúc này là thời điểm tiếp tục cuộc vui trong tư thế khác, tư thế theo chiều ngang càng nhiều bao nhiêu càng khoái. Ý định này có vẻ dễ thực hiện vì ba cô ở chung một nhà và đều tỏ ý sẵn sàng tiếp ba chàng trai vui nhộn ở qua đêm cho vui. Gunther loạng choạng đứng dậy vẫy chủ tiệm tới bảo tính tiền.
Rõ ràng chủ tiệm đang nóng lòng chờ đuợc khách gọi: đã tới giờ đóng cửa. Đây là toán khách cuối cùng trong tiệm. Chủ tiệm trịnh trọng bưng chiếc khay đựng tờ kê giá tiền các món đã được khách chiếu cố từ chập tối tới giờ. Gunther vừa cầm lên đã bị Armel giật khỏi tay, đến lượt Armel lại bị Helmut giằng mất. Gunther gầm lên:
– Tớ mời các cậu đấy chứ!
Helmut còn to mồm hơn:
– Không được! Đêm rồi là đêm sinh nhật tớ, tớ bao tất!
Armel tuyên bố chắc nịch:
– Thôi thôi, dẹp hết dẹp hết! Ở đây tớ là cấp cao nhất nên tớ phải chi cho đàn em. Đúng không?
Hai gã kia nhất định không chịu. Ba cô gái tròn trĩnh cười ré lên như nắc nẻ, vỗ tay đồm độp. Nhìn cảnh ba chàng trai giành nhau quyền trả tiền bữa nhậu, chủ quán cũng thấy vui lây. Mấy thằng nhỏ thật dễ thương! Chả bù với bọn thường tới đây nhậu nhẹt rồi tìm đường lủi mất dạng, xù luôn tiền bia rượu. Chủ tiệm góp tiếng cười hể hả hòa với tiếng vỗ đùi đen đét. Tốp khách này chắc sẽ không kiểm tra bản kê tiền nhậu, chủ tiệm đã kê khống dăm mác nhưng chắc chúng sẽ bỏ qua.
Giằng co đã khá lâu nhưng có vẻ như không thể đi tới quyết định thủy thủ nào sẽ giành được vinh dự rút ví lấy ra những tờ bạc xinh xinh. Tờ hóa đơn chuyền tay nhau đã mấy vòng vẫn chưa dừng lại. Gunther vẫn là người đầu tiên tỏ vẻ chán trò chơi đã kéo dài quá lâu. Gã nói:
– Tớ có ý kiến! Ta sẽ kết luận cuộc tranh giành này bằng một cuộc thi.
Armel hỏi:
– Thi gì?
– Các cậu đều biết công trường Wilhelm cách đây hai trăm mét chứ?
Tất cả, kể cả ba cô gái đều đồng thanh đáp:
– Biết.
Gunther tiếp:
– Cậu nào chạy tới đó trước sẽ được vinh dự trả tiền bữa nhậu này.
Helmut và Armel cùng reo lên:
– Hết ý! Hoan hô sáng kiến vĩ đại!
Gunther quay sang chủ tiệm với vẻ mặt rất trang nghiêm:
– Này ông chủ! Chúng tôi gửi ba cô gái yêu kiều này làm con tin. Và xin mời ông đứng ra làm giám khảo cuộc thi. Ông sẽ phát lệnh chạy!
Chủ tiệm hồ hởi:
– Đồng ý. Lệnh xuất phát bằng chuông quầy rượu này nha!
Ba gã thủy thủ khom lưng quì gối lấy tư thế xuất phát trên bực cửa nhà hàng Humel do ba cô gái đứng giữ hai cánh cửa mở rộng hết cỡ. Trời đêm se lạnh. Chủ quán hô to dự lệnh và khẩu lệnh theo đúng qui tắc.
– Chuẩn bị!… Chạy!
Đồng thời nện một tiếng chuông thật to.
Ba gã thủy thủ đồng loạt lao vào bóng đêm. Ba cô gái cùng chủ quán vỗ tay reo hò cổ vũ nồng nhiệt hết mình. Sáng hôm sau, chủ tiệm nhăn như bị thú nhận anh ta cùng ba cô gái đã đứng chờ hơn một tiếng đồng hồ mới dám tin chắc sẽ không bao giờ thấy lại mặt ba gã thủy thủ thích nhậu sâm banh với xúc xích hun khói. Tuy trông mặt thì cả ba tên đều có vẻ tử tế và rất dễ thương.