Năm 1928 thủ lĩnh Tafari Makonnen lên làm vua nước Ethiopia, sau đó năm 1930 xưng hoàng đế với danh hiệu Hailé Sélassié đệ nhất.Khi đất nước bị quân Ý xâm lấn năm 1936 ông ta bỏ trốn sang Anh và trở về nước theo chân quân đồng minh năm 1941. Năm 1974 ông bị quân đội phế truất và qua đời năm 1975.
Năm 1954 hoàng đế Hailé Sélassié sang London với tư cách không chính thức. Ông không ở trong nhà khách Hoàng gia Anh, cũng không lưu lại trong đại sứ quán nước ông mà trong một căn hộ riêng tọa lạc tại một phuờng giầu sang nhất thủ đô.
Sáng đó hoàng đế ngồi đọc báo. Mọi tin tức về kinh tế, mọi đe dọa chiến tranh đang lởn vởn trên khắp thế giới đều khiến vị hoàng đế quan tâm. Chả gì ông cũng trị vì một nước có vị trí chiến lược ở châu Phi.
Ngược lại các tờ báo London cũng rất quan tâm tới vị khách quí. Họ đưa tin khá đầy đủ khá chi tiết về mọi động thái của nhà vua, thậm chí còn tiết lộ cả nơi vua ở. Chi tiết này không lọt khỏi mắt của Philip Sanders, một đại diện thương mại cực kì năng nổ của hãng kính đeo mắt lớn nhất nước. Anh ta chớp ngay cơ hội ngàn năm có một này để làm ăn. Anh suy luận: Ethiopia là một nước chan hòa nắng chói, chắc chắn phải là một trong những nước cần nhiều kính râm, và ở nước này người có khả năng sắm loại kính râm đắt tiền nhất chắc chắn phải là ông vua của nước đó.
Ngay hôm sau Philip Sanders thắng bộ đồ lớn đẹp nhất, mang chiếc xắc tay bự nhất, đi đôi giầy mới đánh xi láng coóng đi thẳng tới phường Belgravia, tới ngôi nhà vua ở. Tới trước cửa, Philip Sanders giật dây chuông, kiên nhẫn đứng chờ người hầu ra mở cửa. Diễn biến sau đó không ngờ lại thuận lợi quá sức tưởng tượng. Đáp lại câu hỏi về lý do tới đây, anh ta nói ậm ờ: tới gặp nhà vua về một chuyện rất riêng tư. Người hầu vào tâu lên hoàng đế. Sự tình cờ đã sắp đặt sẵn mọi chuyện: nhà vua đang buồn vì quá nhàn rỗi, xung quanh không có ai để trò chuyện giải khuây, ngay cả viên sĩ quan tùy tùng cũng vắng mặt. Nghe tâu có kẻ xin vào yết kiến với lý do không rõ ràng nhà vua tò mò muốn tìm hiểu thêm. Cộng vào đó là sự khờ khạo thường tình của các bậc vĩ nhân khi xử lý những việc nhỏ nhặt trong cuộc sống đời thường… tất cả những yếu tố ngẫu nhiên này đã đưa anh bán kính tới trước mặt ông Vua của các Vua.
Philip Sanders rất kinh ngạc khi được dẫn vào phòng khách lộng lẫy có đức vua nhỏ con ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế phôtơi kiểu Queen Ann to đùng, sự tương phản càng làm chiếc ghế trở thành mênh mông. Thực tình anh ta không dám mơ tưởng tới sự tiếp đón này. Khi từ nhà ra đi anh ta chỉ muốn thử xem đề nghị của mình sẽ bị từ chối theo cách nào, nơi vua ở được bảo vệ nghiêm mật tới đâu chứ không nghĩ mình sẽ được giáp mặt một ông vua mà kẻ thấp hèn như anh được tới tận nơi chiêm ngưỡng cặn kẽ từng chân tơ kẽ tóc.
Tuy kinh ngạc hết sức nhưng anh đại diện thương mại không mất bình tĩnh. Anh kính cẩn lựa những từ lễ phép nhất trình bầy lý do xin yết kiến với tư cách đại diện độc quyền của hãng kính W. ở London. Biết rằng bên nước Ethiopia không có chi nhánh của hãng mình, anh mạo muội xin vào gặp hoàng đế để ngài có dịp thưởng lãm những loại kính mới nhất, sang trọng nhất, hi vọng ngài ngự sẽ chọn mua được cặp kính xứng đáng với mắt rồng v.v… Hoàng đế Hailé Sélassié lặng lẽ ngồi nghe, thỉnh thoảng gật đầu tỏ ý muốn nghe tiếp.
Philip Sanders nhanh nhẹn mở xắc, bầy lên bàn trước mặt vua vài chục kiểu kính râm cho đàn ông, từ những loại có kiểu dáng kinh điển nhất đến những loại cầu kì nhất, gọng sừng, gọng đồi mồi, gọng thép, gọng bạc, gọng mạ vàng, kín đáo có, bay bướm sặc sỡ có mà quái dị cũng có. Bầy hết các kiểu các loại kính mang theo Philip Sanders vẫn phân vân không biết trong các mặt hàng của mình có thứ nào xứng đáng được cưỡi lên mũi ông Vua của các ông Vua? Biết đâu, có khi ông ta mua hết bộ sưu tập này? Hoặc đặt mua một trăm cặp cho toàn thể họ hàng thân thích ông ta? Thậm chí có khi mua một ngàn cặp cho toàn bộ các quan trong triều? Hơn nữa, có thể ông ta mua tới mười ngàn cặp để trang bị cho quân đội của ông ta? Philip Sanders thầm lặng xây đắp mộng vàng trong khi Hailé Sélassié lần lượt nhấc từng đôi kính lên ngắm nghía, hỏi thêm vài chi tiết kĩ thuật, đeo thử một cặp rồi bước ra cửa sổ nhìn lên bầu trời London tự dưng bữa nay hửng nắng. Bỗng nhà vua quay lại nhìn anh chàng bán kính, nở một nụ cười dễ thương và tuyên bố:
– Trẫm lấy đôi này.
Philip Sanders suýt nghẹn nước miếng. Nhà vua hỏi tiếp:
– Giá bao nhiêu?
Trong cuộc sống, tất cả chúng ta đều đã có đôi lần lừa dối, lừa dối vì lòng tốt, vì phép lịch sự chẳng hạn. Thầy thuốc nói dối bệnh nhân mắc bệnh nặng: “Không sao đâu! Sẽ khỏi thôi”. Sau bữa tiệc liên hoan, khách cám ơn gia chủ: “Tất cả các món ăn đều ngon tuyệt!” tuy trong bụng nghĩ thầm: “Dở ẹt! Cố nuốt mãi mới trôi”.
Cho tới lúc này Philip Sanders chỉ làm công việc chào hàng, tuy trong hoàn cảnh hơi bất thường nhưng rất chính đáng, hợp pháp và lương thiện. Anh không hề có ý lừa đảo.
Nhưng khi nhà vua quyết định mua, anh ta bỗng dưng nẩy ra ý xấu.
Vua Hailé Sélassié vừa chọn xong kính, Philip Sanders nghĩ ngay: không lẽ mình cất công vào đây để chỉ bán đuợc có một cặp kính loại xoàng với cái giá vài bảng, rồi về lĩnh khoản hoa hồng còm? Philip Sanders còn đang mải nghĩ chưa trả lời đã thấy nhà vua mở ngăn kéo để hé một xấp giấy bạc dầy cộp. Tự dưng anh ta nghe mình vừa buột miệng nói lên con số khổng lồ: ba trăm bảng. Nhà vua không hề tỏ vẻ thắc mắc gì, lấy ngay tiền trong ngăn kéo đưa cho Philip Sanders kèm theo lời cám ơn anh đã cất công tới đây. Vừa nói vua vừa đeo cặp kính mới toanh lên khuôn mặt rám nắng và gật gù tỏ ý hài lòng. Cuộc hội kiến kết thúc… Philip Sanders hí hửng ra đi.
Vài phút sau sĩ quan tùy tùng trở về. Điều đầu tiên đập vào mắt anh ta là đôi kính lạ đặt trên bàn. Anh ta hỏi và được biết: một người lạ mặt đã vào gặp, đã nói chuyện hồi lâu với vua mà không có người giám sát, bảo vệ ở bên. Sĩ quan tùy tùng giật mình hốt hoảng: ngộ nhỡ đây là một tên trộm, một thích khách thì thật là tai họa tầy đình! Tò mò, anh ta hỏi Hailé Sélassié mua cặp kính với giá bao nhiêu, và ngay lập tức anh ta lồng lên, lầm bầm chửi thầm tên lừa đảo khốn kiếp. Anh quyết tìm ra tung tích và trừng trị hắn tận mạng.
Vài tuần sau, lần theo thương hiệu in trên gọng kính, nhà chức trách Anh quốc tìm ra Philip Sanders tuy anh chàng đã khôn ngoan không để lại địa chỉ. Gã thú nhận đã qua mặt nhà vua để kiếm một món tiền khơ khớ. Đã thế, vụ đẩy hàng thần tình này không được ghi trong báo cáo hàng tuần của anh ta gửi cho chủ hãng kính. Philip Sanders bị đuổi việc, buộc phải hoàn trả số tiền thu trội và viết bản kiểm điểm xin lỗi đức vua.
Một thời gian khá lâu sau vụ này, mọi người thấy hoàng đế Hailé Sélassié nước Ethiopia vẫn đeo cặp kính mua của Philip Sanders với cái giá đã đuợc tính lại… theo đúng giá thị trường!