Những Vụ Lừa Đảo Nổi Tiếng Thế Giới

Lượt đọc: 116 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ông chủ ngân hàng

❊ ❊ ❊

Alfred Beamon mở đầu “sự nghiệp” lừa bịp năm 1910, lúc vừa tròn ba mươi ba tuổi. Do tình cờ Alfred Beamon biết tin ngân hàng Merchant National trong một thành phố nhỏ của bang Indiana, Mĩ, sắp chuyển trụ sở đến chỗ mới.

Merchant National Bank là một ngân hàng thương mại loại nhỏ nhưng có uy tín lớn của bang nông nghiệp Indiana. Ngày tháng họ dọn tới trụ sở mới đã được ấn định cụ thể, chính xác từng giờ. Tin này khiến Alfred Beamon nảy ra một dự định táo bạo. Gã tiếp xúc với chủ ngôi nhà, kí hợp đồng thuê ngôi nhà trong một tuần kể từ sau giờ phút ngân hàng Merchant National dọn đi.

Một tuần sau Alfred Beamon bước vào trụ sở cũ của ngân hàng cùng với nạn nhân của gã. Cảnh tượng nơi đây vẫn bình thường như mọi bữa, không có dấu hiệu gì chứng tỏ ngân hàng Thương mại Quốc gia đã dọn đi, hình như họ đã hoãn lại vài ngày. Trước các ghi sê vẫn tấp nập khách hàng, phía sau cửa ghi sê vẫn có các nhân viên đang bận rộn với giấy tờ sổ sách. Nhân viên Sở Bưu chính oằn vai vác vào những bao nặng, bên trong chắc chất đầy giấy bạc các loại, séc, trái phiếu, kì phiếu…

Alfred Beamon ăn vận rất sang trọng, để bộ ria mép rất ấn tượng, dùng chìa khóa treo ở sợi xích bằng bạc móc vào áo gilê mở cửa phòng làm việc của gã treo tấm biển “Văn phòng Giám đốc”. Gã ngồi vào bàn giám đốc, mời vị khách ngồi, mời hút xì gà. Sau đó, gã mở tập hồ sơ dầy cộp, bắt đầu thuyết trình kế hoạch kinh doanh đầy hứa hẹn và tối mật chỉ vài ba nhân vật quan trọng trong đó có gã nắm được mọi chi tiết. Rồi kết luận:

– Quí khách nên nắm ngay thời cơ ngàn vàng này. Ở nước Mĩ chúng ta chưa bao giờ có cơ hội đầu tư ngắn hạn nào mang lại lãi suất cao như lần này.

Vị khách từ nãy vẫn chăm chú nghe không bỏ sót một câu, bây giờ lẳng lặng gật đầu. Alfred Beamon vừa dứt lời, khách mở ngay chiếc cặp da to đùng trao cho người ông ta đinh ninh là chủ ngân hàng Thương mại Quốc gia năm chục ngàn đôla để đầu tư vào cuộc kinh doanh ăn chắc mười mươi này. Alfred Beamon kí nhận, trao cho vị khách tờ biên lai in tiêu đề Merchant National Bank. Tất nhiên gã không nói cho khách biết gã đã chôm những tờ biên lai này ở các chi nhánh chính hiệu của ngân hàng Thương mại Quốc gia.

Ngay hôm sau, các phòng làm việc của trụ sở ngân hàng được dọn sạch sẽ, không còn bàn ghế, không có nhân viên làm việc cũng chẳng có ma nào tới giao dịch. Vị khách bữa qua tới giải quyết nốt vài chi tiết còn dở dang lúc này mới té ngửa nhận ra mình là nạn nhân của mánh lừa từ nay được giới chuyên môn gọi là mánh “nhà hàng lớn”: các khách hàng, nhân viên ngân hàng, nhân viên bưu chính chở các bao tải tiền mà ông đã nhìn thấy bữa ông chui đầu vào bẫy thực ra chỉ là bọn vô lại, bọn gái điếm được tên đại bịp thuê đóng kịch trong một ngày… Alfred Beamon thì đã trốn kĩ ở một nơi nào đó rất xa và khó tìm giữa rừng rậm các bang của Hoa Kì với những luật lệ rất phức tạp. Quả lừa của gã càng thành công trót lọt vì nạn nhân không khiếu kiện, không để lộ tung tích. Vì không muốn mất uy tín? Hay vì bản thân cũng có mắc mứu với các cơ quan pháp luật, với thuế vụ?

Sau vụ này Alfred Beamon tiếp tục thực hiện thành công khoảng hai chục vụ khác cũng bằng thủ đoạn y hệt. Tuy cũng đôi lần bị nạn nhân túm được và truy tố ra tòa vì họ không đòi lại được tiền. Có những lần Alfred Beamon áp dụng thủ đoạn trên với ít nhiều biến tấu khá ngoạn muc. Gã tới xin trực tiếp gặp giám đốc một ngân hàng cỡ nhỏ trong một vùng nông nghiệp. Giám đốc đang mong có khách hàng mới nên sẵn sàng mở rộng cửa đón tiếp. Sau vài phút trò chuyện, Alfred Beamon thuyết phục được giám đốc ngân hàng tin gã sắp gửi vào một khoản tiền lớn. Gợi được lòng tin đó rồi, gã ngỏ ý muốn nhờ giám đốc một việc nhỏ, không quan trọng, giúp được thì tốt, không được cũng chẳng sao: cho gã được sử dụng phòng làm việc của giám đốc để gặp riêng khách hàng giải quyết một vụ làm ăn gấp gáp và tối mật…

Giám đốc ngân hàng mỉm cười vui vẻ rời chiếc phôtơi bề thế đi ra ngoài một lát, nhường văn phòng của mình cho vị khách trong chốc lát. Đúng lúc đó, tên đàn em của Alfred Beamon rình sẵn bên ngoài dẫn vào trụ sở ngân hàng một người trông rõ ràng có máu mặt. Alfred Beamon mở cửa phòng giám đốc mời khách vào. Lát sau vị khách ra khỏi ngân hàng với vẻ mặt hớn hở: ông ta vừa trao cho giám đốc ngân hàng lúc này là Alfred Beamon toàn bộ số tiền dành dụm hoặc toàn bộ vốn liếng của mình để đầu tư với lãi suất cao chưa từng thấy.

Vài ngày sau, nạn nhân nhận ra mình bị lừa bèn làm đơn kiện. Trong nhiều vụ tương tự vụ này, giám đốc thứ thiệt của ngân hàng bị nghi là đồng phạm, bị thẩm vấn, bị tạm giam… Và họ phải tốn nhiều công của mới minh oan được mình vô tội.

Qua những quả lừa như vậy Alfred Beamon chiếm đoạt của thiên hạ tới tám triệu đô. Giới giang hồ đặt cho gã biệt danh “Người đeo găng xanh” vì mỗi khi đi “giao dịch” gã luôn đeo đôi găng tay màu xanh, lái chiếc xe màu xanh, phân phát những tấm danh thiếp cũng màu xanh. Một nhà văn Mĩ thấy cuộc đời tên lừa đảo công khai và tái phạm nhiều lần này cũng có đôi chút “thi vị” nào đó nên đã cao hứng viết một bài dài về hắn ta đăng trên một tờ tuần báo lớn của Mĩ!

Nhưng mọi chuyện đều phải có hồi kết thúc. Năm 1956 Alfred Beamon tắt thở, trong túi không còn lại một xu nhỏ. Vốn liếng kiếm được, gã đầu tư vào kinh doanh bất động sản. Tuy lúc này kinh doanh hợp pháp, lương thiện, nhưng tài kinh doanh hợp pháp của gã thua xa tài làm ăn bất hợp pháp nên gã thua sạch.

Phương Hà (biên soạn)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.