Một ngày mùa hè năm 1947. Thủ đô Paris vắng tanh, rất đông người dân thành phố đã lợi dụng ngày nghỉ để tạm lánh về vùng quê xả hơi, nhất là những người có khả năng tậu một chiếc xe riêng. Martin là một trong những người may mắn đó. Anh là một nhà mê sưu tập các đồ quí hiếm, tuy còn trẻ nhưng đã rất nhàn hạ chẳng phải làm lụng vất vả vẫn sống sung túc bằng lợi tức các cổ phiếu trái phiếu, tóm lại Martin là một trong số ít người trần tục được hưởng hạnh phúc trên cõi đời trầm luân khổ ải này. Hôm nay Martin cũng đi về vùng quê nghỉ chơi vài ngày. Bà Michalon người gác cổng đáng mến được dịp ra đứng ngoài cổng hít thở không khí…
Bỗng có chiếc xe tải chuyên làm dịch vụ dọn nhà tới dừng bánh trước mảnh vườn nhỏ. Ba người đàn ông bận đồ bảo hộ lao động, mặc mayô để lộ những hình xăm lạ mắt từ trên cabin nhẩy xuống, tới gặp bà Michalon. Cả ba đưa tay lên mũ kết chào theo kiểu nhà binh rồi hỏi:
– Nhà ông Martin đây phải không bác?
Bà gác cổng đáp:
– Phải. Nhưng chủ nhà đi vắng vài ngày. Các anh có việc gì cần gặp ông Martin?
Người có vẻ như người phụ trách chung xịu mặt:
– Ông ta không có nhà ư? Thật lạ! Thế mà ông chủ chúng tôi lại sai mang tới giao cho ông Martin chiếc rương kiểu cổ.
– Rương kiểu cổ hử? Sao tôi chẳng thấy ông ấy nói gì, chẳng dặn gì tôi.
– Thế ư? Có lẽ ông ta quên. Nhưng có đúng đây là nhà ông Martin chuyên sưu tầm các tác phẩm nghệ thuật không?
– Đúng phóc, tôi nói rồi mà!
– Phiền quá. Không lẽ bọn tôi cất công chở tới đây rồi lại chở về. Hơn nữa, khi ông Martin về mà không thấy rương nhất định sẽ làm ầm lên, chủ chúng tôi sẽ cho chúng tôi lãnh đủ.
Bà Michalon bối rối không biết nên xử trí cách nào. Tò mò, bà tới bên chiếc xe nhìn lên thùng xe. Trên xe có chiếc rương kiểu Nócmăng chạm trổ tinh vi, được lót kĩ bằng chăn len, đứng im lìm như đang chờ một quyết định thích hợp. Bà Michalon nghĩ bụng: họ đã mang chiếc rương quí thế kia tới thì cho họ mang lên nhà ông Martin trên lầu hai cho gọn việc.
Vài phút sau bà Michalon mở khóa căn hộ vắng chủ, ba người đàn ông lực lưỡng vừa hò dô ta vừa khiêng chiếc rương Nócmăng vào đặt tại tiền sảnh căn hộ nhiều phòng, phòng nào cũng bầy nhiều tủ kính đựng những vật quí, những sách hiếm, đồ cổ… Bà Michalon còn hào phóng rút tờ bạc để “boa” mấy chàng trai rất dễ thương của công ty dịch vụ dọn nhà thuê. Xong đâu đấy, bà đóng cửa khóa kĩ, rồi đứng trên hành lang nhìn chiếc xe tải từ từ lăn bánh chở theo ba chàng trai đang thò tay ra cửa xe vẫy rối rít chào tạm biệt.
Chiều hôm đó, bà Michalon ngạc nhiên thấy chiếc xe tải quay lại. Anh chàng có dáng chỉ huy tới gặp bà:
– Thưa bác thân mến, bọn con lại phải quấy rầy bác lần nữa. Bọn con giao hàng lộn địa chỉ mất rối! Chả là chiếc rương hồi sáng chúng con mang lên nhà ông Martin trên lầu là của một ông khác cũng tên là Martin và cũng là người thích sưu tầm đồ cổ. Nhà ông ấy ở cuối đường đằng kia cơ. Chờ mãi không thấy mang rương tới ông ấy gọi điện cho công ty bọn con, vì thế bọn con mới biết đã giao hàng không đúng địa chỉ. Mong bác thông cảm, cho bọn con lên lấy lại chiếc rương.
Bà Michalon hơi bực mình nhưng cũng phải đi lấy chìa khóa căn hộ ông Martin, lạch bạch trèo lên lầu hai mở cửa. Mấy nhân viên công ty dịch vụ dọn nhà thuê lại lấy chăn bọc kín chiếc rương chạm trổ công phu rồi khiêng xuống xe tải. Có lẽ sau gần một ngày làm việc đã thấm mệt nên lần này họ khiêng chiếc rương ỳ ạch hơn lần trước. Tuy vậy họ vẫn sòng phẳng hoàn lại bà Michalon khoản tiền “boa” được bà tặng lúc sáng.
Hai ngày sau anh Martin trở về. Bà Michalon tươi tỉnh hỏi thăm tình hình đi nghỉ mát và rất hồn nhiên thuật lại chuyện chiếc rương. Martin nhún vai cho là chuyện chẳng đáng quan tâm: anh không hề đặt mua rương, nguời ta giao lầm địa chỉ thì người ta lấy đi, chuyện rất bình thường.
Nhưng khi bước vào nhà, Martin đứng khựng như trời trồng ngay bậc cửa. Nhiều đồ vật quí trong nhà đã không cánh mà bay. Những món nữ trang trong ngăn bàn cũng biến mất sạch.
Thì ra trong chiếc rương “giao nhầm địa chỉ” có một tên trộm nằm thu lu. Sau khi rương được khiêng vào nhà, hắn chui ra và tha hồ khua khoắng mọi thứ. Có đủ thì giờ tung hoành, hắn tha hồ lựa chọn những thứ quí nhất, tuy nhỏ gọn nhưng đắt giá. Sát giờ hẹn lại chui vào rương nằm chéo khoeo chờ đồng bọn. Khi ba tên nhân viên công ty ma làm dịch vụ dọn nhà thuê quay lại sửa sai, khiêng chiếc rương hơi nặng hơn trước đi giao cho khách hàng cũng là lúc chúng khiêng tên trộm và tang vật đi theo.
Quả lừa như trong phim ở ngoài đời này rồi đã trở thành phim: câu chuyện là nguồn tư liệu “giật gân” cho nhà đạo diễn Jean Dréville làm bộ phim mang tựa đề Sao y bản chính với diễn xuất của Louis Jouvet và Jeanne Marken.