Lúc 11 giờ sáng 26 tháng giêng 1969, người gác cổng tiệm vàng bạc đá quí nổi tiếng thế giới mặc chế phục có lon, ngù lộng lẫy vừa ngả mũ chào. Công việc của bác là như vậy: ngả mũ chào khách, mở cửa đóng cửa xe hơi, khi cần thì giương ô che đầu cho họ. Lần này bác chỉ ngả mũ chào mà không phải mở cửa xe vì cả ba vị khách, hai người đàn ông một phụ nữ đều đi bộ.
Trông bên ngoài, hai người đàn ông ra dáng những hoàng tử Ả Rập hoặc gần như vậy. Đi sau họ là người phụ nữ đứng tuổi, khuôn mặt sắc cạnh không che mạng tuy bà mặc váy Ả Rập. Cả ba vị đều hình như sặc mùi đôla dầu mỏ đàng hoàng đi thẳng vào tiệm.
Người gác mở cửa mời khách vào rồi đứng nghiêm trên hè đường Hòa Bình giữa thủ đô Paris. Gần một giờ sau, anh ta lại mở cửa. Phó giám đốc cửa hàng tiễn chân ba vị khách ra tận bậc thềm. Vẫn hai vị đàn ông ra trước, phía sau là bà già, cả ba đồng thanh chào “tạm biệt” bằng tiếng Pháp pha lẫn giọng nửa Ả Rập nửa Ănglê.
Người gác cổng hờ hững nhìn theo ba vị khách, nghĩ bụng: chắc họ vừa sắm món đồ trị giá hàng triệu frăng. Bác thấy họ băng qua đường theo hàng đinh. Nghĩ bụng: dù mình có là tỉ phú, bà xã cũng không đời nào đi đằng sau mình với dáng điệu khúm núm như thế kia.
Bỗng bác trợn tròn mắt. Cảnh vừa nhìn thấy thật lạ lùng, bác chạy vội vào trong tiệm.
Ban nãy thấy ba vị khách bước vào, phó giám đốc đã tiếp đón theo đúng cung cách nhà kim hoàn nổi tiếng: không tỏ vẻ vội vàng, không khép nép, nhưng rất chăm chú quan sát. Bà khách chỉ nói tiếng Anh. Hai hoàng tử mặc bộ đồ truyền thống miền Trung Đông. Một vị thấp, béo, để ria. Vị kia cao lớn, gầy, râu quai nón. Cả hai nói tiếng Pháp chưa sõi, pha giọng Anh Ả Rập. Người lớn tuổi có vẻ quyền cao chức trọng hơn, bảo phó giám đốc:
– Cho xem tất cả các loại nhẫn trong tiệm. Tôi muốn mua một cái thật ngon.
Phó giám đốc đã quen giao thiệp với loại khách sộp từ Trung Đông tới, lẳng lặng đưa ra những món đẹp nhất, quí nhất: nhẫn kiểu cổ nạm kim cương, nạm lục ngọc, hồng ngọc… Đưa các vị khách xem hàng với cử chỉ long trọng vừa phải. Vì chiếc nhẫn trị giá hàng triệu frăng không cần quảng cáo lắm lời. Chỉ cần đưa cho khách xem với điệu bộ trang trọng vừa đủ…
Trong 45 phút liền hai “hoàng tử” lần lượt xem tất cả những chiếc nhẫn quí, cái rẻ nhất cũng ngang giá một ngôi biệt thự trên Bờ Biển Xanh. Bà già đứng phía sau, không nói không rằng. Thỉnh thoảng hai “hoàng tử” giơ cho bà ta xem một chiếc, dưới cặp mắt chăm chú không một giây xao nhãng của phó giám đốc.
Cuối cùng, “hoàng tử” cao lớn râu quai nón phán:
—Mẹ tôi chưa quyết. Xin cám ơn. Sẽ quay lại.
Ba vị khách Ả Rập đi ra, bà già vẫn đoạn hậu. Họ băng qua đường trong hàng đinh, đi lên hè.
Đây là lúc bác gác cổng dựng đứng tóc gáy, chạy vội vào tiệm túm lấy phó giám đốc:
– Ông ơi… Ba người Ả Rập vừa rồi… Hai đàn ông một bà già ấy mà!
– Ừ. Sao?
– Ông có biết họ là ai không?
– Không. Bác biết à?
– Không. Nhưng… tôi muốn hỏi: họ tự giới thiệu họ là thứ gì?
Phó giám đốc sốt ruột, bực bội cắt ngang:
– Là hai hoàng tử. Của một vương quốc nào đó. Có khi là anh em ông vua nước Kuwett cũng nên. Sao bác lại hỏi vậy?
– Vì… vì… tôi thấy họ vừa nhẩy lên xe máy!
Máu trong người phó giám đốc chợt đông cứng lại. Ông cho mở tất cả các hộp ra kiểm tra: ôi thôi, chiếc nhẫn gắn viên lục ngọc, đầy kim cương bao quanh, trị giá sơ sơ hai triệu frăng đã không cánh mà bay.
Mọi người xô nhau đuổi theo: nhưng chiếc xe máy đã mất hút.
Vừa may có chiếc xe tải nhỏ của cảnh sát chạy ngang qua. Bác gác cổng nhẩy lên, xe hụ còi phóng như bay.
Đến ngã tư Madeleine, bác gào lên:
– Kia rồi! Hai xe máy bên phải đường! Ô kìa, chúng tách làm đôi.
Đúng vậy. Hai gã Ả Rập ngồi hai xe máy rẽ sang hai con đường.
Dĩ nhiên, xe cảnh sát bỏ gã rẽ phải, lao theo gã chạy thẳng đường lớn dễ đuổi kịp hơn. Lái xe mím môi dận ga sát sàn. Vượt qua xe máy, phanh gấp. “Hoàng tử Ả Rập” tông vào đít xe tải ngã quay đơ.
Một giờ sau, cảnh sát quận Tư ngán ngẩm thừa nhận: họ đã mắc vào mẹo vặt của bọn ăn cắp vặt: thằng chạy đường lớn nhử cảnh sát đuổi theo để thằng quẹo phải mang nhẫn thoát thân. Còn mụ già thì đã thả bộ lủi mất từ đầu.
Phải cầu cứu Interpol.
Gã tông vào xe cảnh sát là Ben Slauy, 42 tuổi, người Bắc Phi, thuộc nhóm Slauy chuyên ăn cắp vặt trong phường Goude. Một số bọn này sống ở ngoại ô Paris, một số khác ở miền Trung. Việc điều tra bọn này do thanh tra hình sự Dandi đảm trách, vì anh ta rất thạo các băng nhóm người Bắc Phi.
Qua các chỉ điểm, Dandi biết bọn Slauy có tay chân ở Tây Đức. Anh cho canh chừng cẩn mật các sân bay, các đường biên giới và tổ chức vây ráp vùng ngoại ô Paris. Nhưng anh không tin chiếc nhẫn nằm trong tay nhóm Slauy vì biết rằng tên Ben Aoma cưỡi xe máy quẹo phải là thành viên một nhóm chuyên sinh sống trên những căn nhà lưu động ở vùng ngoại ô Paris.
Tên này chưa có tiền án tuy cũng nằm trong băng trộm cắp do mẹ hắn là Hadida cầm đầu.
Chắc Hadida là bà hoàng hậu dỏm đi cùng hai hoàng tử dỏm bữa đó. Bây giờ cảnh sát không thấy mụ trong ngôi nhà bánh xe mụ vẫn ở. Con trai mụ đã mang nhẫn đi, chắc hắn đang trốn ở đâu đó.
Thanh tra Dandi phân tích: trong vụ này có hai nhóm tham gia. Một là nhóm của Slauy, tên này đã để cho cảnh sát bắt. Hai là nhóm của Aoma, hiện đang giữ chiếc nhẫn.
Nhưng vì Slauy đang ngồi tù, nhóm Aoma sẽ phải chia phần cho một đại diện của nhóm Slauy sau khi bán được chiếc nhẫn. Việc này không dễ vì giá trị chiếc nhẫn rất cao.
Giữa lúc ấy cảnh sát tìm thấy xác tên Aoma bị cắt cổ ở Havre. Các nhân chứng đều khai: hung thủ là em ruột của tên Slauy, lúc này vẫn đang ngồi tù.
Thế là rõ. Aoma đã phản bội đồng bọn: nó không chịu trả chiếc nhẫn nên đã bị thủ tiêu. Một tuần sau, ba tên trong nhóm Aoma lại bị giết, xác nổi trên cảng Génevillier.
Bọn Aoma nhất định không trả chiếc nhẫn. Nên nhóm Slauy đã tuyên chiến với chúng.
Những tuần sau đó, cuộc chiến giữa hai nhóm tiếp tục diễn ra đẫm máu. Xác chết la liệt ở Paris, Marseille, Toulouse, cả ở Frankfurt bên Tây Đức. Toàn người Bắc Phi, người của nhóm Slauy và của nhóm Aoma, nên cảnh sát không sao biết nhóm nào cầm giữ chiếc nhẫn.
Tuy vậy cảnh tàn sát này không làm thanh tra Dandi buông lơi kẻ anh cho là nhân vật chính: Hadida, mẹ đẻ tên Aoma bị giết đầu tiên và là “giám đốc” trường đào tạo ăn cắp. Mụ đã đào tạo nhiều thế hệ dân chôm chỉa cho cả hai nhóm, và được cả hai nhóm tôn sùng, coi như “mẹ nuôi”. Nói cách khác chỉ mụ mới có khả năng dàn hòa giữa hai nhóm, làm chúng đình chiến với nhau. Với điều kiện không nhóm nào được giữ chiếc nhẫn. Nó phải nằm trong tay mụ.
Việc truy tìm mụ Hadida được tiến hành ráo riết. Cảnh sát lục lọi mọi xó xỉnh của các khu có dân Bắc Phi trú ngụ, tung chỉ điểm dòm ngó, đánh hơi khắp nơi. Công ty bảo hiểm treo giải thưởng 100 ngàn frăng cho ai mách tin để tìm ra chiếc nhẫn trị giá hai triệu.
Một tháng sau vụ trộm, thanh tra Dandi tình cờ được biết một mụ người Ả Rập đã bị bắt ở vùng Evơ cách đây đã lâu và bị kết án một tháng tù vì tội ăn trộm rau. Thanh tra xem phiếu tù của mụ, giật mình: mụ bị bắt ngay hôm sau ngày tiệm vàng bạc bị mất chiếc nhẫn. Thanh tra lập tức gọi điện tới trạm giam yêu cầu tả nhận dạng. Và anh hiểu ngay: mụ cáo già cố tình để cho cảnh sát bắt giam. Nhà tù là nơi chắc chắn nhất để mụ được an toàn trong cuộc chiến giữa hai băng nhóm. Và cũng là nơi cảnh sát không mò đến tìm kiếm mụ.
Mụ vừa được tha cách đây hai ngày. Rồi biến mất tăm! Nghe tin đó thanh tra Dandi chợt linh cảm thấy một điều. Anh điện cho giám đốc trại tù, yêu cầu gửi cho anh bản kê các đồ vật của mụ già gửi vào kho khi bị bắt giam. Viên thư kí trại cho biết:
– Chẳng có gì nhiều. Một cái váy rách, một chiếc ví thủng đựng 23 frăng, chiếc lược cài đầu bằng sắt tây, một chiếc nhẫn 3 xu…
Thanh tra Dandi chết lặng hồi lâu mới lên tiếng hỏi:
– Nhẫn như thế nào?
– Nhẫn to đùng, loại nhẫn dở hơi ấy mà! Của dỏm! Có viên đá xanh thiệt bự, xung quanh gắn đầy mặt đá dỏm. Ông tìm cái gì cơ?
– Không, không. Kiểm tra chút xíu cho biết thôi.
Mụ Hadida giao chiếc nhẫn chôm được cho viên lục sự nhà tù cất giữ hộ. Đây là nơi gửi gắm còn chắc ăn hơn cả ngân hàng Thụy Sĩ! Viên thư kí nhà tù tỉnh nhỏ có đời nào nghĩ rằng mụ già Ả Rập ăn trộm rau ngoài chợ lại giao cho anh ta giữ hộ chiếc nhẫn trị giá 2 triệu frăng! Mà chính đó lại là cách tốt nhất để mụ giữ được chiếc nhẫn không bị cảnh sát bắt và có chỗ ẩn nấp an toàn không bị nhóm địch thủ giết mụ.
Sau đó cảnh sát chịu bó tay không bắt được mụ Hadida, không tìm ra chiếc nhẫn bạch kim giá 2 triệu frăng. Họ chỉ được một niềm an ủi: cuộc chiến giữa hai nhóm Slauy và Aoma chấm dứt. Một niềm an ủi quá đắt!