Thời đại Vàng son: Một câu chuyện thời nay

Lượt đọc: 342 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

“Này hỡi, chẳng thấy con đường hẹp đó chăng,

Gai góc bủa vây, bụi rậm chắn ngang?

Đó chính là Lối Chính Nghĩa,

Dẫu chẳng mấy ai đoái hoài bước sang.

“Và chẳng thấy con đường rộng, rộng kia chăng,

Trải dài qua cánh đồng hoa huệ ngát?

Đó chính là Lối Tà Ác,

Dẫu kẻ đời gọi là đường về Thiên đàng.”

Thomas the Rhymer.

Philip và Harry đặt chân đến New York với những tâm trạng hoàn toàn trái ngược. Harry thì hưng phấn vô cùng. Cậu tìm thấy một lá thư từ Đại tá Sellers giục cậu mau đến Washington để hội ý với Thượng nghị sĩ Dilworthy. Bản kiến nghị đang nằm trong tay cậu.

Nó đã được ký bởi tất cả những nhân vật có máu mặt tại Missouri, và sẽ sớm được trình lên ngay lập tức.

“Đáng lẽ ta phải tự mình đi,” Đại tá viết, “nhưng ta đang bận bịu phát minh một quy trình thắp sáng cả một thành phố như St. Louis bằng nước; chỉ cần gắn cỗ máy của ta vào các đường ống dẫn nước bất kỳ là quá trình phân tách chất lỏng sẽ bắt đầu, và thế là các cậu sẽ có cả một biển ánh sáng chỉ với chi phí mua cỗ máy. Ta gần như đã hoàn thiện phần thắp sáng rồi, nhưng ta muốn tích hợp thêm vào đó một thiết bị sưởi, nấu nướng, giặt và ủi quần áo nữa. Nó sẽ là một thứ vĩ đại, nhưng tốt hơn là chúng ta cứ duy trì khoản ngân sách này trong khi ta hoàn thiện nó.”

Harry mang theo thư giới thiệu của chú mình và của ông Duff Brown gửi cho một số nghị sĩ. Cả hai người họ đều có mối quan hệ rộng rãi tại cả hai viện, nơi họ nổi tiếng là những người chuyên tham gia vào các hoạt động tư nhân quy mô lớn vì lợi ích công cộng, và hơn nữa, họ còn là những kẻ, theo cách nói lóng thời bấy giờ, rất hiểu các “phép cộng, phép chia và sự im lặng.”

Thượng nghị sĩ Dilworthy trình bản kiến nghị lên Thượng viện kèm theo lời nhận xét rằng ông ta biết rõ những người ký tên, rằng họ đúng là những người quan tâm đến việc cải thiện đất nước, nhưng ông tin rằng họ chẳng hề có động cơ tư lợi nào, và theo hiểu biết của ông thì những người ký tên đều là những công dân trung thành. Ông cảm thấy hài lòng khi nhìn thấy trên danh sách có tên của nhiều công dân da màu, và chắc hẳn bất cứ người bạn nào của nhân loại cũng phải vui mừng khi biết rằng chủng tộc mới được giải phóng gần đây này đang tham gia một cách thông thái vào việc phát triển các nguồn tài nguyên trên chính quê hương mình. Ông đề nghị chuyển bản kiến nghị đến ủy ban thích hợp.

Thượng nghị sĩ Dilworthy giới thiệu người bạn trẻ của mình với những thành viên có ảnh hưởng, ca ngợi cậu như một người am hiểu sâu sắc về Dự án Mở rộng Salt Lick của tuyến đường sắt Thái Bình Dương, và là một trong những kỹ sư đã thực hiện khảo sát cẩn thận về sông Columbus; rồi ông để mặc cậu trình bày các bản đồ, kế hoạch, cũng như giải thích mối liên hệ giữa ngân khố quốc gia, thành phố Napoleon và các dự luật vì lợi ích của toàn thể đất nước.

Harry là khách mời của Thượng nghị sĩ Dilworthy. Hầu như chẳng có phong trào tử tế nào mà vị Thượng nghị sĩ không quan tâm. Ngôi nhà của ông luôn rộng mở chào đón tất cả những người hoạt động trong lĩnh vực kiêng rượu, và ông dành phần lớn thời gian để tham dự các buổi họp về phong trào này. Ông có một lớp học Kinh Thánh tại trường Chủ nhật của nhà thờ mà ông thường lui tới, và ông gợi ý Harry có thể phụ trách một lớp trong thời gian cậu lưu lại Washington. Ông Washington Hawkins cũng có một lớp. Harry hỏi Thượng nghị sĩ liệu có lớp nào của các cô gái trẻ để cậu đứng lớp không, và sau câu hỏi đó, vị Thượng nghị sĩ không còn đả động gì đến chủ đề này nữa.

Nếu phải nói thật thì Philip không lấy làm thỏa mãn với những viễn cảnh ở miền Tây, cũng chẳng mấy hài lòng với những người mà cậu đã gặp gỡ. Các nhà thầu đường sắt đưa ra những lời hứa hẹn to tát nhưng khá mơ hồ. Cậu không nghi ngờ gì về việc Missouri có những cơ hội làm giàu, nhưng đối với bản thân mình, cậu không thấy cách nào kiếm sống tốt hơn là việc làm chủ cái nghề mà cậu đã chọn một cách khá nông nổi này. Trong suốt mùa hè, cậu đã đạt được những tiến bộ thực tế đáng kể trong ngành kỹ thuật; cậu đã làm việc siêng năng và đến một mức độ nào đó, cậu đã trở nên cần thiết cho công việc mình đang đảm nhận. Các nhà thầu thường xuyên gọi cậu vào tham vấn về đặc điểm địa hình nơi cậu đã đi qua, về chi phí xây dựng đường sá, tính chất công việc, v.v.

Dù vậy, Philip vẫn cảm thấy nếu muốn làm nên tên tuổi hay kiếm tiền với tư cách là một kỹ sư, cậu còn cả một chặng đường học tập gian khổ phía trước, và điều đáng khen là cậu không hề né tránh điều đó. Trong khi Harry ở Washington bận rộn chầu chực quốc hội và làm quen với đám hành lang rộng lớn bao vây nơi này, Philip lại dành hết tâm trí ngày đêm, với sự tập trung và nghị lực mà cậu có, để học hỏi lý thuyết chuyên môn và khoa học xây dựng đường sắt. Vào thời gian này, cậu có viết một vài bài báo cho tạp chí “Plow, the Loom and the Anvil” (Cày, Khung cửi và Đe) về sức bền vật liệu, đặc biệt là về xây dựng cầu đường. Các bài báo này thu hút sự chú ý đáng kể và được đăng lại trên tạp chí “Practical Magazine” của Anh. Dù sao thì chúng cũng giúp Philip nâng cao vị thế trong mắt các nhà thầu, vì những người thực dụng thường có một sự kính nể đầy mê tín đối với khả năng viết lách, và dẫu họ có thể hơi coi thường tài năng này, họ vẫn sẵn sàng tận dụng nó.

Philip gửi các bản sao bài viết của mình cho cha của Ruth và những quý ông khác mà cậu muốn gây ấn tượng, nhưng cậu không ngủ quên trên chiến thắng. Quả thực, cậu đã tự rèn luyện chăm chỉ đến mức khi đến lúc phải trở lại miền Tây, cậu cảm thấy bản thân, ít nhất là về mặt lý thuyết, đã đủ năng lực để đảm nhận việc phụ trách một phân khu tại công trường.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.