Thời đại Vàng son: Một câu chuyện thời nay

Lượt đọc: 342 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37

❊ ❊ ❊

Vị chủ tịch ấy hoàn toàn bặt tăm. Những nỗi thất vọng kiểu này hiếm khi xảy ra trong tiểu thuyết, nhưng lại là chuyện cơm bữa ngoài đời thực.

Nàng buộc phải lập kế hoạch mới. Nàng gửi cho ông ta một mẩu giấy, mời ghé chơi vào buổi tối—và ông ta đã đến.

Nàng đón tiếp ngài Nghị sĩ Buckstone với nụ cười rạng rỡ và thỏ thẻ:

“Em chẳng biết sao mình lại dám gửi thư cho ngài nữa, ông Buckstone ạ, vì ai cũng đồn là ngài chẳng mấy mặn mà gì với phái nữ chúng em.”

“Ồ, chắc chắn là người ta đã đồn đại sai lệch về tôi rồi, cô Hawkins thân mến. Tôi từng kết hôn một lần—chẳng lẽ điều đó không chứng minh cho sự chân thành của tôi sao?”

“Ồ, vâng—ý em là, cũng có thể là vậy mà cũng có thể không. Nếu ngài đã từng biết thế nào là sự hoàn mỹ ở người phụ nữ, thì thật hợp lý khi cho rằng giờ đây ngài chẳng còn hứng thú với những kẻ kém cỏi nữa.”

“Dù có là vậy thì điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả, cô Hawkins,” vị chủ tịch nói một cách đầy ga lăng. “Danh tiếng của cô đâu nằm trong danh sách những quý cô kém hoàn hảo.” Lời tán tụng ngọt xớt này khiến ngài Buckstone đắc ý hệt như cách nó làm Laura vui lòng. Nhưng nó không làm ông ta bối rối như cách Laura đang giả vờ bối rối.

“Em thực lòng ước mình xứng đáng với lời khen tuyệt vời như vậy. Nhưng em cũng chỉ là đàn bà, nên em thấy mãn nguyện với lời khen ấy y như nó vốn là, và chẳng muốn thay đổi gì cả.”

“Nhưng đó đâu chỉ là lời khen—ý tôi là, một lời khen sáo rỗng—mà đó là sự thật. Tất cả đàn ông đều sẽ công nhận điều đó.”

Laura tỏ vẻ hài lòng và nói:

“Ngài thật tử tế khi nói vậy. Quả là một vinh dự cho một cô gái tỉnh lẻ như em khi được những người tài hoa, uyên bác như ngài đánh giá cao. Ngài thật tốt bụng, em biết ngài sẽ tha thứ cho em vì đã làm phiền ngài ghé thăm tối nay.”

“Thực lòng chẳng có gì là phiền cả. Đó là niềm vui thì đúng hơn. Tôi đơn độc trên cõi đời này kể từ khi mất vợ, và tôi thường khao khát được trò chuyện với phái đẹp, cô Hawkins ạ, bất chấp người ta có nói ra nói vào thế nào đi nữa.”

“Nghe ngài nói vậy em thấy ấm lòng quá. Chắc chắn là phải vậy rồi. Nếu em đôi lúc cảm thấy cô đơn vì phải rời xa những người bạn cũ, dù xung quanh đã có những người bạn mới rất thân thiết, thì hẳn ngài còn cảm thấy cô đơn hơn biết bao khi vò võ một mình, lại chẳng có lấy chút khuây khỏa nào từ những gánh nặng chính sự đang đè lên vai. Vì chính bản thân ngài, cũng như vì người khác, ngài nên giao du nhiều hơn. Em hiếm khi thấy ngài ở các buổi tiệc chiêu đãi, mà có thấy thì ngài cũng chẳng đoái hoài gì đến em mấy.”

“Tôi chưa bao giờ nghĩ là cô lại muốn vậy, nếu không tôi đã rất vui lòng tự tạo niềm vui cho mình theo cách đó. Nhưng ở những nơi như thế, người ta hiếm khi có cơ hội nói với cô quá một câu. Cô lúc nào cũng là tâm điểm của đám đông—một thực tế mà chính cô chắc cũng nhận ra. Nhưng nếu có thể đến đây—”

“Thực lòng mà nói, ngài luôn được chào đón nồng nhiệt tại đây, ông Buckstone ạ. Em đã nhiều lần mong ngài đến và kể cho em nghe thêm về Cairo và các Kim tự tháp, như ngài đã từng hứa đấy.”

“Sao cơ, cô vẫn còn nhớ chuyện đó sao, cô Hawkins? Tôi cứ tưởng trí nhớ của các quý cô dễ thay đổi hơn thế.”

“Ồ, chúng không dễ thay đổi bằng những lời hứa của các quý ông đâu. Vả lại, nếu em có ý định quên, thì—chẳng phải ngài đã tặng em một vật làm kỷ niệm sao?”

“Tôi á?”

“Thử nhớ lại xem.”

“Hình như là tôi có tặng; nhưng giờ tôi quên mất là vật gì rồi.”

“Đừng bao giờ, đừng bao giờ gọi trí nhớ của một quý cô là dễ thay đổi nữa! Ngài có nhận ra cái này không?”

“Một nhánh hoàng dương nhỏ! Tôi thua rồi—tôi đầu hàng. Nhưng cô giữ nó suốt chừng ấy thời gian sao?”

Sự bối rối của Laura trông rất duyên dáng. Nàng cố che giấu, nhưng càng cố thì nó càng lộ rõ, mà đồng thời lại càng thêm phần quyến rũ để ngắm nhìn. Một lúc sau, nàng ném nhánh hoàng dương đi với vẻ bực bội và nói:

“Em quên mất mình đang làm gì. Em thật ngốc nghếch. Mong ngài hãy quên cái chuyện vớ vẩn này đi.”

Ông Buckstone nhặt nhánh cây lên, ngồi xuống cạnh Laura trên ghế sô pha và nói:

“Xin cô cho phép tôi được giữ nó, cô Hawkins. Giờ tôi thấy nó quý giá lắm.”

“Đưa nó cho em, ông Buckstone, và đừng nói như vậy nữa. Em đã bị trừng phạt đủ vì sự vô tâm của mình rồi. Ngài không thể thấy vui khi thêm vào nỗi khổ của em được. Làm ơn đưa cho em đi.”

“Thực lòng tôi không muốn làm cô khổ. Nhưng đừng coi trọng vấn đề quá như vậy; cô chẳng làm gì sai cả. Có lẽ cô đã quên là mình giữ nó; nhưng nếu cô trao nó cho tôi, tôi sẽ giữ gìn cẩn thận—và sẽ không bao giờ quên.”

“Đừng nói thế, ông Buckstone. Làm ơn đưa cho em, và hãy quên chuyện này đi.”

“Từ chối thì thật không phải, nhất là khi nó làm cô bận tâm như vậy, nên tôi xin trả lại. Nhưng nếu cô cho tôi giữ một phần và giữ lại phần còn lại—”

“Để ngài có thứ nhắc nhớ về em mỗi khi muốn cười nhạo sự ngớ ngẩn của em sao?”

“Ồ, không đời nào! Chỉ đơn giản là để tôi nhớ rằng mình đã từng gây khó xử cho cô, và tự nhắc mình không được làm thế nữa.”

Laura ngước lên, nhìn xoáy vào mặt ông ta một lúc. Nàng định bẻ gãy cành cây, nhưng rồi lại ngần ngại và nói:

“Nếu em chắc chắn rằng ngài—” Nàng ném nhánh cây đi và tiếp tục: “Thật ngớ ngẩn! Chúng ta hãy đổi chủ đề đi. Không, đừng nài nỉ nữa—em phải làm theo ý mình trong chuyện này.”

Sau đó, ông Buckstone rút quân và bắt đầu tiến hành cuộc tấn công xảo quyệt vào pháo đài dưới sự che chắn của những thủ đoạn và mưu kế được tính toán kỹ lưỡng. Nhưng ông ta phải đối đầu với một kẻ thù cảnh giác và đầy nghi kỵ; thế nên sau hai tiếng đồng hồ, ông ta nhận thấy mình chẳng tiến được bao xa. Tuy nhiên, ông ta vẫn đạt được vài bước tiến; điều đó thì ông ta chắc chắn.

Laura ngồi một mình và tự nhủ:

“Hắn ta đã cắn câu kha khá rồi, tội nghiệp thật. Mình có thể đùa giỡn với hắn khi nào tùy thích rồi kéo lên bờ bất cứ lúc nào mình muốn. Hắn đã sẵn sàng để bị tóm từ cả mấy ngày trước rồi—mình thấy rõ mười mươi. Hắn sẽ bỏ phiếu cho dự luật của chúng ta—không phải lo về chuyện đó đâu; vả lại, trước khi mình xong việc với hắn, hắn còn phải làm việc vì nó nữa cơ. Nếu hắn có con mắt tinh đời của phụ nữ thì đã nhận ra nhánh hoàng dương đó đã dài thêm ba inch kể từ lần đầu hắn đưa cho mình rồi, nhưng đàn ông chẳng bao giờ nhìn ra cái gì và chẳng bao giờ nghi ngờ cả. Nếu mình cho hắn xem cả một bụi cây thì hắn cũng sẽ tưởng là nhánh cũ thôi. Chà, một đêm làm việc hiệu quả: ủy ban đã an toàn. Nhưng mình đang chơi một canh bạc tuyệt vọng trong những ngày này—một canh bạc đầy mệt mỏi, đê hèn và nhẫn tâm. Nếu thua, mình mất tất cả—kể cả chính mình. Và nếu mình thắng canh bạc này, liệu cái giá phải trả có xứng đáng không? Mình không biết. Đôi khi mình nghi ngờ. Đôi khi mình ước giá như mình đừng bắt đầu. Nhưng mặc kệ; mình đã bắt đầu rồi, và mình sẽ không bao giờ quay đầu lại; không bao giờ, chừng nào mình còn sống.”

Ông Buckstone chìm vào suy tư khi bước trên đường về nhà:

“Cô ta thật sắc sảo và thâm sâu, chơi bài rất thận trọng—nhưng dù thế nào thì cô ta cũng sẽ thua thôi. Chẳng việc gì phải vội; tôi sẽ là người chiến thắng vào thời điểm thích hợp. Cô ta là người phụ nữ đẹp nhất thế giới; và đêm nay cô ta còn vượt xa vẻ thường ngày. Tôi cho là mình phải bỏ phiếu cho cái dự luật đó, cuối cùng thì có lẽ vậy; nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng lắm, chính phủ vẫn đứng vững được. Cô ta nhất quyết muốn tóm tôi, điều đó quá rõ ràng; nhưng dần rồi cô ta sẽ nhận ra cái mà cô ta tưởng là đội quân đồn trú đang ngủ say thực chất lại là một ổ phục kích.”

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.