Đội thân binh cưỡi ngựa dần dần tới gần ba tên thích khách đang chạy trốn. Thế nhưng ba tên thích khách lại lung lay sắp đổ trên lưng ngựa. Chạy thêm một trăm mét nữa, một tên thích khách đã hộc máu mồm, lăn từ trên ngựa xuống.
Hai tên thích khách còn lại cũng mất kiểm soát đối với chiến mã, dễ dàng bị đội thân binh kỵ binh đuổi kịp. Lúc kỵ binh đuổi tới chỗ hai tên thích khách đó, phát hiện hai người đã trợn trắng mắt, trúng độc rất sâu. Thân binh còn chưa kịp quát hỏi hai tên thích khách này, hai người đã rơi từ trên ngựa xuống.
Đội thân binh kỵ binh đành bất lực mang về ba con ngựa và ba cái xác.
"Quốc công gia, ba tên thích khách đã uống thuốc độc tự sát! Vụ ám sát thật hung hiểm!"
Lý Thực nhìn thi thể ba tên thích khách, trầm ngâm không nói. Nhìn từ thi thể, ba tên thích khách này mặc áo vải thô ngắn, trên đầu đội khăn lưới, một bộ dạng bách tính tầng lớp thấp nhất, cũng không nhìn ra là người ở đâu. Ba con ngựa mà ba người cưỡi cũng là giống ngựa bình thường, không có gì đặc biệt.
Thứ duy nhất thu hút sự chú ý của Lý Thực là hỏa thằng thương mà ba tên thích khách sử dụng.
Hỏa thằng thương kia rất dài, nòng súng dài tới tận sáu, bảy thước. Khẩu súng khá nặng, nặng tới tận bảy, tám cân. Phần đầu cơ kiểu đầu rồng và đường ray của hỏa thằng thương đều được gắn vào báng súng, đồng thời đặt một mảnh thép nhỏ dài hơn một tấc ở gần bộ phận phát hỏa.
Lý Thực xem xét hồi lâu, nhưng không nhận ra loại hỏa thằng thương này là loại súng gì.
Cao Lập Công đứng ra xem xét một chút, chắp tay nói: "Quốc công gia, đây chính là Lỗ Mật súng của Kinh Doanh!"
Nghe lời Cao Lập Công, mọi người đều kinh ngạc. Hóa ra thích khách sử dụng Lỗ Mật súng của Kinh Doanh. Lỗ Mật súng là loại súng được Triệu Sĩ Trinh thỉnh giáo sứ giả nước Lỗ Mật là Đóa Tư Ma về kết cấu và phương pháp chế tạo hỏa súng nước Lỗ Mật vào năm Vạn Lịch thứ hai mươi sáu, sau khi cải tiến thì chế tạo thành. Tầm bắn đạt tới một trăm năm mươi mét, bảo sao có thể ám sát Lý Thực ở khoảng cách một trăm bước.
Hỏa thằng thương thông thường chỉ có thể bắn trăm mét, cho nên thân binh của Lý Thực thường chỉ chú trọng bảo vệ an toàn trong phạm vi một trăm mét gần đó. Ngoài một trăm mét chỉ phái người đi tuần tra sơ sài, không ngờ lại để cho tên thích khách sử dụng Lỗ Mật súng này chui được chỗ hở.
Tuy nhiên nhìn thấy Lỗ Mật súng này, mọi người đều có chút kinh tâm.
Lỗ Mật súng này vốn chỉ trang bị cho Kinh Doanh, kẻ ám sát Lý Thực này làm sao có được loại súng này? Lỗ Mật súng này ít nhất nói rõ những thích khách này nghe lệnh một tổ chức có quyền thế không nhỏ. Tổ chức này không những có thể ép buộc kẻ hành thích tự sát ngay lập tức sau khi thất bại, mà còn có thể kiếm được hỏa khí tinh lương như vậy, nghĩ lại thì không phải địa chủ nhỏ bình thường nào có thể làm được.
Trịnh Khai Thành phẫn nộ nhìn thi thể thích khách, nói: "Quốc công gia, lần này nhất định phải tra ra kẻ chủ mưu phía sau. Bằng không kẻ chủ mưu này ám sát không thành một lần, tất nhiên sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba. Chúng ta phòng không xuể, nếu hơi có sơ suất sẽ gây ra sai lầm lớn."
Chung Phong đột nhiên biến sắc, lớn tiếng nói: "Quốc công gia, mấy năm nay ngài lập công quá lớn. Lỗ Mật súng này chỉ Kinh Doanh mới có, chẳng lẽ là..."
Chung Phong nói là Lý Thực công cao át chủ, Thiên tử Chu Do Kiểm muốn giết Lý Thực.
Chung Phong nói được một nửa thì không nói tiếp nữa, nhưng vẫn khơi dậy sự phẫn nộ của Trịnh Khai Thành.
"Chung Phong! Ngươi không màng trường hợp mà hồ ngôn loạn ngữ như vậy, tin hay không ta bắn chết ngươi!"
Lý Lão Tứ cũng trầm mặt xuống, mắng: "Chung Phong ngươi đừng có hồ ngôn loạn ngữ!"
Chung Phong hậm hực ngậm miệng, không nói gì nữa.
Cao Lập Công nghĩ một chút, lắc đầu nói: "Không thể nào. Nay lưu tặc ngày một lớn mạnh, biết đâu chỗ nào đó sẽ cần trưng điều Quốc công gia đi bình tặc, chính là lúc dùng người! Không thể nào!"
Cao Lập Công chắp tay nói: "Đông gia, nay Lỗ Mật súng này là manh mối duy nhất. Chúng ta chỉ có thể tấu thỉnh Thiên tử, để Thiên tử bắt đầu từ việc Kinh Doanh có Lỗ Mật súng bị rò rỉ ra ngoài hay không, tra xem rốt cuộc là ai tổ chức vụ ám sát này!"
Lý Lão Tứ nghĩ nghĩ, lắc đầu nói: "Với bộ dạng hiện nay của Cẩm Y Vệ và Đông Xưởng, e là không tra ra được manh mối gì."
Thân binh liên trưởng lúc này cưỡi ngựa chạy về, trên lưng ngựa chắp tay hướng Lý Thực nói: "Quốc công gia, bách tính xung quanh chúng ta đều đã đi hỏi qua, khu vực này người thưa thớt, không ai nhìn thấy ba người này đi theo từ lúc nào."
Mọi người nhìn nhau một lúc, đều cảm thấy sự việc nan giải.
Trong điện Càn Thanh, Chu Do Kiểm nhìn tấu chương của Lý Thực, cau mày không nói.
Có thích khách ám sát Lý Thực ở Sơn Đông, đây là chuyện lớn. Hiện nay Lý Thực có thể coi là trụ cột của Đại Minh, nếu Lý Thực bị giết, Chu Do Kiểm thực sự sẽ hoảng loạn. Kiến Nô ở phía bắc tuy bị trọng thương nhưng nguyên khí vẫn còn. Lý Tự Thành ở Trung Nguyên đã ngoan ngoãn được một, hai năm, nhân năm nay mất mùa đói kém lại làm loạn lên, Đại Minh có thể nói vẫn đang khói lửa ngập trời.
Chỉ có Lý Thực trấn giữ ở Thiên Tân, Chu Do Kiểm mới có một loại cảm giác nắm chắc phần thắng.
Mặc dù mỗi lần Lý Thực hưởng ứng trưng điều đều đưa ra điều kiện quá đáng, nhưng dù thế nào vẫn phục tùng sự trưng điều của triều đình. Nếu Lý Thực chết, Hổ Bôn Sư tan rã, cục diện loạn lạc này thực sự sẽ khiến Chu Do Kiểm mất ăn mất ngủ.
Vương Thừa Ân lén lút nhìn tấu chương của Lý Thực từ sau lưng Chu Do Kiểm, hỏi: "Hoàng gia, Lý Thực này nói thích khách dùng Lỗ Mật súng của Kinh Doanh kìa, chuyện này quả thực là kỳ quặc."
Chu Do Kiểm trầm ngâm nói: "Đây là manh mối duy nhất rồi, nay chỉ có thể để Cẩm Y Vệ đi tra, xem mấy năm nay có Lỗ Mật súng lưu lạc đến Sơn Đông hay không. Lần theo dây leo tìm quả dưa, biết đâu có thể tìm ra lai lịch của thích khách."
Vương Thừa Ân nghe những lời này, không lên tiếng.
Chu Do Kiểm quay đầu nhìn Vương Thừa Ân, hỏi: "Thế nào?"
Vương Thừa Ân cúi người nói: "Hoàng gia, hiện nay Kinh Doanh trang bị hơn năm vạn khẩu Lỗ Mật súng, trong này liên quan đến binh mã và tướng lĩnh các doanh, liên quan đến mấy ngàn thợ chế tạo súng, đầu mối chằng chịt. Với trình độ hiện tại của Cẩm Y Vệ, là tuyệt đối không tra ra được rốt cuộc ba khẩu Lỗ Mật súng tuồn ra ngoài từ bao giờ."
Vương Thừa Ân lại nhìn tấu chương của Lý Thực một cái, nói: "Lý Thực nói nếu Thiên tử đồng ý, hắn có thể phái nhân viên trong mạc phủ của hắn tiến vào Kinh Doanh điều tra. Nhân mã của hắn khá tinh nhuệ, tra chừng một tháng, nhất định có thể tra ra chân tướng!"
Chu Do Kiểm vuốt râu nói: "Không thỏa đáng!"
"Kinh Doanh là thân binh của trẫm, chỉ tuân mệnh lệnh của trẫm, sao có thể để mật vệ của Lý Thực đến thẩm tra. Chẳng lẽ để võ quan của trẫm dưới sự thẩm vấn của mật vệ Lý Thực mà nói rõ mồn một gốc gác của Kinh Doanh sao? Chưa kể đến việc để Lý Thực nắm thóp chuyện của Kinh Doanh, chính cái sự lúng túng khi bị mật vệ Lý Thực thẩm vấn, cũng đủ khiến tướng sĩ Kinh Doanh hoang mang."
"Việc này liên quan đến thể diện Hoàng gia, dù thế nào cũng không làm được."
Vương Thừa Ân chớp chớp mắt, khom người nói: "Hoàng gia thánh minh! Chỉ là Lỗ Mật súng này là hỏa khí chuyên dụng của Kinh Doanh, khó tránh khỏi để người ta nắm thóp. Nếu không thể cho Tân Quốc công một lời giải thích, thời gian lâu rồi sợ rằng Tân Quốc công sẽ nảy sinh lòng sợ hãi đối với Thánh thượng..."
Chu Do Kiểm nghe lời Vương Thừa Ân, mặt trầm xuống. Nếu cuối cùng vẫn không tra ra, thời gian lâu rồi Lý Thực liệu có nghi ngờ là mình muốn giết hắn không?
Nghĩ một chút, ông nói: "Cẩm Y Vệ không dùng được, để Vương Đức Hóa phái thái giám Đông Xưởng đi tra! Huy động toàn bộ nhân lực đi tra, tra nó một tháng, nhất định phải tra ra mấy năm nay Lỗ Mật súng bị rò rỉ ra ngoài bao nhiêu khẩu, đều lọt đến nơi nào. Cho Tân Quốc công một lời giải thích."