Ngày ba mươi tháng Ba, tại vùng ngoại ô huyện Trúc Sơn, Hồ Quảng, mười lăm vạn đại quân của Lý Tự Thành đóng trại liên miên mười dặm, khí thế vô cùng hạo đãng.
Trong đại trướng trung quân của Lý Tự Thành, Lý Định Quốc - nghĩa tử của Trương Hiến Trung, một thủ lĩnh lưu tặc ở vùng Hồ Quảng - đã dẫn theo các võ tướng dưới quyền tới nghênh đón Lý Tự Thành.
Nói là nghênh đón, chi bằng nói tới để kết minh thì thỏa đáng hơn. Lý Định Quốc đã hoạt động ở Hồ Quảng nhiều năm, du tẩu xoay xở, quan quân chưa bao giờ làm gì được hắn. Nhưng tình thế hiện nay lại vô cùng nguy cấp, triều đình Tân quân đang áp sát đóng quân ở Thiểm Tây, bất cứ lúc nào cũng có thể nam hạ. Lý Định Quốc vô cùng sốt sắng muốn liên thủ với Lý Tự Thành, vượt qua cửa ải khó khăn chưa từng có này.
Đại quân của Lý Tự Thành không phải là đối thủ của Tân quân, phải chạy tới Hồ Quảng, có thể thấy sức chiến đấu của Tân quân đáng sợ đến nhường nào. Trong tình huống này, Lý Định Quốc không dám chậm trễ. Hắn tới chỗ Lý Tự Thành, một là để bày tỏ thiện chí sẵn sàng liên thủ, hai là muốn làm rõ rốt cuộc Kinh doanh Tân quân mạnh mẽ đến mức nào.
Lý Định Quốc đi vào trong quân doanh của Lý Tự Thành, đại tướng dưới trướng hắn là Lưu Văn Tú nhìn quanh một lượt, bất chợt hừ lạnh một tiếng: "Lý Tự Thành này thật lớn lối, chúng ta tới huyện Trúc Sơn nghênh đón hắn, vậy mà hắn chẳng buồn bước ra khỏi đại trướng trung quân. Lại để chúng ta phải tự đi tìm lều trướng của hắn để gặp!"
Lý Định Quốc nhìn Lưu Văn Tú, trầm ngâm không nói.
Dưới sự dẫn đường của một viên hiệu úy, Lý Định Quốc đi vào đại trướng trung quân, nhìn thấy Lý Tự Thành.
Lý Tự Thành là Sấm Vương, trên danh nghĩa là người có địa vị cao nhất trong nghĩa quân. Lý Định Quốc tuy cũng tự thành một phái, nhưng dù sao vẫn là hậu bối. Lý Định Quốc nhìn Lý Tự Thành trong bộ nhung trang, dẫn các võ tướng dưới quyền chắp tay hành lễ với Lý Tự Thành, nói: "Sấm Vương, đã lâu lắm rồi không được gặp Sấm Vương!"
Lý Định Quốc kế thừa thế lực của Trương Hiến Trung, đóng ở Hồ Quảng đã lâu, binh mã cũng xưng là mười vạn, coi như là chủ nhà. Lý Tự Thành từ Thiểm Tây chạy tới, coi như là khách. Lý Định Quốc chủ động nghênh đón tới huyện Trúc Sơn là đã nể mặt Lý Tự Thành lắm rồi. Lúc này vừa vào lều đã chắp tay hành lễ, càng là cho Lý Tự Thành đủ thể diện.
Lý Định Quốc vốn nghĩ Lý Tự Thành chắc chắn sẽ đứng dậy khỏi ghế, chắp tay đáp lễ. Thậm chí còn nên thân thiết nắm lấy tay mình, ôn lại chuyện tình xưa nghĩa cũ.
Thế nhưng Lý Tự Thành không làm vậy, ông ta ngồi trên ghế nhìn Lý Định Quốc, cười ha hả nói: "Lần trước thấy Định Quốc, cũng đã bảy, tám năm rồi, nay Định Quốc quả nhiên đã trưởng thành rồi."
Nghe những lời này, mặt Lưu Văn Tú bên cạnh Lý Định Quốc tối sầm lại, lập tức muốn trở mặt.
Ngay cả Lý Định Quốc cũng trở nên lúng túng, trên mặt lộ chút không vui.
Lý Định Quốc đường đường là một thủ lĩnh nghĩa quân, Lý Tự Thành lại nói hắn đã trưởng thành. Lý Tự Thành vừa lên tiếng đã bày ra tư thái lão tiền bối, hoàn toàn không có chút giác ngộ của thân phận khách khứa, đây rõ ràng là muốn ngồi trên đầu Lý Định Quốc.
Lý Định Quốc và Lưu Văn Tú nhìn nhau, đều lộ vẻ thất vọng. Xem ra chuyện kết minh với Lý Tự Thành này, không hề đơn giản chút nào.
Đôi bên mỗi người một bụng suy tính, chia ngôi chủ khách ngồi xuống, liền có thân vệ bưng rượu thịt lên. Lý Tự Thành đã vét sạch Thiểm Tây, Hà Nam, về vật chất quả là cực kỳ phong phú. Lúc này bày ra toàn là rượu ngon thịt tốt, đầy một bàn bày biện lóa mắt. Lý Định Quốc nhìn bàn rượu thịt kia một cái, cảm thấy Lý Tự Thành không giống như kẻ chạy trốn tới Hồ Quảng, mà giống một phú gia ông đang du ngoạn thì đúng hơn.
Các võ tướng dưới trướng Lý Định Quốc đều là kẻ thô lỗ, nhìn thấy rượu thịt như vậy, lập tức ăn uống ngấu nghiến. Phía Lý Tự Thành, Ngưu Kim Tinh không ngừng tới mời rượu, yến tiệc cũng khá náo nhiệt.
Rượu qua ba tuần, Lý Tự Thành liếc nhìn Lý Định Quốc một cái, nhàn nhạt hỏi: "Chư vị du kích ở Hồ Quảng nhiều năm, có gặp khó khăn gì không?"
Các tướng lĩnh bên phía Lý Định Quốc nghe vậy, nhìn nhau một lúc, đều im lặng.
Một hồi lâu sau, mới có đại tướng số một của Lý Định Quốc, cũng là một nghĩa tử khác của Trương Hiến Trung thuở trước là Ngải Năng Kỳ lên tiếng: "Sấm Vương không biết đó thôi, chúng tôi du kích ở Hồ Quảng, cũng có đại quân quan quân truy sát. Chúng tôi lúc bắc lúc nam, những quan quân đó không đuổi kịp. Nhưng vì mỗi nơi đến đều không dám ở lâu, chúng tôi thường không công phá nổi huyện thành. Cho nên lương thảo trong quân rất thiếu thốn."
Nghe lời Ngải Năng Kỳ, các tướng lĩnh phía Lý Định Quốc đều ngẩng đầu nhìn Lý Tự Thành.
Lý Tự Thành vét sạch hai tỉnh, lương thảo trong tay vô cùng sung túc, nếu ông ta có thể chi viện cho Lý Định Quốc một ít lương thực vật tư, e rằng cục diện túng quẫn của Lý Định Quốc sẽ được cải thiện lớn.
Nếu Lý Tự Thành có thể bày tỏ thiện ý như vậy, cũng cực kỳ có lợi cho việc kết minh giữa hai nhánh nghĩa quân.
Lý Tự Thành nhìn Ngải Năng Kỳ, cười cười. Đặt chén rượu xuống, ông ta nói: "Ta nghe nói Ngải Năng Kỳ độc lập thống lĩnh ba vạn đại quân hoạt động ở vùng phủ Thường Đức?"
Ngải Năng Kỳ gật đầu nói: "Chính là vậy!"
Ngải Năng Kỳ này cũng là nghĩa tử của Trương Hiến Trung, địa vị rất cao trong quân Lý Định Quốc. Tuy hắn nghe lệnh Lý Định Quốc, nhưng thường ngày lại làm theo sự bố trí của Lý Định Quốc, ở bên ngoài kiềm chế quan quân phía nam Hồ Quảng, coi như là một đội ngũ bán độc lập.
Điểm này, Lý Tự Thành tất nhiên biết rõ.
Lý Tự Thành vuốt râu nói: "Lý Định Quốc ở phía bắc Hồ Quảng, quan quân ít hơn, vẫn có thể ung dung công đánh quận huyện. Ngải Năng Kỳ kiềm chế quan quân ở phía nam Hồ Quảng, đó là nơi sĩ thân thế lực mạnh nhất, ước chừng ngày nào cũng phải chạy đôn chạy đáo mệt mỏi, việc thiếu thốn lương thảo là điều dễ hiểu."
Lý Định Quốc nghe vậy, khẽ cau mày.
Quả nhiên, Lý Tự Thành nói: "Bộ đội của Lý Định Quốc, ta sẽ không chi viện nữa. Ngải Năng Kỳ, bộ đội của ngươi gian khổ nhất, ta viện trợ ngươi một vạn thạch gạo mì, đủ cho ngươi ăn một tháng rồi!"
Nghe lời Lý Tự Thành, Ngải Năng Kỳ mừng rỡ quá đỗi.
Lý Định Quốc cau mày không nói, trên mặt đầy vẻ thất vọng. Lưu Văn Tú lại nổi giận, đùng đùng đập chén rượu xuống bàn.
Lưu Văn Tú không nhịn được nữa, lớn tiếng quát: "Lý Tự Thành, ngươi đừng có ly gián anh em chúng ta! Ngươi muốn thôn tính binh mã của chúng ta thì cứ nói thẳng, hà tất phải dùng những tiểu xảo như vậy?"
Lý Tự Thành nhìn Lý Định Quốc, không nói gì.
Ngưu Kim Tinh đứng ra, nói: "Lưu tướng quân nói sai rồi, Sấm Vương là thủ lĩnh nghĩa quân, thấy Ngải Năng Kỳ cảnh ngộ gian nan nên ban cho hắn ít lương thảo, sao vào mắt ngươi lại biến thành ly gián?"
Lý Định Quốc cười lạnh một tiếng, cũng đặt chén rượu xuống bàn.
Ngải Năng Kỳ nhìn sắc mặt Lý Định Quốc, không khỏi có chút lúng túng. Nhưng hắn thực sự thiếu lương thảo, đâu nỡ đem một vạn thạch gạo mì kia trả lại?
Một bữa yến tiệc trở nên vô cùng gượng gạo, mọi người vội vã uống vài chén rượu, rồi giải tán.
Bước ra khỏi đại doanh, Lý Định Quốc thở dài một tiếng.
"Lý Tự Thành này say mê quyền thế, dù có may mắn thành sự cũng không ứng phó nổi những thay đổi của cục diện, không phải một minh chủ. Chúng ta không thể theo hắn."
Lưu Văn Tú cũng than thở: "Vào thời khắc nguy cấp như thế này mà Lý Tự Thành tới Hồ Quảng vẫn còn vội vàng giở trò quyền thuật để thôn tính chúng ta. Hắn cũng không nghĩ xem, nếu Tân quân mà nam hạ, chúng ta phải làm sao đây?"
Lý Định Quốc lật người lên ngựa, nhưng hồi lâu vẫn không thúc ngựa đi tiếp. Hắn ngồi trên lưng ngựa rất lâu, sắc mặt ngày càng tồi tệ.
Lưu Văn Tú hỏi: "Đại soái? Sao thế?"
"Phía tây bắc có Kinh doanh Tân quân bất cứ lúc nào cũng có thể nam hạ, phía đông bắc có thiên hạ cường quân Hổ Bôn quân. Phía đông nam còn có Giang Bắc quân của sĩ thân, hổ nhìn chằm chằm." Lý Định Quốc thở dài thườn thượt, nói: "Thời đại nghĩa quân chúng ta tung hoành Trung Nguyên, đã kết thúc rồi."