R
ẠNG SÁNG NGÀY 03/01/1979, đơn vị lục đục gọi nhau dậy từ khi trời còn tối đất. Lại lĩnh cơm vắt với bột canh. Đội xe trung đoàn tăng bo chở tiểu đoàn ra ngã ba lộ 1. Đổ chúng tôi xuống xong, xe đỗ luôn ở đó chờ chở thương tử. Anh Bình cháo- quân lực ngồi phệt trên tấm ni lông tựa vào bánh xe hút thuốc, chuẩn bị sổ sách làm công việc hằng ngày của thánh Phê Rô, là mở cửa thiên đường cho những thằng kém số. Các đại đội bộ binh đã lên trước. Tiểu đoàn 6 chủ công còn đi trước nữa. Hai trận đột phá liền tiểu đoàn 4 toàn được đi sau nên ấm gáo quá trời.
Chúng tôi vượt lên, đi khơi khơi trên mặt lộ mới bắt đầu tỏ mặt người. Ở lùm cây lúp xúp cái phum ven đường lòi ra hai khẩu pháo 85 ly nòng dài. Bọn này thuộc lữ pháo 24 đi tăng cường cho trung đoàn. Anh em pháo thủ gò lưng đẩy pháo lên tiếp trên mặt ruộng khô. Đến cái bờ thấp sau lưng đại đội 3 thì hai khẩu dàn hàng ngang dừng lại. Tụi pháo thủ đóng chốt càng pháo. Khẩu đội trưởng rút ống nhòm quan sát một lát rồi đóng mấy cái cọc tiêu sắt sơn khoanh trắng đỏ đằng trước. Chúng nó lấy tầm hướng xong xuôi, đốt thuốc rê ngồi chờ. Hai cái nòng ngoằng ngoẵng, rạp xuống sát mặt ruộng. Trên kia, Tiểu đoàn 6 đang tiếp cận địch. Bộ binh Tiểu đoàn 4 nửa nằm nửa ngồi, tản ra hai bên mặt lộ. Anh Trung tham mưu gom lính D bộ sang bên trái đường. Nhưng tôi khoái xem pháo 85 ly bắn, cứ nấn ná nằm bên phải cho gần chúng nó. Anh Ky chửi “Thằng ngu! Nằm gần đấy tý nữa nó phản pháo thì mày thấy ông cố tổ. Sang bên này!”.
Hai anh em kiếm được một cái cống thủy lợi bê tông để cho nước chảy qua đường nên tấp cạnh đó, không đào công sự. Nó giã pháo cối thì chui vào đó tốt chán. Thằng Vỹ đi phụ máy Đại đội 3 dự bị, nằm cạnh chòm thốt nốt trên tụi tôi một đoạn trông thấy anh Ky thò đầu ra trên cống. Nó nhe răng cười, quay lại xin điếu thuốc thẳng. Cho đến hồi đó, tôi vẫn chưa biết hút thuốc. Thỉnh thoảng phì phà hút vào mồm rồi thở ra cho oai chứ không nuốt khói. Tiêu chuẩn tháng được hai bao Lao động hay Vàm cỏ cho hết anh Ky.
Có tiếng rền trầm trầm sau lưng. Tiếp một dây tiếng sấm rền nữa… Đạn pháo 105 ly hú gió qua đỉnh đầu chúng tôi, dựng lên khói đen hướng địch. Một vài giây sau mới dội lại tiếng nổ. Pháo bắn dày. Chỉ một lát là tiếng đề pa lẫn vào tiếng nổ cấp tập. Cối 82 tiểu đoàn cũng tong tong lên tiếng. Một ánh chớp nhóa tức ngực. Hai khẩu 85 ly bên kia đường nhảy lên cầng cẫng. Bọn pháo thủ 85 đã xác định được mục tiêu bắt đầu khai hỏa. Đạn đi thấp, nhìn thấy cả cỏ, lúa ma và cây bụi bị hút dúi ngả theo hướng chớp đạn.
Bọn Pốt cũng bắt đầu chơi lại. Phát hiện được mấy khẩu 85, DK75 của địch phản luôn vài trái. Trái phá địch nổ văng bùn đất, tung tóe hoa lửa lốm đốm trước khẩu đội cả dăm chục mét. Cứ nghe “xéo” phát là tôi lại thụt đầu xuống. Có biết đâu là thụt đầu cũng vô nghĩa, vì đạn DK nó đã nổ trước cả giây rồi. Anh Ky quát: “Mày thấy chưa hả con?”. Tôi chỉ gật gật đầu xác nhận. Đi với thằng phó máy ngu này thì còn phải dạy nhiều.
Tiểu đoàn 6, Tiểu đoàn 4 bắt đầu vượt trảng xung phong khi pháo vẫn đang còn bắn. Bộ binh lên đến đâu, pháo 85 ly đi cùng đẩy tay lên đến đấy. Thỉnh thoảng, bọn pháo lại dừng, thổi vài trái lộng óc. Chúng nó cứ câm lặng mà làm, thỉnh thoảng ra ký hiệu bằng tay nhưng động tác rất thuần thục ăn ý. Chắc hẳn cả nhà bọn này bị điếc. Tôi với anh Ky lên theo đội hình tiểu đoàn. Vừa đi vừa cố tránh xa bọn điếc với hai khẩu pháo. Hướng này không thấy mìn, lại được sự hỗ trợ tuyệt đối của pháo nên bộ binh tiến khá nhanh.
Đã nghe tiếng súng con lốp bốp giòn như rang bắp. Trên cao có tiếng rít gió của phi đội máy bay phản lực. Tôi ngửa mặt nhìn, chói nắng nên không thấy phi đoàn. Chúng tôi dịch dần đội hình lên trên nữa, ngược chiều với những cái võng đẫm máu được khiêng về. Những ống chân đồng đội vàng bệch như sáp, lắc lắc theo nhịp nhún đòn khiêng. Đến 11h30 trung đoàn đã đánh qua lớp công sự thứ nhất. Ở mấy hầm tiền tiêu thấy còn mấy quả bom bay đen trũi to như cái thùng phuy, bọn lính Pốt chết pháo không kịp gí. Quá 12h trưa chịu không nổi, địch bắt đầu tháo chạy.