Chuyện Lính Tây Nam

Lượt đọc: 286 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Kẹp núi oan hồn

❊ ❊ ❊

B

UỔI CHIỀU SẮP MƯA, phía đường sắt giội lên những tiếng nổ rất lớn. Chỉ có thể là tiếng DKZ. Những tiếng nổ lẫn trong tiếng sấm ầm ì nhưng vẫn phân biệt được rất rõ. Thông tin trực máy chưa kịp nấu xong nồi nước hà thủ ô, tiểu đoàn gọi xuống lệnh Đại đội 2 chuẩn bị vận động ngay. Tăng cường thêm cho đại đội trung đội trinh sát và khẩu đội 12.8 ly. Trung đoàn thông báo địch đánh cắt đường tàu tại kẹp núi giữa Tiểu đoàn 5 và ga Kamreanh. Đại đội 2 gần nơi xảy ra chiến sự nhất, có nhiệm vụ vận động phía sau lưng, chẹn đường rút của địch vào trong núi.

Mưa sầm trời tối đất. Đại đội đến điểm quy định sau khoảng tiếng rưỡi đồng hồ. Mới ba bốn giờ chiều nhưng trời đen kịt như sắp sửa vào đêm. Đường bò ngang dọc nào thấy bóng địch. Mưa đã xoá hết những dấu vết trên đường. Đến cửa rừng, trinh sát bắn bắt liên lạc với Tiểu đoàn 5 đang vận động lên dọc đường sắt theo hiệp đồng. Dân buôn sống sót nghe tiếng súng tưởng Kh’mer Đỏ tấn công một lần nữa, quăng hết đồ nhao sang mé bên kia ta-luy kêu khóc như di. Một khung cảnh tan hoang thê thảm. Đoàn tàu nằm chết gí trên đường ray nhưng không đổ. Hai toa sát đầu máy trúng đạn DK.82 của địch thủng sườn toang hoác. Thịt xương máu me nhoè nhoẹt trong nước mưa, lê lết theo quán tính tàu chạy thành một vệt đỏ thẫm nhuộm loang đường. Những chuyến tàu, chuyến xe trên đất bạn trong thời gian này thường lèn chặt người. Nhiều người quá sợ hãi ngã xuống từ nóc toa, từ các chỗ nối khi trận phục kích xảy ra bị tàu cán đứt. Hàng hoá la liệt tung toé. Đồng hồ nhẫn vàng lấp lánh trên những cánh tay vô chủ. Phải nói bọn chó Pôn Pốt này cực kỳ khốn nạn. Không hiểu được kiểu dùng pháo chống tăng bắn thẳng vào đồng bào mình chúng nó học được từ đâu?

Tiểu đoàn 5 ở lại khắc phục thu dọn chiến trường. Trung đoàn rút Đại đội 2 do anh Hải đại đội trưởng chỉ huy, đi hoạt động độc lập thông tuyến dọc lộ 28. Anh Hải to cao, da đen và cằm vuông bạnh như Từ Hải. Anh được anh em nể phục vì rất lỳ lợm khi lâm trận và rất thương lính. Đại đội 2 khi đó khá nhiều các anh lính 1974, nhập ngũ trước như Quý tơn, Thắng Paven, Cáp đen... toàn các ông tinh quái, đầu bò trái nết nhưng vẫn phải nể anh ấy một vành. Trong tâm tính anh Hải có một chút gì đó giang hồ nghĩa hiệp. Trận nào khó là anh Sơn thường cậy nhờ Đại đội 2. Trong các trận đánh của Tiểu đoàn 4, C2 thường chủ công đi đầu. Khi nhậu, đôi khi chỉ có con thỏ nát bét bé bằng cái bi đông, anh Sơn anh Được cũng bảo quay máy xuống C2 gọi cho tao thằng Hải lên đây.

Càn quét lộ 28 không đụng địch, hôm sau Đại đội 2 hành quân trở về lại đội hình. Qua kẹp núi Tà Lạt lúc đó trời đã gần tối, ai cũng guồng chân nhanh hơn vì sắp về đến cứ. Chợt nghe cắc bụp một tiếng đơn lẻ vang động không gian. Anh Hải ôm bụng gục ngã trên đường lầy đất đỏ. Trung đội vận động nhanh về phía hướng bắn nhưng thằng địch cắn trộm đã biến mất. Quân y đại đội băng bó xong, anh em đại đội thay phiên nhau võng anh ấy chạy gằn cắt chéo đường về thẳng trạm phẫu trung đoàn bộ. Nhưng muộn mất rồi, đến gần phum Tà-chét thì anh Hải tắt thở. Đại đội dừng lại ngó mặt chút xíu rồi lững thững đưa anh ấy về trong đêm. Chế bọ phá vỡ sự im lặng, bảo về đến nơi rồi, bắn bắt liên lạc đi chúng bây. Một thằng nào đó bỗng hộc lên chửi rồi chĩa súng lên trời kéo một điểm xạ dài, tụi khác bắn theo đoang đoác. Tiểu liên rống lên bầy đàn uất hận, như vừa bị vả trộm một cái hộc máu mồm nhưng không biết thằng vả mình là đứa nào.

Chòm Tua Rua hạ xuống sát đỉnh cây xoài mút. Đã quá nửa đêm lâu rồi mà không thằng nào chịu đi ngủ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.