Chuyện Lính Tây Nam

Lượt đọc: 286 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hải trình

❊ ❊ ❊

Đ

à ĐẾN THỜI HẠN lên đường, không thể nấn ná thêm. Bố tôi được tiêu chuẩn mua một cái xe đạp Thống Nhất nữ. Xe chưa lắp, các phụ tùng và khung xe vẫn để trên nóc tủ. Một buổi nhà gọi thợ đến, bán xong giá tất tay hơn 200 đồng lấy tiền lộ phí cho tôi lên đường. Thằng Hiệp dẫn tôi đến nhà anh Thước là anh rể nó, thuyền phó con tàu biển chở khách Thống Nhất mới mua của Na Uy. Anh ấy đồng ý cho tôi đi nhờ vào Sài Gòn. Cùng đi chuyến đó còn anh Đức và thằng Tuấn em họ thằng Hiệp theo chuyến đi chơi. Nghĩ mình từ bé đến giờ toàn đi lậu vé, từ tàu điện lên Cung Thiếu nhi, tàu hoả ra Bắc, giờ lại lậu vé tàu biển vào Nam. Chẳng biết bao giờ thì lậu vé máy bay? Nhưng cuối cùng máy bay về sau tôi cũng có hân hạnh đi lậu. Nhưng chuyện đó thuộc về một câu chuyện khác, không liên quan gì đến biên giới Tây Nam.

Chúng tôi ra cảng Chùa Vẽ. Anh Thước bảo mấy người thuỷ thủ đưa chúng tôi chui vào bụng con tàu bằng lối đi riêng. Cái cầu thang mềm bằng dây chão chung chiêng rất khó đi nhưng thuỷ thủ vẫn phi xe CUB qua vù vù. Để xong hành lý vào buồng riêng của thuyền phó, chúng tôi leo lên boong A ngắm trời bể. Được đi du lịch trên một con tàu trắng lộng lẫy như của Aimatop thế này là niềm mơ ước khi có chút máu phiêu lưu. Nhưng tiếc thay, con tàu này đưa tôi trở lại chiến trường. Còi tàu hú lên ba lần chào tạm biệt bến cảng. Trời gió mùa Đông Bắc bổ sung xám xịt. Mưa nhỏ hạt nhưng găm lạnh buốt. Dây neo rút xoang xoảng.

Trời sập tối nhanh. Anh Thước đưa một nắm tích kê vé ăn. Chén bữa chiều xong, chúng tôi chui vào phòng thuyền phó ngồi tán gẫu. Anh Thước sập cửa, nhốt cả bọn ở trong đó rồi đi đâu đó. Qua phao zê rô, cảm giác nôn nao khó chịu ngày một tăng dần. Gió mùa đông bắc cấp sáu cuối mùa sóng lớn. Một lát sau không chịu được nữa, tôi chạy vào toilet. Lục phủ ngũ tạng có gì cho ra bằng sạch. Chúng tôi tranh nhau cái nhà vệ sinh. Sóng lớn quá! Như được nhồi nâng bổng lên, lên mãi. Dừng một chút bồng bềnh nôn nao lại rơi xuống, rơi mãi. Hụt hơi chờ đợi tưởng không bao giờ đến đáy vực sóng. Khoảng dừng giữa chu kỳ biên độ lên xuống đó là kinh khủng nhất, òng ọc dịch mật xanh mật vàng đắng nghét. Sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương nhồi chúng tôi sã sượi như những con chó ốm. Ba thằng nằm quay lơ trên cái nền trải dạ xanh của căn phòng. Khuya ông thuyền phó nhậu đâu đó mới về, loạch xoạch mở cửa cười hô hố, đá chân bịch bịch vào tụi tôi rồi bỏ đi ngủ luôn. Một đêm lăn lóc nôn nao đầy mộng mị.

Sáng hôm sau còn kinh khủng hơn vì tàu đang đi vào giữa dây cung đường cong vịnh Bắc Bộ. Hành lang nhoe nhoét các bãi ói. Trên vách con tàu có thiết kế các chậu nôn song phần lớn hành khách toàn nôn ra ngoài. Tốp thuỷ thủ lao công cọ sàn liên tục. Tôi lấy võng và tấm đắp lần mò leo lên boong B, mắc dưới gầm xuồng cứu sinh nằm thẳng cẳng. Hy vọng cái liên kết động này nó giảm phần nào sự nhồi lắc. Không khí tươi dù hơi lạnh, nhưng còn đỡ hơn cái mùi chua chua nồng hành lang nhớp nháp dưới kia. Biển sủi bọt xám ngoét dềnh lên hạ xuống bên mạn trái con tàu.

Sau hai ngày ròng rã mệt nhoài, đến Vũng Tàu tôi tỉnh hẳn. Biển êm phẳng lặng đến không ngờ. Một chiếc ca nô lao ra cập mạn. Người hoa tiêu leo lên thay lái. Con tàu lượn dọc bờ sông quanh co, đầy những đám dừa nước xa mờ.

Chúng tôi cập bến Nhà Rồng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.