Chuyện Lính Tây Nam

Lượt đọc: 260 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sập bẫy

❊ ❊ ❊

C

UỐI THÁNG CHÍN NĂM 1979, trung đoàn tôi hoạt động ở khoảng giữa Kra Ko và Ponley. Tiểu đoàn 4 truy quét địch phía Tây đường 5. Có khi sục vào sát chân sườn phía đông dãy núi Tà Lạt nằm kẹp giữa đường 5 và đường sắt. Cũng giống như ta hồi kháng chiến, Kh’mer Đỏ triển khai trồng trọt nương rẫy, giải quyết nhu cầu lương thực tại chỗ.

Trinh sát phát hiện trong hốc cây dầu rái lớn lửa đốt lấy dầu vẫn còn đang cháy. Vùng rừng này có người ở. Chúng tôi bí mật hành quân lên đến khoảnh rừng thưa. Một nương khoai mì rộng xanh mướt, cây mới cao gần ngang tầm ngực. Hai mũi nhanh chóng khép vào. Bộ binh vận động đuổi theo toán địch tăng gia, la hét rầm trời. Thấy thấp thoáng cả hội liên hiệp phụ nữ địch, sà rông áo xống te tua chạy bán sống trong tiếng tiểu liên bắn đuổi ràn rạt.

Nhìn bên trái rẫy ngô trồng lẫn cà tím có cái lán nhỏ, tôi cùng tụi đi sau chạy rẽ ngang xô đến kiếm đồ. Thoáng thấy chân mình bước hẫng. Tôi ngã sấp, mồm vập vào rễ giập môi nhưng tay vẫn kịp ôm gốc cây đằng trước để khỏi bị rơi xuống. Thằng Phụng, anh Ky chạy đến kéo tôi lên. Một mũi chông tre xuyên rìa gót, chọc thẳng vào xương mắt cá rồi gãy gập tại đó. Quân y tiểu đoàn gắp rút mũi chông gãy ra, rửa cồn quấn băng chặt lại. Máu ra ướt dép nhưng chưa đến mức phải ga rô. Tôi không thấy đau, chỉ thấy gót giật giật tức tức, chống gậy vẫn cà nhắc được. Định thần nhìn xuống hố chông bây giờ mới thấy kinh. Toàn phân người nhoe nhoét quyện nhuyễn từng mũi chông tua tủa. May tôi ngã đổ sang bên kia thành hố, bám kịp gốc cây. Nếu rơi hẳn xuống chưa nói dính bao nhiêu mũi, chỉ cần dầm mình trong cái hố phân đấy cũng đủ ốm ba tháng. Vũ khí sinh học tự nghiên cứu, tự sản xuất của lính Kh’mer Đỏ thật kinh khủng.

Quỳnh xe lôi và Thống con nhanh nhảu nhận cáng đưa tôi về trạm phẫu. Tôi nhăn nhó mặt, lòng mừng khấp khởi. Đi được một quãng ngắn, chúng nó đặt phịch võng xuống bảo thôi mày đừng giả vờ, tự đi đi ông nội, bọn tao mệt rồi. Trúng mánh đi viện giờ tụi nó mắng sao cũng được. Chống gậy tập tễnh một thôi đường ngắn ra đến lộ. Gặp xe bò của dân cùng chiều, Thống con đỡ tôi lên xe rồi đi theo. Đến cứ Chùa tiểu đoàn gần thị trấn, hai đứa thản thiên rẽ về, gửi tôi theo xe bò lên trạm phẫu K.23 của trung đoàn.

Khi còn lại một mình giữa đám dân, tôi mới nhận ra tình thế của mình. Đoàn xe chừng hơn chục chiếc vẫn lọc cọc chậm rãi lăn bánh trên đường. Mấy tay trung niên đen trũi, kẻ ngồi trên xe im lặng rít thuốc rê, người vác dao quắm lừ lừ đi bộ. Từ cứ tiểu đoàn đến trạm phẫu khoảng 1,2km, hai bên toàn rừng thưa. Nhớ lại chuyện thằng lính ban Hậu cần đi xe đạp bị chém bay đầu mấy tháng trước trên đường ra ga Bâmnak. Tôi không dám nằm nữa, ngồi nhỏm dậy trên xe. Có cái gì đó dội lên giống như sự hụt hơi. Nỗi sợ hãi làm cảm giác đau tan biến. Dưới gót, máu lại thấm qua lớp băng chảy nhều nhệu. Tôi mặc kệ, thảng thốt nhìn quanh quất kiếm cái gì phòng thân hoặc ước lượng đường chạy khi có biến. Chẳng có cái làm vũ khí khả dĩ. Chân cẳng này chạy đi đâu.

Thấy tôi máu chảy nhiều và không chịu nằm, mấy người đàn ông đi bộ vác dao quắm xúm lại. Thôi xong, lần này đời mình tong rồi! Cơn choáng hoa mắt làm tê liệt phản ứng nhưng vẫn còn kịp thấy hai người đến chiếc xe cuối rút cây tầm vông rồi trở lại. Một người tháo chiếc võng ni lông đen đeo ở thắt lưng buộc vào cây tầm vông làm đòn khiêng. Họ đỡ tôi sang võng, rẽ ngang cáng đến trạm phẫu. Khi nhìn thấy lính thông tin C20 trung đoàn bộ đi nối dây trên đường tôi mới dám thở hắt ra.

Giao tôi cho quân y xong, người đàn ông cười lớn, ra ruộng giặt máu dính võng. Một cái võng ni lông hồi đó đổi được một chỉ vàng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.