T
HẰNG LIÊN LẠC đoàn mới vào của anh Đạt đại đội trưởng, nhặt được ở đâu đó quả đạn cối 81 lép mang về định kẹp thêm lựu đạn đánh cá. Những quả đạn cối Mỹ đã bắn gỉ sét, chỏng chơ trên mặt ruộng khô. Anh Đạt đang nằm võng trông thấy hét nó mang đi vứt ngay. Thằng ngu đấy giật mình, đứng tại chỗ ném đi luôn thật. “Uỳnh!”. Đạn cối tám nặng, tầm ném gần nên đi gần hết chỉ huy sở. Đại đội trưởng và thông tin dính mảnh thương nặng, liên lạc hy sinh.
Đang thiếu người, anh Sơn tiểu đoàn động viên anh Thoan xuống nhận nhiệm vụ đại đội phó. Tôi từ Đại đội 1 sang Đại đội 3, thay cho thằng Hải vừa bị thương. Nói thêm một chút về anh Thoan, người Thanh Hoá, lính 74 đang mang hàm chuẩn uý. Sau những trận đánh ác liệt ở cầu Prasaut, anh ấy không nhận nhiệm vụ nữa. Tiểu đoàn rút lên khối tham mưu. Lần này không còn ai nữa, cán bộ đại đội gần như sạch bách, nên đành xuống Đại đội 3.
Một lần trong đêm, tôi gọi về tiểu đoàn kiểm tra đường dây như thường lệ. Thấy tay quay máy nhẹ và không có tín hiệu. Đoán dây đã đứt, tôi gọi thằng Phụng lên máy vô tuyến rồi trở dậy khoác súng đi nối, còn cẩn thận mang thêm cả bao xe. Xin anh Thoan thằng liên lạc đi cùng nhưng anh ấy không cho. Tôi bảo thằng Phụng gọi về tiểu đoàn thông báo các chốt gác để khỏi bắn nhầm rồi lên đường.
Chỉ huy sở tiểu đoàn cách đại đội 3 gần 1km. Đêm tối như mực. Tay lần theo dây đi thật chậm tìm chỗ đứt. Thỉnh thoảng tôi co kéo dây thật nhẹ nhàng để kiểm tra. Nếu thấy dây điện thoại co về dễ dàng hãy cẩn thận, vì đã đến gần chỗ phải nối. Ai biết được dây đứt vì lý do gì? Bọn Pốt thường chơi trò cắt dây điện thoại rồi nằm phục tại vị trí cắt hoặc gài mìn. Điều này anh Hoạch, anh Tuấn còi đã dạy chúng tôi từ hồi nằm chốt biên giới.
Lần mò sờ soạng dần nhưng không thấy dây đứt chỗ nào. Đã nhìn thấy nóc chùa tiểu đoàn mờ mờ trên nền trời sao. Sắp đến vọng gác, tôi cúi người thấp hô mật khẩu, cẩn thận nói thêm thông tin đây, đừng bắn. Anh Hoạch ra đón. Tôi nói không thấy dây đứt chỗ nào. Anh Hoạch nhận định có thể dây bị đứt ngầm rồi giục tôi về làm cọc âm. Khi ta nối một dây vào cọc âm thì máy điện thoại vẫn có thể liên lạc được.
Về đến đại đội, tôi lấy que thông nòng AK đóng xuống đất làm cọc âm. Vẫn không liên lạc được vì đất mùa khô độ dẫn truyền điện tích rất kém. Tôi liền mang ra ngay cây dừa, dùng xẻng bộ binh đóng cái thông nòng vào thân cây. Tiếng chan chát vang lên trong đêm làm anh Thoan cáu, bảo: “Dẹp mẹ đi, địch nó bắn vào bây giờ”. Phần mệt, phần thì tức chuyện không cho người đi cùng lúc nãy, tôi phát khùng vặc lại: “Nhiệm vụ tôi. Tôi cứ làm đấy”. Anh Thoan chửi: “Thằng cà chớn, cút về tiểu đoàn ngay”. Đến lúc này thì tôi cũng cóc cần gì. Liên lạc đã thông, tôi quay máy thẳng về báo cáo trung đội, bảo em xin đi đại đội khác, không đi với đại đội này nữa.
Sau vụ đó vài hôm, thấy căng thẳng, anh Nhương (lúc này đã là trung đội phó) cho thằng Thiệu mù xuống thay, chuyển tôi sang máy Đại đội 1 như cũ.