B
AN CHỈ HUY ĐẠI ĐỘI 1 lúc này khá đông. Anh Chính tréc đại đội trưởng, anh Diện đại đội phó. Cán bộ chính trị gồm Cao Việt với Bình cò. Đám bậu sậu có thằng Nhạ đại liên mới được kéo lên làm liên lạc. Thằng Nhạ người Thái Bình, thằng ngơ ngẩn ngồi xổm bắn đại liên trong trận vượt Aural năm cũ. Thêm thằng Đồng Huế mà chúng tôi vẫn gọi là liên lạc già, thằng Tuất văn thư, thằng Căn quản lý, Phượng bọ y tá. Thông tin phối thuộc nữa là tôi. Người đông nên chúng tôi làm thêm nhà. Quy hoạch ba cái lán hình chữ U ôm lấy một khoảng sân nhỏ. Lán của tôi với thằng Căn nằm ngăn đôi. Một nửa thưng kín làm kho gạo kiêm chỗ ngủ, một nửa để trống 3 vách làm nơi hội ý và làm nhà ăn cho ban chỉ huy đại đội.
Chập tối nằm trong kho, tôi nghe lỏm các anh ấy hội ý họp hành, phân công nhiệm vụ. Những cái miệng hồi chiều cay cú chửi thề tùm lum trên bàn chơi tiến lên khi bị chặt 2 chưa ráo mồm, đến tối khi đốt lên ngọn đèn dầu hôi khêu bấc to mù mịt khói, lại ngồi bên nhau trong tư thế xơ vin (civin) xưng hô đồng chí, nói những lời nghiêm trang như diễn kịch. Có lúc làm tôi bật cười thành tiếng. Chính chéc nghe thấy cáu, quay nói vọng sang kho bảo mày cười cái gì. Đồ lười như hủi. Mai ra cuốc đất trồng rau buổi chiều với tụi nó. Tôi cãi mai mốt em đi đại đội khác có được ăn đâu mà trồng. Anh Chính bảo mày không ăn thì thằng thông tin khác xuống đây ăn. Cãi nữa tao đuổi mẹ về tiểu đoàn ngay bây giờ.
Anh Chính nhỏ người, ham hoạt động. Chẳng hiểu anh ấy kiếm đâu được cái vành ô tô, sai thằng Nhạ treo lên ngay đầu lán kho làm kẻng. Cùng với chương trình học tập chính trị mùa mưa, cái kẻng sáng nào cũng keng keng lên gióng giả ngay từ sáng sớm gọi mọi người dậy tập thể dục như thời huấn luyện. Đại đội tiền tiêu giữa rừng sáng kẻng om lên khác nào bảo với địch rằng ông đang ở bụi này. Thằng Đặc bảo từ khi gõ kẻng có cảm giác ngủ không yên, không dám bỏ gác nữa. Tiếng kẻng vang có khi đến trên tiểu đoàn tinh tai cũng còn nghe tiếng.
Tôi và thằng Căn cũng ghét cái kẻng treo ngay đầu ván nằm, xúi thằng Đặc tìm cách vứt đi. Thằng Đặc bây giờ là tiểu đội trưởng nên phải trực ban. Một đêm đúng phiên trực, nó tháo kẻng vần ra vứt xuống suối. Buổi sáng hôm sau không thấy kẻng kêu, anh Chính hô báo động đại đội đi tìm. Có tìm vào mắt. Đến tối trong buổi hội ý, anh Chính nâng chuyện mất kẻng lên thành một vấn đề rất quan trọng. Rằng có kẻ trong hàng ngũ đã phá đơn vị, đã thủ tiêu mệnh lệnh chiến đấu, đã huỷ hoại phương tiện truyền tin… Tôi biết chỉ có một đồng chí trong đại đội đi giày cỡ 36. Dấu giày còn in lè lè trên nền cát chỗ treo kẻng kia. Nếu thành khẩn, đồng chí đó hãy tự giác nhận và đi lấy kẻng về ngay. Anh Chính nói còn anh Việt thì dòm thằng Đặc lom lom. Thấy nó ú ở, tôi bảo hôm qua nó trực ban, nó đứng đó để đánh kẻng thì dấu giày của nó ở đó là đương nhiên còn gì. Lễ cũng hùa theo cãi hộ. Bình cò tức lắm, gọi tụi tôi là bè lũ bốn tên gồm tôi, thằng Căn, Đặc và Lễ khẩu đội trưởng đại liên. Và cũng từ đó, chúng tôi không bao giờ phải nghe cái tiếng kẻng chết người đó nữa.
Mùa mưa năm 1980 cứ thế trôi đi trong yên tĩnh. Bây giờ chỉ có các đại đội đi truy quét độc lập trong khoảng 3 ngày trở về. Những trận chiến ác liệt năm ngoái trở thành quá khứ ít ai nhắc tới. Tháng 8 lại được bổ sung tân binh dù không nhiều. Tiểu đoàn thấy vui hơn, ấm hơn. Chúng tôi còn trẻ, chúng tôi ham sống đời hiện tại, dù cuộc sống hiện tại lúc đó không thiếu phần kham khổ. Không biết bao giờ tàn cuộc chiến, bao giờ được trở về nhà nhưng cứ bình yên chăm rau cỏ, gà qué, bóng banh thế này coi như chắc sống. Hành quân truy quét cấp đại đội chỉ tụi 2W mới phải đi, còn tôi nằm ôm cái máy có khi ngày chỉ đổ chuông đôi ba lần. Mênh mông buồn chán chìm trong mênh mông mưa rừng. Bên tai lúc nào cũng rào rào tiếng lá cà te vẫy nước, khi mau khi thưa.
Trên đỉnh xà ngang kho gạo bằng thân cây dầu róc vỏ, con ong đen độc thân to cộ khoét một lỗ tròn. Nó cứ kiên nhẫn khoét lỗ, làm mạt gỗ rơi đầy lên đầu. Thằng Căn định đập chết bóc ăn bọng mật nhưng tôi không cho, cứ để đó xem nó sống thế nào. Canh nó bay đi chờ nó bay về mãi chán, giở cuốn nhật ký thằng Căn ra đọc. Thì ra thằng này cũng có tý tình vắt vai với một cô bạn cùng trường cấp 3 tên Sim. Các trang được viết bằng một thứ chữ nét to và đều, như chữ học trò cấp 1. Ngoài những lá thư của Sim viết cho nó thời huấn luyện được kẹp giữ rất cẩn thận, trong đó có bài thơ do nàng chép tặng. Chắc nhà Sim không trồng bưởi và Sim cũng chẳng có khăn tay ướp hương thầm nên quà tặng cho thằng Căn khi đi lính có mỗi bài thơ mượn. Bài thơ này khá phổ biến trong các cuốn sổ học trò chơm chớm biết yêu. Sim chẳng tím tình yêu tím cả nhớ mong. Vợ nó bây giờ tất nhiên không phải là Sim, như ngàn vạn bà vợ khác có chồng là lính chiến ở trên đời. Chẳng ai nỡ chấp tình yêu bọ xít thuở học trò, như những giọng văn an ủi kẻ cả tình trường của mấy nhà tâm lý học trên báo. Biết đâu mùi bọ xít vẫn thơm hương hoài niệm trong những buổi chiều mưa quá khứ.
“Ngày xưa em thơ ngây
Ngồi bói bông hồng nở
Đoán tình yêu sau này
Vẹn tròn hay dang dở.
Nụ hoa như e ấp
Giấu kín điều em mong
Ý hẳn tình chưa đẹp
Hoa chưa tươi cánh hồng?
Nhưng tình như hương nhẹ
Đến lúc nào không hay
Hoa tình yêu chợt nở
Hương tình yêu say say...
Gió ơi giùm nói nhỏ
Tới vạn nụ hoa hồng
Nở đi hoa có biết
Tình yêu đến rồi không?”
Trong kho, các bao gạo ấm sực dưới lưng vì lên men cám trong hơi ẩm. Mưa triền miên bào mòn tri giác con người. Những đêm sâu mưa chợt tạm dứt cơn, rừng Kbal Tahean yên lặng tịch mịch tự nhiên không ngủ được nữa. Có thể do bị thay đổi trạng thái. Tiếng con hoẵng tác oác lúc xa văng vẳng, lúc gần kế mé ngã ba suối. Xớ rớ uỳnh phát đụng lựu đạn gài là mày vào nồi cháo đêm con à! Như thế còn phúc hơn là bị báo nó vồ. Trung khói đã từng nhặt được phần tư con hoẵng còn tươi báo ăn không hết, giấu ở trên cây đa gần đó.
Khổ cái thân nhà mày hoẵng ơi! Sao lại toác rống lên đi tìm bạn tình trong những đêm mưa gió lạnh lùng thế này. Rồi tìm thấy thì mày sẽ làm gì? Mày sẽ hít hít cái đuôi ngắn tũn của nó như giống chó, rồi mày nhảy lên lưng nó cọ quẹt phải không? Mông của nó có căng nứt sà rông như mông con bé áo xanh “pi loong” ngoài chợ Ponley không? Tôi nhớ thương tình yêu của tôi, nhớ rất nhiều trong tâm tưởng thơm hương thuần khiết. Sự thánh thiện tình đầu chưa kịp gọi tên ham muốn. Khao khát thể xác bỗng dưng gắn với những hình ảnh hiện diện mà người ta có thể chiếm đoạt tức thì. Nhắm mắt đêm mưa, thấy lẩn quất cặp mông to một cô gái chợ, sẵn sàng làm tình với giá hai bơ gạo lính. Nghĩ tần mần không chịu được. Mé ngoài rừng, tiếng con hoẵng gọi bạn tình mỗi lúc càng ráo riết. Âm vọng tình yêu của loài cầm thú vẫn bất chấp cái chết trong đêm hung hiểm, oác oác đắm mê lúc xa lúc gần cho đến tang tảng sáng.