L
ÍNH SƯ 9 miền đông Nam Bộ hồi mới thành lập toàn các anh lính Nam. Sau này mới được bổ sung lính Bắc. Anh dạy em, cán bộ dạy chiến sĩ. Mỗi đơn vị có đặc thù riêng mang đậm dấu ấn của những người đi trước. Lớp sau vẫn đầy phong cách sinh hoạt, ngôn ngữ đậm chất quê hương Nam Bộ – nơi đơn vị được sinh thành. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn dùng những từ ngữ, những ví von Nam Bộ một cách tự nhiên vô thức nhất. Đâu có đó! Kể cả thói quen ăn rau cải xanh sống cay xộc mũi, hay nhai rau ráu quả đậu đũa tươi một cách ngon lành. Các cụ nhà tôi bây giờ vẫn bảo thằng này vào Nam sống thì hợp.
Những đơn vị khác nhau có những thói quen, những tập quán ăn ở hay sở trường chiến đấu cũng khác nhau. Lính cũ đã tổng kết thành ngữ: “Ăn sư 9, nhịn sư 5, nằm sư 7”. Nhưng chắc chuyện uống rượu, chuyện nhậu thì hẳn đơn vị nào cũng giống đơn vị nào. Vào ba ra bảy, uống rượu bằng chén là bình thường. Dọc ngang chiến trường, nằm chốt rừng thẳm lấy đâu ra ly kiểng mà không uống bằng chén bát? Ở nhà, tôi có biết giọt rượu, điếu thuốc là cái gì đâu? Một chén con rượu mùi cam, rượu chanh mậu dịch đã nóng rần hết mặt. Đến khi sang đất Campuchia này, tôi bắt đầu biết hút thuốc, uống rượu thực sự. Không hiểu sao lính chiến và thi sĩ thường hay bén duyên với rượu. Tận thời vạn cổ đã tuý ngoạ sa trường. Đã đành thi sĩ mượn tửu tìm cảm hứng, nhưng chiến sĩ từ đời nào quân lệnh như sơn đành sao vẫn uống? Thậm chí uống tàn canh khói lửa những khi có dịp.
Nhớ nhất có lần anh nuôi Đại đội 2 bắn được con heo rừng chửa nặng hơn tạ. Gần nửa đêm khiêng về ngả ra đun nước làm lông thui ngay. Mấy thằng dưới trung đội gác đêm thính như chó, thấy ánh lửa nhập nhoạng vội về lán kéo chân đánh thức mấy thằng đang ngủ, bảo sang ngay xin miếng không chậm chúng nó tém hết. Chỉ một lát sau, cả một đám ba toa tự nguyện lăn vào chặt xương xả thịt làm lòng. Chế bọ chính trị viên phó vẫn chưa ngủ, ngồi rình nồi cháo tức quá chửi: “Tiên sư thằng nào gác thì ra gác đi. Cháo đã chín đếch đâu? Tí nữa chín tao gọi”. Tụi gác đêm trở ra, nhưng chắc hẳn chúng nó vừa gác vừa ngó về ánh lửa trong bếp.
Mồi chuẩn có rồi, chỉ còn thiếu mỗi chất cay. Không lẽ ăn vã? Cáp đen gọi một tổ năm thằng bố trí hoả lực xung lực cẩn thận băng rừng ra dân lấy rượu. Đơn vị lúc đó mới được bổ sung tân binh anh em lính Nam, gần như toàn tòng dân nhậu được. Vừa nghe tới rượu chúng nó xung phong ầm ầm. Dốc hết đồ trong ba lô tống vào đấy vài cái can vàng 5 lít. Đội hình đủ cả B.40, AK với đầy đủ bao xe. Được rồi! Mười hai cây số cả đi cả về mà chúng nó hành quân chỉ mất hơn hai tiếng đồng hồ. Tảng sáng tất cả đã sẵn sàng. Nhậu thôi!
Rượu dốc ồng ộc ra bát thẳng từ miệng can. Lúc đầu còn bí mật rì rầm, sau rồi rượu vào lời ra. Nam vô tửu như kỳ vô phong. Này thì quê hương Đồng khởi – Z… ô! Này thì Hải Phòng – Đà Nẵng kết nghĩa – Z…ô! Này Hà Nội – Huế – Sài Gòn – Z…ô! Rượu vào hừng hực, hơi men chuếnh choáng. Những bàn tay đập sầm sập xuống sạp, những cái thìa gõ thật lực vào ca inox, vào băng đạn theo nhịp bài hát hát gì kể về Sơn Tinh – Thuỷ Tinh hỏi cưới Mỵ Nương. Bài hát này đã được chế lại rất thịnh hành khi đó để bôi bác mấy anh cán bộ muốn chạy lên ban cán bộ:
“Sáng sớm hôm sau, đây đó xuất hiện hai chàng, hai – hai chàng.
Tay K 54, một tay – một tay ca táp.
Trà thơm ngang nhau.
Thuốc thơm ngang nhau.
Trung đoàn khó phân – khó – khó phân.
Z…ô! Z…ô! Z…ô!”
Thằng thông tin kia chạy đi đâu? Đã có lệnh rút đâu mà chạy? Quay lại! Cho nó băng nữa! Không thì đổ vào đầu nó! Cứ thế! Rồi… Rồi…!
Tôi đã líu lưỡi, loạng choạng mò xuống bếp với cái đầu đẫm rượu. Mở vung nồi nhôm quân dụng đang nấu cháo, thấy cả cái bọc heo bao tử lùng nhùng chắc mới vừa tống vào. Chẳng còn biết sống hay chín, tôi múc ngay một trong những cái bọc trong suốt, bào thai heo lớn hơn con chuột nhắt vẫn còn trắng đục húp xoàm xoạp. Lần mò vịn theo hàng lan can về khu lán chỉ huy quăng xác lên sạp, hồn du tiên lên chín tầng trời.