Đ
ƯỜNG SẮT CHƯA KHÔI PHỤC hoạt động. Tất cả trông chờ vào xe vận tải sư đoàn và trung đoàn. Mỗi lần chốt đường thông xe là mỗi lần đổ máu, tuy ít nhưng lai rai rất khó chịu. Nước mưa xuống, rừng khộp sinh sôi phát triển mãnh liệt. Có những khoảng rừng thưa khẳng khiu, khi đơn vị đi qua mới chừng non nửa tháng, trở lại vòm lá đã trở nên thẫm tối. Con đường bò mùa khô đầy bụi giờ cỏ dại đan ken che lấp hai vệt bánh, phải khó khăn lắm mới nhận ra. Trên những bình độ dốc, nước mưa chảy ào ào trên rãnh bánh xe xói đi đất đá. Lúc đó con đường bỗng trở thành con suối một mùa.
Trở lại cùng với mùa mưa là các hoạt động tăng cường của địch. Những hoạt động tuy nhỏ lẻ nhưng thường xuyên gây khó khăn cho chúng tôi. Công tác hậu cần bị chậm trễ. Từ Bâmnak ra lộ 5 chỉ có hai con lộ đất. Lộ 28 chạy từ ga Kâmrenh (ga phía trên Bâmnak), qua kẹp núi Tuk S’ra, gặp lộ 5 tại Kra Ko. Lộ không tên, vốn là con đường bò lớn chạy từ ga Th’mei ra thị trấn Ponley. Đi đường nào lộ trình cũng tương đương 30km toàn rừng thưa và trảng cỏ không một bóng người.
Dân không dám trụ lại những phum bám quanh nhà ga, vì nơi đây vẫn còn hoang vu và nằm trong vùng chiến sự. Một cái nhà ga hoang đúng nghĩa. Ban đêm, lợn rừng vào ủi tận những mảnh ruộng sát mép đường sắt. Còn ban ngày, vịt trời và các loài chim nước tụ đàn trên những đầm nước ven đường. Cầu đường sắt bắc qua con suối chưa bị địch phá, nhưng cầu đường bộ, vốn làm bằng những cây gỗ lớn, đã bị chúng nó đốt nham nhở.
Mùa mưa đến cũng có nghĩa mùa sốt rét bắt đầu tác quái. Đơn vị đã có những thằng sốt nằm li bì. Quân số tác chiến bắt đầu giảm đi. Riêng trung đội thông tin chưa bị dính ca nào. Y tá tiểu đoàn và các đại đội phát thuốc Nivaquin, bắt phải uống trước mặt vì sợ lính vứt thuốc đi. Có tin đồn là uống thuốc này sẽ không có con. Buổi sáng hoặc buổi trưa những ngày nghỉ càn rừng, chúng tôi ngủ lu bù trên võng. Giấc ngủ nặng nề mê mệt, có ai lay chỉ mở mắt được vài giây lại vô thức chìm đi. Anh Nhương đến lùa từng thằng dậy, bắt vận động đi lại cho nó tỉnh người. Ngủ nhiều rất dễ bị sốt rét.
Những toán địch nhỏ vẫn bâu bám rất sát. Chúng bám theo dân và ra ngoài ga kiếm ăn vì trong rừng hết lương thực. Đơn vị đêm đêm tổ chức phục kích quanh chỗ dân ở tạm. Không liên lạc dọa dẫm dân lấy lương thực được, tụi nó sẽ trở thành ma đói, bởi ngay dân cũng còn đang đói.
Quanh ga có mấy phum cũ bỏ hoang, nơi các cây ăn quả đang ra trái. Bọn địch lần lũi ăn tranh cả trái cây với chúng tôi. Xoài chín chúng nó mò vào ăn ngay gốc, xoài xanh chúng nó đập rụng mang đi hết. Nhiều gốc cây ổi dại thấy mấy quả xanh nham nhở vết răng lăn lóc dưới đất, nhựa còn chưa kịp thâm, chứng tỏ mấy con ma đói vừa đi qua đây. Những sân nhà cũ, đậu đen mọc len với cỏ dại. Giống đậu đen bình thường đã biến đổi kỳ lạ thành một loài dây leo, vươn lên quấn hàng rào, chen nhau với các cây bụi khác. Tôi với Căn hay lùng mót trái đậu chín, gom phơi nổ hạt để nấu chè. Được vài bữa trở lại vườn đậu, đã thấy dấu dép vuông của mấy thằng ma Pốt đói đến thu hoạch trước. Nó ngắt cả ngọn đỗ non để ăn. Bọn tôi bắt chước, hái ngọn đỗ non nấu canh cũng thấy rất bùi, ngon hơn rau tàu bay môn thục.
Có lần đại đội rời đi lùng sục, địch mò hẳn vào chỗ trú quân tạm. Cái chum sứt lớn chúng tôi thái măng le ngâm chua để ăn dần. Bọn nó vớt hết sạch măng, sau đó đập tan cái chum, hệt như cách chúng tôi cư xử với những chum muối của chúng nó. Không còn gì, đành phải ăn cơm với muối khan, anh Chính tức tối chửi bới rầm rĩ. Người với ma quanh quẩn vờn nhau quanh cái ga xép. Một buổi sáng sớm mưa mù, đang đánh răng ở cái rãnh ven đường, tôi thấy hai bóng đen khoác súng vật vờ trên đường lớn từ cửa rừng ra. Tôi chỉ tay, ra hiệu cho thằng Trung đang rửa mặt bên cạnh. Nó hấp tấp chạy sang bên kia đường về võng lấy súng. Hai cái bóng thấy động dừng lại, dập dình cao thấp đứng nhìn một lát rồi lững thững trở lui. Lính đại đội kê súng ngắm bắn phát một, rành rẽ như bắn tập. Chúng vẫn lững thững không chạy, lả lướt đi trên các bụi trinh nữ như trêu ngươi trước cả chục họng súng xả đạn mà không phát nào tin. Anh Chính rầu rĩ bảo ma đói, ma đói đấy, chúng mày có đổ đạn đi cũng đéo trúng đâu. Cấm thằng nào đuổi, nó dẫn vào ổ phục đấy. Khuất hẳn trong rừng, thấy tụi nó bắn lại ba phát toác toác. Thằng Trung bảo địch anh ạ, không phải ma. Anh Chính lại điên lên chửi tiên sư chúng mày, chỉ bắn chim cu là thạo, mấy thằng ăn cắp măng gần thế tao vừa đái vừa bắn cũng trúng.
Không biết chúng nó giỡn bọn tôi hay không có sức để chạy.