T
ÔI RA RẪY MÌ trung đội nhổ củ non về nấu canh. Củ mì mới ra bằng ngón chân cái thái vát nấu chua với lá giang ăn nhớt nhèo nhưng lạ miệng. Khi rau đã cạn, canh mì non cũng là một thứ nuốt trôi cơm. Rũ đất củ xong, tranh thủ tắm suối và giặt luôn bộ quần áo đang mặc trên người. Một thằng trai phố, sau mấy năm lang bạt giờ cũng biết lụi cụi làm những việc canh trồng. Buổi chiều lặng trong tiếng suối. Nằm ngửa tựa hòn đá mồ côi, thấy nước lùa cát chảy xoi xói dưới lưng thật buồn.
Một cơn giông đen sầm đang tới. Mây đùn lên, dựng những hình thù quái dị, vần vụ như sóng thần trên đỉnh rừng. Lớp mây nọ chồng lên khuất lấp lớp mây kia trông thật hùng vĩ. Thả nổi người bềnh bồng trong nước, lặng ngắm sự biến chuyển huyền diệu của vũ trụ, thấy mình đang ở rất xa. Bao giờ có một chiều mưa như thế này, được nằm dài trên cái giường ấm, bật ngọn đèn bàn đọc lại cuốn sách cũ, lười biếng chờ mẹ gọi dậy ăn cơm? Chắc là còn lâu lắm.
Mây cuốn dần, sà xuống tràn qua đỉnh cây dầu rái cao vút bên bờ suối trung đội vận tải. Cây dầu gốc to cỡ hơn hai người ôm, vảy thân rắn đanh, mốc xám như vảy sắt. Rừng ven suối tối sẫm như ngả sang đêm. Mưa lộp bộp lắc rắc, rồi mưa giội ù ù. Lúc đó, một sự lạ lùng xảy ra ngay trước mắt tôi. Từ các cành dầu ngang của cây dầu cổ thụ, các tia sáng mảnh màu lá mạ toả lằng nhằng xuống đám rừng khộp mọc xung quanh. Các chùm lửa xanh từ đó, lại nhay nháy như một bộ rễ khủng phát sáng, toả xuống đám cây thấp hơn trong câm lặng. Cố tự trấn tĩnh, bụng bảo dạ rằng đây chỉ là hiện tượng tĩnh điện bình thường. Nhưng chợt nhớ ra thằng Quỳnh xe lôi đi ném cá, ôm trọn quả tức thì mấy tháng trước đúng bến suối này đây. Bến nước Cây dầu có ma. Sự hoảng sợ bùng phát mất kiểm soát.
Mưa quất rát lưỡi mới biết mồm mình đang há. Tóc đang ướt, nhưng có cảm giác cũng đang kêu lách tách, dựng đứng hết trên đỉnh đầu. Bỏ cả đám quần áo ướt và bó sắn, tôi hộc tốc trườn ngụp xuôi dòng suối về bếp tiểu đoàn. Chí đen đang cạo cháy trên bến anh nuôi kéo tôi lên. Hắn bảo tóc mày lúc đó dựng cứng như lông nhím. Còn mặt mày lúc đấy trông kinh lắm, đen sịt như mặt thiên lôi.