T
RONG TÌNH THẾ ĐÓ, trời xui đất khiến thế nào tôi chợt nhớ ra bà chị con bác ruột đang thực tập ở ngân hàng Băng Cốc. Tôi mò đến tìm gặp vừa đúng bữa cơm chiều. Chị lấy thêm một cái tích kê bữa ăn. Chúng tôi ăn bữa cơm gạo đỏ hẩm mục, một đĩa đu đủ xanh xào mỡ, một chén nước mắm mặn chát. Nói chung tệ hại như một bữa cơm lính. Ăn xong chị em ra đường trà đá hóng mát. Một chiếc Honda 67 trờ tới, ngồi trên xe có anh gầy nhẳng như cái bút chì đeo cặp kính cận dày cộp. Chị tôi giới thiệu bút chì là anh Lam, thợ kỹ thuật ngân hàng. Chị tôi khá xinh, nhiều kẻ theo đuổi và anh Lam không là ngoại lệ. Vớ được đúng lý do để thể hiện sự ga lăng, anh Lam kêu mấy thằng em lôi bọn tôi đi nhậu luôn. Thấy tôi uống cũng được nên lại càng khoái. Anh Lam bảo tôi về nhà anh ấy ở, cái nhà nhỏ trong hẻm quận 1. Từ đó sau cữ cà phê sáng, anh Lam chở tôi đến ngân hàng, vứt xe cho tôi chạy lang thang cho biết Sài Gòn. Chiều tối tôi đến đón anh Lam về.
Anh Lam về sau có ra Hà Nội, đến Hàng Bồ ra mắt các bác tôi. Mối lương duyên trai Nam gái Bắc không thành vì bác tôi không đồng ý gả con xa, vì nó gầy mà mày hộ pháp, vì đủ các loại lý do quen tai khác. Chuyện tình này chắc cũng buồn như những chuyện tình đẫm nước mắt khác của các nhà văn lãng mạn.
Tàu biển cập bến theo lịch. Tôi ra cảng, gặp anh Thước bảo em hết tiền, xin đi lậu trở ra. Anh Thước phảy tay coi như xong. Dân thuỷ thủ chắc ông nào cũng buôn chuyến, nhậu nhẹt và tốt bụng. Lòng khoan khoái nhớ đến lão thuyền trưởng tàu Nhật Thực của thằng bé Rémi. Chuyến đi ra biển lặng. Hàng đàn cá chuồn bay vèo vèo lấp lánh lướt trên mặt biển. Tôi mắc võng dưới gầm xuồng treo, lơ mơ ngắm ngọn đèn hàng hành gật gù như mắt thằng say trên cột anten ban đêm.
Về đến nhà, mọi người nhăn mặt khó chịu. Tôi lại lên cơn sốt rét. Buổi chiều, người ngây ngấy ớn lạnh. Cơn rét kéo đến rất nhanh, run cầm cập. Lôi tất hai cái chăn bông ra quấn mà vẫn rung bần bật trên giường. Cô em út mới mười tuổi cùng bạn nó đến chơi thấy thế cuống quýt chạy quanh không biết làm gì. Tôi ra hiệu cho chúng nó ngồi đè cả lên người vẫn không hết run. Một lúc sau cơn rét qua dần nhường chỗ cho cơn sốt nóng. Nóng từ trong nóng ra, nóng vã mồ hôi hột. Trán bỏng như lò than hồng. Chúng nó lấy chậu nước lạnh dấp khăn mặt thay liên tục đắp lên trán. Nhìn mặt thằng anh tái dại, con bé cũng xanh xám mặt mày rồi khóc. Nó chưa từng thấy sốt rét bao giờ, nay được chứng kiến con bệnh điển hình khỏi cần tưởng tượng. Cách một ngày tôi lại lên cơn sốt một lần, vào đúng giờ nhất định buổi chiều. Dứt cơn có thể đi chơi được ngay như giả vờ. Bố bảo tôi bị sốt cách nhật. Không nguy hiểm gì lắm, chỉ là sốt nhớ cơn, sốt phản xạ. Tuy nhiên vẫn phải uống Nivaquin như hồi trong đơn vị.
Trận sốt này kéo dài thời gian ở nhà của tôi thêm gần một tháng. Bố tôi nhờ một đồng nghiệp ở quân y viện 108, lấy cho tôi một giấy cung cấp tài chính, một giấy ra viện. Với hai cái “bổi” tin cậy này, tôi ung dung theo đoàn sĩ quan công binh Bộ tư lệnh tiền phương mặt trận do chú Vĩnh – một người bạn của gia đình - lên đường sang Ph’nom Penh.
Bộ Tư lệnh Công binh đóng ở Chamka Mon, cùng khu vực Bộ chỉ huy tiền phương mặt trận. Đây là nơi bố trí chỗ ở cho ngoại giao đoàn của chính phủ cũ, kiến trúc tuyệt đẹp.
Các biệt thự hai tầng ngói đỏ xinh xắn, có tầng hầm chứa rượu vang ốp đá tự nhiên, nằm xen kẽ giữa những vườn cây trái xanh mát. Những lối đi trải sỏi trắng ẩn mình trong hương xoài, hương chuối chín. Trong phòng, máy điều hòa nhiệt độ chạy êm ru. Lần đầu tiên trong đời tôi mới biết thế nào là máy lạnh.
Bộ tư lệnh Công binh cũng có hai thằng lính thông tin người Nghệ An, nhưng là thông tin 15W. Mấy ngày ở đấy, tôi ăn cùng mâm, ngủ cùng phòng nhưng chẳng nói chuyện gì nhiều, bởi tôi thấy chúng nó sướng quá. Thông tin của bộ nó ở đẳng khác với thằng thông tin bộ binh cấp tiểu đoàn. Nhìn thấy chúng nó gửi những bộ quân phục mới tinh cho đồng hương mang về quê do mặc không hết, lại ngậm ngùi thương mấy thằng lính cùi đại đội đi càn rừng, mặc quần đùi tự khâu lấy. Ph’nom Penh đang vào mùa mưa, chiều nào cũng mưa. Ngay cả giọt mưa bay qua cửa kính nó cũng khác với giọt mưa giội trên mái tăng rách trong núi sâu rừng thẳm.
Ngày lên đường đã đến. Tôi đi theo xe cùng đoàn cán bộ công binh đến bến phà P’reck Dam. Chú cháu chia tay nhau. Tôi đi theo lộ 5, chú ấy qua sông theo đường 6 đi P’rear Vihear. Phà tách bến. Đứng giữa đám đông dân bạn, nhớ lại trận đổ bộ ác liệt ở đây năm ngoái. Cảm giác một mình giữa những người lạ khiến bản thân khép lại, thoáng chút bất cần. Lúc ở nhà, tôi có để ý tình hình thời sự bên này xem êm hay ác liệt. Nhưng trên các báo, đài chỉ có những thông tin về các hoạt động của chính phủ Hêng Xomrin, tỉnh nọ tỉnh kia tập trung sản xuất, phục hồi kinh tế dưới chế độ mới. Hãn hữu mới có vài tin quân đội Nhân dân cách mạng Campuchia truy quét hay gọi hàng binh lính Kh’mer Đỏ.
Ở nhà, dân hàng phố có con đi lính Campuchia hay rôm rả tụ tập, tưởng giải phóng xong là hết chuyện, là chúng nó sẽ được về Sài Gòn bát phố. Rồi thằng nọ thằng kia mang vàng về nhiều lắm. Có mà vàng mắt! Mãi khi thằng Đức vịt gọi người nhà lên trại thương binh đòi đón về. Thấy thân thể nó be bét mảnh mìn, nghe nó thông báo thằng Tiến Hàng Lược cùng phố bị Pốt phục bắt sống chặt đầu rồi, thằng Loan Hàng Khoai bị bắn tỉa vỡ đầu rồi, hàng phố xao xác hết lên. Hồi khi tôi về đến nhà, các bà mẹ đến căn vặn đủ điều, như muốn vò nát tờ báo sống còn khét mùi thuốc súng. Nhiều bà mẹ bạn bảo thôi mày đừng vào nữa, nhỡ chết mất xác. Chết nó có số, vả lại ở nhà sống chui sống lủi còn quá bằng chết mười lần.
Tôi leo lên chiếc xe dân sự lèn chặt người. Trong xe không còn thở được nữa thì người ta trèo lên nóc. Hành khách, hàng hóa, thùng can ngất ngưởng lắc lư, kẽo kẹt suốt hành trình như một cái hòm say rượu. Ai vẫy xe cũng dừng, trừ khi không chở thêm được nữa thì thôi. Tôi về đến thị xã Kampong Ch’nang vào lúc 2 giờ chiều.