Đ
ÀI KỸ THUẬT VÔ TUYẾN ĐIỆN quân đoàn dò được tin Tà Mốc, chỉ huy quân khu Tây Nam đang chạy về biên giới Thái Lan qua nẻo “mục tiêu A3”. Tiểu đoàn tôi đang hoạt động trong thung lũng này, được lệnh lên đường giữa đêm khuya nhằm phum Kâmnon tiến gấp.
Chúng tôi bỏ đường bò, cắt rừng bí mật đến mục tiêu. Cũng may rừng quãng này thưa, hành quân không đến nỗi vất vả lắm. Đi cả đêm được gần 17km, nhưng so với leo Aoral không thấm tháp gì. Đơn vị hành quân chậm lại, vừa đi vừa tìm dấu vết. Đến gần vị trí bản đồ chỉ nơi con suối gặp đường bò, chúng tôi thận trọng cắt ra đường. Phát hiện vết xích xe M.113 hằn trên triền rừng còn rất mới. Thằng địch đã bỏ đường bò để tránh tạo dấu vết. Cả đơn vị được lệnh cấp tốc đuổi theo, bám dấu xích xe mà chạy tới.
Trong khi mũi mồm tranh nhau thở, đã thoảng thấy mùi dầu máy. Hết khoảng rừng, chúng tôi ùa ra một bãi trảng, dốc thoai thoải mọc đầy cây dầu non. Cách khoảng 150m, một chiếc xe M.113 đang đỗ. Quanh chiếc xe, địch đứng ngồi lố nhố. Anh Quảng tiểu đoàn trưởng ra lệnh bí mật bao vây tiếp cận nhưng không kịp. Trinh sát cùng hai đại đội đi đầu không chờ lệnh, nổ súng xung phong ngay. Bây giờ đến thời địch tàn, cả trinh sát cũng biết xung phong.
Tiếng súng con rồ lên. Địch có chừng một trung đội, bị bất ngờ bỏ xe rẽ rừng chạy ào ào, vừa chạy vừa quay lại bắn léc chéc. Trong đám địch đang chạy nhìn thấy cả mấy bóng phụ nữ quấn sà rông. Phần lớn tiểu đoàn bộ dừng lại ở bìa trảng cùng ban chỉ huy, tựa cây ngồi thở xem bộ binh xung phong. Mắt tôi chăm chú nhìn cái xe thiết giáp, nghĩ là nó chuẩn bị nổ tung vì ăn đạn B.41. Cảnh mong chờ đó không diễn ra. Mấy thằng lính ta nhảy lên chiếm xe, quay nòng khẩu đại liên bắn theo hướng địch chạy. Rồi một đám lính nữa lao đến, lom khom quanh cái xe. Cái quái gì thế kia? Hẳn trúng mánh to rồi. Tiểu đoàn bộ xung phong…!
Thằng Cầm điếc - anh nuôi sờ soạng cái xe thiết giáp, nhặt được một bộ vest đũi trắng mặc ngay vào người. Ai cũng biết là nó chỉ nghịch thế thôi nhưng ông Thào đang cáu, bắt nó mặc nguyên bộ mồi đó, khoác AK đứng nghiêm hơn 1 giờ đồng hồ. Nhìn không ai nhịn được cười. Chiến lợi phẩm thu được trên xe ngoài những thứ như tôi vừa kể trên còn một số quần áo dân sự linh tinh, vài thùng các tông niêm phong đựng rất nhiều tài liệu. Tôi đoán đó là những tài liệu hết sức quan trọng vì cán bộ quân báo quân đoàn xuống ngay lập tức hôm sau để chuyển đi.
Sau này, chúng tôi mới biết trận đó đã để xổng mất Tà Mốc, Iêng Thirit (vợ Iêng Sary) cùng bộ chỉ huy quân khu Tây Nam của địch. Quá là tiếc! Giá may mắn tóm sống được hắn có lẽ đơn vị tôi không phải nằm đến gần 10 năm ròng rã bên đó. Và chắc chắn sẽ có Huân chương Quân công.