Chuyện Lính Tây Nam

Lượt đọc: 286 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Kho súng

❊ ❊ ❊

C

HỢT RỘN TIẾNG MÕ BÒ nghe chán tai cả tháng. Xa phía ngã ba mờ sau màn khói, đoàn xe bò lồng lên tránh chúng tôi, rẽ ngoặt bỏ chạy. Loác đoác vài loạt tiểu liên bắn hoảng vót qua đầu. Đơn vị tiến chậm hơn, dò dẫm các ổ phục kích.

Một trảng ngô mới trồng bên trái cao ngang thắt lưng, tạo khoảng mát xanh giữa vùng rừng cháy. Triền bình độ thấp trong khe núi thấp thoáng mấy mái tôn xám nhạt, xoải dần xuống bãi trống đầy vết bánh xe tải. Chắc cú cứ địch đây rồi. Đội hình tiểu đoàn hàng ngang xung phong. Bộ binh đi đầu bắn như vãi đạn. Không có tiếng súng bắn trả, không một bóng người.

Chúng tôi tràn ngập khu căn cứ Kh’mer Đỏ, một căn cứ hậu cần rất lớn địch bỏ chạy chưa lâu. Chiếc xe Hoàng Hà vẫn còn đang nổ máy trên đường nhánh. Trong bếp lò than vẫn hồng. Dãy nhà tôn chất đến mái đầy vũ khí các loại. Hàng ngàn khẩu súng bộ binh đồ Mỹ đủ loại lẫn đồ Trung Quốc, cả cũ lẫn mới. Thuốc nổ, kíp, dây cháy chậm, pin mắt me, đạn dược… đủ trang bị cho một sư đoàn. Chỉ huy tiểu đoàn báo về trung đoàn, bố trí đội hình các đại đội bảo vệ kho vũ khí vừa thu được.

Tôi khoác súng theo anh Ky dải dây đêm xuống Đại đội 1. Rừng khộp cháy, hắt lên vầng khói thấp thứ ánh sáng tán xạ kỳ lạ màu hồng đục, rõ từng cái cát tút rơi trên đường. Tôi đi trước, vừa đi vừa bắn nhịp ba theo quy ước để tụi mắt mù gác ca đầu khỏi bắn nhầm. Anh Ky bảo đạn kho nổ như ngô rang thế này mày bắn làm gì phí công. Liên lạc hữu tuyến thông suốt cùng lúc nồi nước thân ngô non kịp nguội.

Chỉ huy sở nằm trong căn nhà gỗ địch dựng để bảo vệ máy phát điện và máy biến áp. Hai chiếc máy khổng lồ công suất lớn màu xanh nhạt mang nhãn Made in Germany. Lớn đến mức tôi có thể treo võng trên các tai ống dẫn dầu một cách thoải mái. Áp má vào vỏ máy mát lạnh, hồi hộp lấy lá thư mới nhận được hồi chiều ra đọc trong ánh sáng chiếc đèn pin mắt me tự tạo. Gió đêm rừng cháy ào ào, lùa hơi nóng hấp giòn rặng le khô khốc ngoài kia. Nhưng chẳng hề hấn gì, bởi có một mùa mưa khác ngập tràn thương nhớ đang gieo rắc ngự trị cảm xúc. Mùa mưa tâm tưởng rơi những giọt đầu tiên từ trong lá thư tôi đang đọc với lời hát cuối câu nhắn gọi. “Mưa rừng ơi mưa rừng...” Tôi trầm mình trong tiếng ru cơn mưa ấy, quên hẳn tiếng thân le cháy nổ lốp bốp lẫn tiếng đầu đạn tự hủy trong những đám cháy vây quanh. Lồng ngực hít dài mùi gỗ thông thơm phức. Vách nhà này dựng bằng các tấm gỗ thông, trước là thùng bao bì của máy khi nhập khẩu. Các tấm ván thơm dịu hẳn được khai thác từ một cánh rừng cây lá kim nước Đức. Hồi trước chú tôi đi học lâm nghiệp ở Dresden, khi về mở thùng hàng cũng thơm thơm mùi này. Tôi nhớ chiếc máy hát mono ba tốc độ cùng các bộ đĩa nhựa. Có thể nghe Schubert hoặc Beethoven bất cứ lúc nào, không cần chờ chương trình âm nhạc cổ điển nước ngoài vốn chỉ phát lúc 3 giờ chiều chủ nhật. Nhưng thú hơn cả là lúc anh Hưng Hàng Bồ đến chơi, mang theo những điệu Valse dìu dặt của Strauss, Ivanovici. Bình hoa hồng trên chiếc đôn khảm đá tròn sáng bừng vòng xoay tiết tấu. Ông nhạc sĩ điếc mặt hằm hằm trên vỏ đĩa, chỉ cây đũa nhạc xúi dại lòng con trẻ bay vào tình yêu không tiền khoáng hậu. Sông Danube ngắt xanh bờ sậy liễu trong chiếc máy chiếu hình hiệu Mali. Lá thư chiều chợt như nóng lên trong túi ngực, gọi lan man vẩn vơ những kỷ niệm yên bình ngày cũ. Căn nhà địch giữa rừng hoang lúc này bỗng trở thành cái thùng đàn thơm phức mùi quá khứ, dịu dàng đến nhói tim.

Tiếng hú bầy chợt dựng lên man rợ, cắt ngang giấc mơ đẹp. Âm thanh chói xiết rít lên ban đầu dần loang xa như tiếng thở dài não nuột. Tiếng hú của đạn hỏa tiễn. Rừng cháy bén vào một kho H.12 của địch giấu gần đâu đó. Đạn phản lực chưa lắp ngòi bắt lửa phóng vọt lên không trung như giàn sao chổi. Chúng tôi hoang mang tung võng vọt chạy ra ngoài, chứng kiến trận pháo hoa không ước hẹn. Mùi thuốc phóng khét nồng trải tàn đêm hiện thực. Lạy giời xin đừng có trái nào xoay ngang đâm toác cái hộp đàn thơm đêm nay. Tôi rúc võng, vô vọng nuôi tiếp giấc mơ trước không cách gì quay trở lại. Có những giấc mơ làm người ta nhớ rất lâu sau đó, dù chỉ là một giấc mơ.

Hôm sau xe vận tải sư đoàn cùng một đại đội công binh đến bốc dỡ vũ khí thu được. Lính tiểu đoàn chốt ở đó tuỳ tiện tự trang bị thêm. Mười ngày bảo vệ kho súng là mười ngày xả hơi. Rừng dâu da đất đang mùa, chín từng chùm lúc lỉu màu hồng sậm. Tôi khoái cái vị chua ngọt thanh thanh nhưng anh Ky bảo: “Tọng vừa thôi không sẽ mau bị sốt rét”.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.