H
ÀNH QUÂN DĂM SÁU CÂY SỐ rẽ ngang hướng tây. Con đê lớn xuyên qua cái trảng chó ngáp, song song với mương thủy lợi. Đoạn cuối con đê, tiểu đoàn tiến vào một nông trường lớn của địch.
Nổi bật trên nền xanh cây trái một tòa nhà xây lợp ngói đỏ lát gạch bông, có lẽ là hội trường. Cách đó không xa là nhà ăn tập thể liền bếp nấu lợp lá thốt nốt rộng rãi vuông vắn. Bàn ghế gỗ kê đơn giản nhưng ngăn nắp. Mấy chiếc nồi gang, chảo lớn bị bắn thủng hết đáy, không để cho ta sử dụng. Lính Pol Pot thực hiện tốt việc tiêu thổ. Một dãy nhà sàn nhỏ cùng kiểu, đứng cách nhau đều tăm tắp xen giữa hàng đu đủ trái lúc lỉu. Trợ lý dân địch vận bảo nhà hạnh phúc của tụi nó đấy. Thằng nào giết được nhiều nó cho về đây nghỉ dưỡng.
Thấy cái kẻng treo đầu nhà ăn, thằng Cầm điếc anh nuôi nghịch gõ một hồi váng tai. Gà nghe kẻng bỗng nhiên ở đâu đổ về đông nghịt. Trời ơi! Lính đang đói chất tươi mà gà trống choai, mái tơ quàng quạc lao thục mạng qua các bụi cây, sấn vào bao vây khu bếp. Anh Nhương đi máy cùng chỉ huy tiểu đoàn, he hé mắt nhìn đàn gà âu yếm thở dài. Thằng Điệp liên lạc thả ba lô, liếc sang chính trị viên.
Anh Thưởng già mặt lạnh thép nòng, bảo thằng Điệp giở cơm vắt chấm muối ra ăn. Thằng Luân lấy dao găm cắt cơm vắt. Anh Sơn cũng không nói gì, cầm miếng cơm thản nhiên nhai. Thấy tụi thông tin bậu xậu xung quanh chưa ăn, như còn ngần ngừ chờ đợi điều gì, anh Mão tham mưu bỗng nổi điên quát: “Tiên sư tụi bây, ăn ngay không tao vứt cơm cho gà ăn hết!”.
Tôi gọt vỏ cứng vắt cơm, vứt cho đàn gà tranh nhau. Vừa nhai cơm vắt chấm muối vừa nhớ đến bài sinh vật học về phản xạ có điều kiện. Ăn cơm đúng kẻng hẳn lũ gà này đã được rèn luyện nhiều. Tài thật! Tài đến thế là cùng!