Chuyện Lính Tây Nam

Lượt đọc: 260 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lên chốt

❊ ❊ ❊

CĂN CỨ TRẢNG LỚN thêm mấy ngày nữa, ngày 8/12/1978, chúng tôi lên đường ra chốt.

Chúng tôi điểm danh lên xe REO, loại xe vận tải quân sự của Mỹ. Xe chạy về hướng Sài Gòn. Ai cũng thắc mắc, mặt trận ở hướng Tây kia mà? Xe qua những xóm ấp yên bình, những cánh đồng, trảng mía ngút tầm mắt, sông Vàm Cỏ Đông nước xanh ngăn ngắt, thị trấn Gò Dầu Hạ tấp nập... Chóp núi Bà Đen uy nghiêm chầm chậm xoay mình theo hướng xe lăn.

Bây giờ chóp núi ấy đã ở phía sau chúng tôi, hơi chếch về tay phải. Có nghĩa là trước mặt là hướng chính Tây. Đường bắt đầu vắng teo. Cánh đồng không cày cấy cỏ dại vàng cháy. Một con đê thấp nằm chắn ngang cánh đồng, đùn lên vài ụ đất bao quanh mấy khẩu pháo tự hành lừng lững. Dãy lều bạt lụp xụp nửa chìm nửa nổi. Đây là đơn vị pháo chiến dịch 175 ly trấn cửa khẩu Mộc Bài. Anh cán bộ dẫn quân bảo: “Biên giới mình đấy”. Ôi chao biên giới là thế này đây! Không cột mốc rào giăng, chỉ một vạch đê nhỏ như bờ lúa chạy dài hút mà thấm ngàn xương máu, không như hình dung của tôi. Đoàn xe bình thản vượt qua ranh giới không gian vô hình. Chúng tôi ngoảnh lại nhìn nước Việt một lần nữa đang lùi xa dần. Đất nước mẹ tôi, em tôi. Có lẽ nhiều nghìn ngày nữa, trên những con đường đầy khói bụi chiến tranh, có thể tôi sẽ gặp hoặc không gặp lại Người.

Đồng không mông quạnh. Thốt nốt mọc theo những bờ ruộng thành từng cụm hoặc đơn lẻ. Xe chạy nhanh và xóc lắm. Cả bọn bám thành xe, nghiêng ngả. Gần đến ngã ba Chi Phu, đoàn xe rẽ trái xuôi về hướng Nam theo con đường đất chừng 1,5km rồi dừng lại. Bộ đội xuống xe, tập trung dưới một chòm thốt nốt khá rộng. Đã có một số các “thủ trưởng” nhốn nháo chờ sẵn đón chúng tôi ở đó. Một cha gầy nhẳng, thấy tôi xách cây đàn gọi nhắng lên: “Tuấn ơi! Tuấn ơi! Lấy thằng này!”. Các anh ấy là cán bộ Tiểu đoàn 4 lên thẳng trung đoàn chọn quân. Tôi và nhiều anh em Hà Nội khác được điều về Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 2, Sư đoàn 9 thuộc Quân đoàn 4. Anh Tuấn, hỗn danh Tuấn còi, trung đội phó thông tin tiểu đoàn dẫn tôi và đoàn lính mới tò te băng đồng về chốt. Anh Tuấn đi đầu, thỉnh thoảng lại nhắc: “Bảo đi khom là đi khom, bảo chạy là chạy rõ chưa! Không 12.8 ly nó quất cho bỏ mẹ”. Tiếng anh Tuấn eo éo như con gái, nghe vừa lạ vừa buồn cười. Xế chiều hôm đó, chúng tôi về đến chốt bờ đê Long An. Tên chốt thế nhưng thực ra nằm sâu vào đất địch đến cả chục cây số. Địa bàn chốt giữ của tiểu đoàn nằm trọn trong vùng Mỏm Vẹt, phía Nam cách ngã ba Chi Phu chừng 4km.

Tiểu đoàn 4 bố trí đội hình hàng ngang theo chiều dài một con đê thẳng. Đại đội 2 nằm ngoài cùng, gần phum chùa có cái mái ngói đỏ. Tiếp đó là Đại đội 1. Đại đội 3 nằm nhô lên phía trên đội hình tiểu đoàn chừng 200m trong một cụm nhà cũ đã bị phá huỷ. Đại đội 4 hoả lực nằm gần tiểu đoàn bộ, hơi chếch về bên trái. Đã bắt đầu mùa khô nhưng những căn hầm nửa nổi nửa chìm tựa vào bờ đê vẫn toát lên mùi mốc ẩm. Vĩnh biệt thời huấn luyện. Cái phản lính dài dằng dặc trại Trảng Lớn giờ trở thành niềm mơ ước. Cốc chè đậu đường đen thị xã Tây Ninh trong tiếng hát ma mị Khánh Ly chừng thuộc một thế giới xa mờ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.