T
IỂU ĐOÀN 4 ngược lên ga Kâmrenh, một ga xép trên ga Bamnak 8km, nơi vị trí ngã ba có con lộ đất 28 chạy từ quốc lộ 5 vào trong đường sắt.
Đại đội 1 đóng trong phum nhà ngói. Vị trí cách xa tiểu đoàn nên dây thông tin phải tở đôi ra để dùng dây đơn, cực còn lại đóng cọc âm sâu dưới đất. Chúng tôi cắm những cọc thấp trên bờ ruộng kéo dây cho khỏi bị nước ngập. Bởi vậy đường dây trông rất lộ. Cách đây vài tháng không ai dám kéo dây kiểu đó. Mưa nhiều, ruộng ngập nước xâm xấp mấp mé sát chân cột nhà. Không có suối, anh nuôi đào một hố sâu trên mặt ruộng lấy nước nấu ăn. Những hôm mưa buồn nằm võng ngáp dài, ngắm cuộc sống thủy sinh cũng thú vị. Những con cá con mới nở, nòng nọc cùng bọn rận nước nhào lộn như điên. Thật lạ lùng sáu tháng mùa khô đất ruộng nứt nẻ nhưng mới mưa vài trận đã thấy cá con tung tăng trong nước. Hẳn mưa trời đã thả cá xuống đây, bởi quanh phum không hề có nguồn sông suối. Từ dạo gặp cá mã giáp khủng ở Chi Phu đến nay mới già nửa năm, nhưng tôi cảm giác như đã già đi mất nửa đời.
Anh Síu, thiếu úy chính trị viên mới đi học về lại đại đội. Anh Síu không thích đường dây thông tin lộ liễu kéo thẳng, sợ đêm địch lần theo vào “thịt” chỉ huy sở. Xa mặt trận lâu ai cũng có tâm lý bất an. Anh bảo tôi với anh Ky kéo dây vòng qua Trung đội 2 rồi mới kéo về ban chỉ huy. Tôi chỉ cái sừng bò còn dư độ chục vòng, bảo: “Lấy đâu ra dây nữa mà kéo”. Anh Síu bảo: “Chúng mày kéo dây sang B2 mà nằm, có điện thì về đây gọi tao”.
Chúng tôi kéo dây về Trung đội 2, chia cơm ăn về Trung đội 2 luôn. Ở với Khương khàn rất sung sướng. Anh Khương ưu tiên không bắt chúng tôi gác. Để tỏ lòng biết ơn, tôi thỉnh thoảng nhờ mấy thằng máy đại đội khác gọi đồng hương cho anh Khương nói chuyện mệt nghỉ. Mỗi khi tiểu đoàn gọi gặp anh Síu, tôi với anh Ky bảo không có anh Síu ở đây, nếu gặp anh Chính thì tôi chạy về gọi. Nhiều lần phải chờ lâu, cán bộ tiểu đoàn sốt ruột thắc mắc. Tôi trả lời là do anh Síu không cho nằm ở chỉ huy sở, phải đi gọi nên bị chậm. Anh Síu lại bảo chúng tôi kéo dây về sở chỉ huy như cũ, bắt thông tin, liên lạc gác đêm theo hướng đường dây trực tuyến nguy hiểm chết người. Tôi với anh Ky mắc võng đấu đầu nhau chung cái cột. Khẩu AK dựng ngay chân cột giữa hai người. Hai anh em bao giờ cũng liền ca nhau và thường quên ngủ thẳng cẳng một mạch. Tụi gác ca sau tất nhiên im lặng không có ý kiến gì.
Anh Síu đi họp quân chính trên tiểu đoàn, tiện dịp thường nhận thư luôn cho toàn đại đội. Trước khi phát, thích xem lá thư nào là bóc lá thư đó. Có chuyện gì riêng tây buồn cười trong thư người khác hay lôi ra bôi bác làm vui. Lần ấy, khi thấy lá thư của tôi có tên người gửi vốn là lính cũ của đại đội, anh Síu bóc luôn ra xem. Các chuyện linh tinh khác trong thư không nói làm gì. Riêng phần tái bút nó viết nguyên văn: “Cho tao gửi lời hỏi thăm thằng Síu chính trị viên đã chết chưa?”. Anh Síu đọc đến dòng đó tức tái mặt, cầm lá thư đùng đùng chạy đi tìm tôi.
Lúc đó tôi đang lên cơn cười sằng sặc cùng bọn Trung đội 2. Có đống rơm dưới cây xoài ẩm nước mưa đang lên nấm trứng nấu ăn rất ngọt. Mọi ngày vẫn ăn không sao nhưng hôm đó chúng nó hái lẫn thứ gì đó, khi ăn xong bỗng thấy nóng mặt rồi lên cơn say cười. Cả bọn nhìn nhau cười rũ rượi như bị ma làm. Nhìn thấy khuy áo thằng kia sao có bốn lỗ? Cười! Hai con kiến bống sao huơ râu đụng nhau thế kia? Cười! Cười không nhịn được. Cười chảy nước mắt nước mũi. Nay thấy chính trị viên quần ống thấp ống cao, tay vẫy vẫy lá thư như múa nhịn cười sao nổi. Chúng tôi nhìn anh Síu, rú lên cười sằng sặc. Anh Síu nóng mắt vớ khẩu AK kéo loạt hai viên. Ha ha ha! Chết cười mất thôi! Gần thế mà còn bắn trượt. Buồn cười vãi đái không kiểm soát.
Trông xoong nấm với chừng nhận ra tình thế, anh Síu hốt hoảng chạy về chỉ huy sở gọi thằng Phượng xuống cấp cứu. Y tá giải độc pha cho mỗi người cốc nước đường. Cơn điên lắng dần dần. Mấy ngày hôm sau, thành bụng tôi vẫn đau như dần vì co rút trong khi lên cơn cười.