C
HÍNH TRÉC BẮN được những con nhím hơn chục ký. Ban đêm đụng người, nhím lớn lủi vô bụi rũ lông rù rù dọa nạt, như tiếng người ta đưa cái đóm vào cánh quạt đang quay. Lông nhím dài cả nửa mét, khoang đen khoang trắng cứng nhọn như những mũi tên. Người ta nói nhím biết bắn lông vào kẻ thù nhưng tôi chưa chứng kiến điều đó. Chỉ biết thịt nhím ăn rất lành và ngon. Nhất là những miếng bì lưng hấp sả nóng, trên còn những lỗ chân lông lớn nhỏ nhô lên sát nhau như miệng núi lửa trên mặt trăng đang bốc hơi nghi ngút. Chấm muối tiêu chanh miếng núi lửa này ăn giòn thôi rồi, kể cả mai thành tử sĩ cũng đã.
Dạ dày nhím là một vị thuốc quý. Mùa mưa giàu thức ăn, nhím ăn tạp nham đủ thứ. Mùa khô khan hiếm, lá lẩu bị rừng cháy liếm sạch. Nó phải lụi cụi đào dũi thật sâu mới có củ rễ hay sâu bọ côn trùng. Quý bởi những củ, những rễ nó dũi trong rừng mùa này thường là những vị thuốc quý. Nhím săn được về, làm lông, phanh bụng. Cái dạ dày buộc thắt trên thắt dưới, để nguyên các thứ bên trong mang rửa rượu phần bên ngoài rồi đem phơi. Bốn nắng là khô cong, dậy mùi thuốc bắc thơm thơm. Của này sao vàng tán nhỏ chữa bệnh đau bao tử rất hiệu nghiệm.
Tôi cũng như nhiều thằng trong đơn vị, ở nhà có biết uống giọt rượu nào đâu. Vào đơn vị theo anh em lính cũ dần dần cũng biết nhậu. Đời lính chiến không có chủ thuyết trung dung, không thể đứng ngoài bất cứ việc gì. Không biết nhậu, không dám lên, anh em khinh ra mặt. Cùng cảnh xa nhà như nhau, nay sống mai chết chẳng biết khi nào. Cùng lùi lũi bám rừng xung phong, nhìn quanh quất lưa thưa hai chục tay súng, không thấy thằng nào nhớn nhác đã thấy ấm lòng. Nay gặp buổi gió Tết về lộng lên thế kia, suối xanh mát thế kia, thịt nhím thơm thế này, rượu đầy can thế này tại sao không hết mình. Chính bởi vận động quá sức, vác nặng mòn vai, ăn uống thất thường và nhậu bất tử khi có dịp nên ở đơn vị bệnh đau bao tử rất phổ biến. Vậy nên chu trình săn nhím chữa bệnh dạ dày xong nhậu tiếp kéo dài mãi mãi.
Bình cò bắn được con rái cá hiếm hoi trên eo suối. Con rái cá nặng khoảng 4 ký màu tro đen, lông có vệt ngực trắng như trẻ con đeo yếm dãi mịn như nhung. Con rái cá chân trước có màng như chân vịt, đuôi dài và dẹp làm bánh lái khi lặn đuổi bắt cá.
Bọn tôi hí hửng vác ra suối làm lông. Chúng tôi dốt, có thằng nào làm thịt rái cá bao giờ đâu nên cứ thực hành làm lông như mọi thú rừng bình thường. Đầu tiên nhúng nước lạnh cho ướt đều, dội nước sôi, sau đó cạo lông và đem thui kỹ. Thế nhưng lông con này đã được nhúng ướt đẫm hết rồi, giội nước sôi lên cạo hoàn toàn không đi một chút nào, như là chưa giội vậy. Lông chỉ bị ướt ở phần ngoài thôi, bên trong vẫn khô nguyên. Nước dội trượt qua, giống như nước lăn qua mặt lá khoai, lá sen. Đã thế lại được tráng một lớp dầu trơn nữa. Nước chỉ có thể lăn tròn trên đó chứ không bao giờ thấm được. Đúng là nước đổ lá khoai, nước đổ đầu vịt, nay thêm thành ngữ nước đổ lông rái cá nữa cũng không sai. Có vậy nên nó mới lặn giỏi như thế.
Thằng Nhạ hì hục giội đến mấy nồi nước sôi vẫn nham nhở lông bám, chưa đâu vào đâu. Anh Việt ngồi xổm tê chân sốt ruột bảo thôi lột mẹ da nó ra. Hoá ra đây là cách làm hữu hiệu nhất. Khăn lông rái cá dành cho các bà hoàng, lính trận chúng tôi cần thịt hơn. Khi phanh phủ tạng con rái cá này, thấy dưới lá thận có hai cục vôi cặn nặng trịch như đá to bằng nửa bàn tay. Đầu tiên tôi cứ nghĩ nó có sỏi do chén lắm vỏ cua, cá, ốc… những thức ăn giàu canxi nên bị thế. Bây giờ nghĩ lại, có thể hai cục đá vôi hoá đó trong cơ thể của loài này làm nhiệm vụ giống như đối trọng hay quả nặng điều chỉnh trọng tâm cho nó khi hoạt động dưới nước như cái tàu ngầm. Không biết thế có đúng hay không?
Bọn cá lòng tong suối, cá đuôi vàng ăn nổi lao vào đớp chí chết những mẩu mỡ lòng, giành giật với nhau hết sức quyết liệt. Đang làm dở thấy oẵng tiếng quẫy nước, một con cá lớn giật đoạn lòng ngay trên tay tôi biến mất tiêu. Bọn cá con hoảng sợ nhảy lên rào rào. Thí cho mày. Rái ăn cá, giờ đến lượt cá ăn rái cho công bằng.