C
HÚNG TÔI GỌI NÓ là Cự kỳ đà vì nó bị lang ben loang lổ. Cự là tiểu đội trưởng cứng, thâm niên hai năm chiến trận. Nó nhường khẩu RPD cho thằng Đăng, lính Kiên Giang mới vào, còn nó thủ cây AK.
Nhìn trang bị thì biết đẳng cấp lính. Toòng teng khẩu M.79 nhẹ tếch, áo gi lê đạn dù khoác xệ bụng chắc chắn là trung đội trưởng. Tiểu đội trưởng hoặc lính cũ bao giờ cũng chỉ xách AK. Thấy vác B.40, B.41, RPD, nguyên cây cối tép hay thân khẩu đại liên K.53, chắc chắn đó là những thằng em dại mới vào. Sau mấy trận truy quét diệt được địch, Cự được cử đi học trường hạ sĩ quan Đồng Dù. Nó mới trở về đại đội được ít bữa. Ám ảnh đói cơm nhà trường quân đội vẫn đang hành hạ nên trước lúc chia cơm đã thấy nó ở dưới bếp cậy cháy.
Tổ anh nuôi đại đội 1 có ba người. Chung thân vẫn là tụi Tào, Lại, nay thêm anh Hồng heo lính 75 Hà Bắc bị thương đi an dưỡng từ cứ Trảng Lớn bên nước mới sang phục xuất ra quân. Anh Hồng ra dân mượn được cái bẫy cạm. Cái cạm khá lớn, hai cái ngàm răng sắt hình cung nghiến chặt treo góc bếp trông thấy gớm. Sau khi chia cơm chiều, anh Hồng thường đi đặt cạm đâu đó, thỉnh thoảng kiếm con dím, con chồn.
Tôi bê chậu xuống lấy cơm tối, thấy Cự đã ở dưới bếp như mọi lần. Một tay nó cầm miếng cháy nhai lốp cốp, tay kia sờ nghịch vào cái cạm đã căng sẵn. Anh Hồng làu bàu bảo mày đừng có nghịch mó vào đấy. Chưa dứt câu đã nghe xoạch tiếng bẫy sập. Ngón tay trỏ thằng Cự bị răng cạm nghiến chặt, tím rịm gần như đứt đôi.
Anh Hồng lựa nạy cho nó khỏi đau, mãi mới rút được cái ngón tay nó ra. “Đồ ngu! Bố mày đã bảo bao nhiêu lần rồi mà cứ mó vào đấy”, anh Hồng vừa chửi vừa gọi cứu thương. Phượng bọ chạy xuống nẹp cố định, băng bó sát trùng nhưng chắc cái ngón tay đó cũng vứt đi. Hôm sau, nó tự đi ra phẫu trung đoàn bộ rồi đi viện.