N
ỬA CUỐI TRUNG TUẦN tháng ba, sau vài lần chạm súng lẻ tẻ với các đơn vị nhỏ địch, chúng tôi đã tiến gần sát Am Leang, thủ đô kháng chiến của Kh’mer Đỏ. Được lệnh luồn sâu cấp tiểu đoàn, đêm khuya đơn vị lên đường qua ngả phum Th’Mei.
Rừng thẫm tối hai bên ôm sát con đường cát lớn. Bụi mờ trắng cuốn theo chân người bước hàng một dưới bóng trăng hạ huyền. Đường trăng vằng vặc soi mói đoàn quân đi thấp thỏm. Tôi đói ngủ, vừa đi vừa ngáp vặt. Gần sáng, Đại đội 3 rơi vào ổ phục kích địch. Anh Thoan cùng trung đội đi đầu lĩnh đủ một phát M.79 bi. Lính Đại đội 3 tản ra nằm tại chỗ bắn kiềm chế địch rồi bò trở lui, kéo được anh Thoan, anh Mải và thằng liên lạc về. Ngực và bụng đại đội phó lỗ chỗ vết bi chụm, máu đẫm ướt võng chứng tỏ cự ly nổ súng rất gần. Anh Thoan khò khè được vài tiếng rồi tắt thở. Hy sinh hai, bị thương một. Vận tải gác võng để tử sĩ nằm tại vị trí tiểu đoàn bộ.
Thằng địch bắn phát đạn bi đó hẳn là một thằng lỳ lợm và giàu kinh nghiệm chiến trường. Nó bỏ qua tốp đi đầu, nhằm đúng người chỉ huy. Thường cán bộ đại đội không vác súng dài, chỉ đeo túi mìn claymore nên cũng dễ nhận biết. Sau phát M.79 gọi hồn và mấy loạt đạn nhọn, địch lại im lặng bí hiểm, mặc cho lính Đại đội 3 xả đạn vào rừng. Anh Sơn đẩy Đại đội 1 lên đầu, chia đội hình tiểu đoàn sang hai bên đường cảnh giới chờ sáng.
Trên các hướng khác, chốc chốc lại rộ lên tiếng súng càng lúc càng dữ dội. Vọng xa nghe tiếng động cơ rù rì, không rõ xe ta hay xe địch.
Đêm lạnh. Tôi trải ni lông nằm co ro. Mối đi ăn rào rào trong rãnh đường ngập lá dầu khô buồn buồn dưới lưng. Tôi vơ vẩn nghĩ có thể con người có tiên cảm về ngày cuối của cuộc đời mình. Trận S’vay Rieng chính anh Thoan là người cùng chúi vào ống cống bê tông với tôi và anh Ky lúc DK.75 địch phản pháo. Chuyện này mới cách đây chừng hơn 2 tháng, khi anh Thoan còn chưa nhận chức Đại đội phó. Gương mặt ngác ngơ lạc thần rất lạ của anh Thoan trong cái cống tranh tối tranh sáng lúc đó tôi còn nhớ rõ.
Hôm anh Thoan đuổi tôi khi đóng cọc âm gây động trong đêm địch vào cũng vậy. Âm vực giọng nói cáu giận nhưng thấy nghe có gì thất thanh bồn chồn khó diễn đạt. Đêm nay linh tính quên nhắc, anh xăm xăm dẫn lối vượt trinh sát lên đầu như câu chuyện con tin tự tìm đến miệng thần hổ ma trành. Giờ anh Thoan nằm đây giữa chúng tôi, bóng lá đường trăng phủ tối gương mặt yên tĩnh, chẳng cần đợi chờ trận đánh sáng mai. Không biết anh còn giận tôi không.
Tảng sáng, cối 82 ly súc miệng bắn thăm dò nổ dọc biên con đường phía trước. Sóng âm xung kích lung lay bóng nguyệt đỉnh rừng. Trăng hạ huyền méo xệch, bạc phếch trong ánh ngày đang lên như vừa trải một đêm thức sâu. Các đại đội giữ sườn nhau, bộ binh bám địa hình tiến dần lên. Qua chỗ địch phục kích hồi đêm khoảng 200m, chúng tôi chúi xuống bởi những làn đạn bất ngờ. Rìa đường phía trước, hai khẩu đại liên địch bắn chéo cánh sẻ. Đường đạn đi thấp căng đen đét. Bộ binh không lên được nằm tại chỗ chờ hỏa lực hỗ trợ. Rừng dày cây bụi, che giấu các ổ hỏa lực địch luôn cơ động. Khẩu DK.82 tiểu đoàn đôn lên sát tiền duyên giá súng bắn xăm hú họa. Hai khẩu 12.8 ly chổng nòng bắn trợ chiến lấy tiếng nổ thị uy nhưng không có tác dụng với đối tượng tác chiến lỳ lợm. Tất cả trông chờ vào 2 khẩu đội cối 82 và mấy khẩu cối tép dưới các đại đội. Nhùng nhằng mãi không tiến chẳng lui. Mắt díp lại sau một đêm không ngủ, tôi gối đầu lên cuộn dây hữu tuyến chôn vội giấc thèm.
Tiếng động cơ rền rền phía sau đánh thức anh lính cậu. Bốn chiếc tăng T.54 lữ đoàn 22 phun khói mù mịt từ đâu xông ra. Trưởng xe tháo mũ công tác gào lên hỏi bộ binh mấy câu rồi lại thụt vào. Thê đội tăng nhanh chóng vượt qua đội hình chúng tôi, càn đè những bụi cây nhỏ xộc thẳng vào vị trí địch. Lính các đại đội bám liền ngay theo sau. Tiểu đoàn vận động tấn công. Pháo 100 ly, trọng liên 12.7 ly trên xe nổ choáng tai. Cây rừng rung rinh nghiêng ngả theo vết xích chiến xa. Mấy thằng lính chạy gần nhăn mặt há mồm bởi tiếng pháo tự hành nhưng không giấu được sự khoái trá. Anh Sơn giữ lại Đại đội 3 đi sau hộ tống thương binh tử sĩ. Xe tăng ủi vỡ tuyến phòng ngự, tụi Kh’mer Đỏ bật chốt tháo chạy.
Tiến thêm một quãng, mấy chiếc tăng đột ngột dừng lại. Xạ thủ 12.7 ly trên tháp pháo quay xuống hỏi: “Các anh đơn vị nào?”. Khi biết chúng tôi Trung đoàn 2, đoàn tăng đồng loạt quay trở lui. Trưa hôm đó mới biết đơn vị tăng có lệnh phối thuộc tấn công với Trung đoàn 3 song nhầm đường chạy sang hướng này. Đường cơ giới địch mở ngang dọc trong rừng. Đang phân vân trước những giao lộ mới tinh không có trên đồ bản, chợt nghe hướng chúng tôi nổ súng dồn dập nên đoàn tăng lao đến. Đâu có giặc là ta cứ đi. Sự hiệp đồng bất ngờ này đã giúp chúng tôi kiệm máu thông đường. Tiểu đoàn 4 làm chủ phum Th’Mei đúng theo lịch trận.