Chuyện Lính Tây Nam

Lượt đọc: 260 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lỡ hẹn

❊ ❊ ❊

T

ÔI VỀ TÁ TÚC nhà bác thằng Hiệp ở 115 đường Ký Con chờ ngày hẹn với anh Công.

Sài Gòn quận 1 khác hẳn Sài Gòn quận 10 tôi biết mấy tháng trước. Những ngày chờ đợi nhàn tản, tôi lang thang dọc đường Calmette thuê đọc sách cũ. Nhiều cuốn sách văn học thế giới nổi tiếng miền Bắc cũng đã dịch nhưng trong này đặt tên khác. Sách Nam dịch hay có những ngôn ngữ địa phương nên không thấy hứng thú lắm. Những cuốn truyện sướt mướt tình yêu học trò của Quỳnh Dao, chưởng Kim Dung... Có gì lạ là tôi ngốn tất, kể cả những quảng cáo bá láp trong chuyện chưởng hoặc sách bói toán. Có những cuốn tiểu thuyết trang lót bìa còn ghi những lưu bút dễ thương bằng nét chữ con gái mềm mại. Chẳng biết chủ nhân những dòng lưu bút xinh xắn kia đang lạc tới phương trời nào, hay vẫn còn ở lại với cái thành phố đang ngày một khốn khó này.

Đêm chúng tôi kéo sang đầu đường Hàm Nghi, chỗ anh thằng Tuấn ngủ. Nhà di tản hết, chỉ còn anh ấy chạy lông nhông đâu đó trên cái Vespa Spring màu bạc suốt ngày. Những hôm khuya, bọn tôi ra ngoài đường hóng gió. Thằng bé con hàng xóm, mặc quần tà lỏn ngồi vỉa hè chơi guitar hát độc bản Dona. Biết tôi là lính K mới ở chiến trường về, anh thằng Tuấn gọi riêng ra bảo tao sắp bán nhà. Tao sẽ bán nốt cả cái xe Vespa Spring này, tối thiểu cũng được 6 cây. Chia đôi số vàng tao mày, hai thằng cùng qua Campuchia. Mày biết đường dẫn tao qua biên giới Thái Lan rồi anh em mình đi Mỹ. Sang được tới nơi gia đình tao bao luôn, mày khỏi lo.

Tôi hốt hoảng bảo anh đừng có điên. Đi biên giới Thái là đụng bọn Pốt ngay, nó thịt tắp lự. Tụi Kh’mer Đỏ không có bắt tù binh bao giờ. Anh vẫn khăng khăng thuyết phục rằng đã có người vượt biên thành công theo cách đó rồi. Kể hết những man rợ của bọn lính Pốt mà tôi từng chứng kiến song anh vẫn không đổi ý dù có hơi buồn. Anh bảo hay mày cứ dẫn anh đến chỗ đơn vị mày thôi, còn đâu anh sẽ tự tìm đường đi. Trời hỡi trời! Cái gì mà làm anh ấy muốn ra đi bằng bất kể giá nào như thế? Tôi không dám liều mạng sống, nên đành từ chối. Lúc đó tôi chưa hề biết tàu hoả đã chạy tới Battambang, đường buôn bán đã thông đến các cửa khẩu Sisôphon, Poipet.

Trước ngày hẹn một hôm, tôi đi xe lam xuống Ngã Bảy, tìm đúng địa chỉ trên đường Lê Hồng Phong chờ anh Công. Ngôi nhà đúc 2 lầu một trệt do má nuôi anh Công là chủ thực chất là một cái nhà trọ. Bà má sồn sồn tuổi người mập và tính tình rổn rảng dễ chịu. Không có khách trọ, chỉ có mỗi một mình tôi. Bà xếp cho tôi một phòng ở trên tầng 2. Căn phòng 2 giường trống tếch, không một tiện nghi gì. Tôi muốn ngủ cho thời gian chóng qua nhưng đặt lưng xuống bỗng thấy lưng ngứa điên. Cái ngứa rất lạ, gãi ngoài không thấy nhưng mi mắt bị co rút, ríu lại vì ngứa sâu trong thịt. Cả tấm lưng trần nổi mẩn mề đay trông như những đám mây.

Tôi cạy tấm giát giường lên, giọng xuống sàn vài cái. Cả cái sàn gạch bông phút chốc lấm tấm những đốm đen nâu của những con rệp béo mọng. Tôi điên tiết miết móng ngón tay, khoái trá trả thù giết lép bép từng con. Mùi hôi hắc đặc trưng của loài rệp toả ra. Cái mùi đặc biệt mà cụ Nguyễn Tuân ví với mùi whisky quá là xa xỉ. Các vệt máu tươi, máu khô bụng rệp tôi miết quệt ngang quệt dọc trên mặt nền, vuốt dài như đuôi sao chổi nhìn sởn da gà. Cuối cùng, tôi bỏ giường trải ni lông xuống nền nằm ngủ mới yên.

Đã quá 3 ngày hẹn, không thấy anh Công đâu. Tôi bắt đầu nản chí khi tiền túi đã gần cạn. Sài Gòn hoa lệ trôi qua trước mắt tôi vô cảm. Các bữa cơm đường phố ngày càng teo tóp, sự sốt ruột ngày càng lớn dậy. Nhớ đến cái Tết yên vui vừa qua cùng sự tấp nập của cái thành phố dửng dưng này, so sánh với những chặng đường hành quân miền rừng Aoral thăm thẳm thấy chán kinh người. Khi thấy ngại thấy nản, ta hay nghĩ ra đủ thứ để bao biện cho sự tháo lui. Hôm sau nữa, tôi chào bà chủ nhà trọ, bắt xe lam trở về quận 1. Tôi tìm anh Đức với thằng Tuấn ở Ký con thì họ đã theo tàu ra Bắc. Anh thằng Tuấn thông báo tuần sau tao chuồn, thích thì đi với tao. Thất vọng, mất phương hướng, tôi mò ra bến Nhà Rồng hỏi thăm. Tàu Thống Nhất đến thứ tư tuần tới mới vào.

Lững thững lội bộ trở lại qua cầu Khánh Hội. Trông thấy quán nổi Mỹ Cảnh bên phải lại nhớ chuyện tụi thằng Lâm con, thằng Thái nổ sau trận đuổi bắt Tà Mốc, chuồn về tiêu “hàng vốc vàng” ở cái nhà hàng sang trọng này. Mắt tôi chợt liếc ngang, hy vọng có thằng dở hơi cùng đơn vị nào về đây đốt đời chăng? Không có thằng nào hết! Chỉ có những con én bay xập xoè loạn xạ. Chim non thò cổ ngó ra từ những cái tổ đắp bằng bùn bé xíu màu vàng trên hàng cột cao vút ốp đá đường Tôn Thất Đạm. Thấy đời chim tự do cũng sướng, sâu bọ chén phình diều khoái mỏ, buông mình xoè cánh là ra sông rộng chẳng phải bận tâm suy nghĩ gì. Nhớ lời mắng của bố khi ra đi chậm trễ: “Thà không có con thì thôi, còn hơn có để mà xấu hổ”.

Tự nhiên cười nhạt, từ nay mình sẽ thành kẻ lang thang.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.