N
HỮNG TRẬN TẬP KÍCH quấy rối đêm đêm của Kh’mer Đỏ hầu như không có tác dụng. Nhàm quen đến mức không có tiếng súng địch là chúng tôi đâm khó ngủ. Một trường hợp duy nhất gây thương vong do hai khẩu cối 82 ly Đại đội 4 bắn nhầm. Hai khẩu đội đóng sát nhau cách cái sân trường. Lính khẩu đội 1 chạy qua sân sang xin nước, bị thằng gác khẩu đội kia bắn què. Tuy nhiên địch vẫn quẩn bám chúng tôi rất sát.
Bên Đại đội 3, một thằng địch phụ B.40 đeo giá đạn lạc hẳn vào đội hình. Lính ta thấy nó chạy lung tung, quát hỏi: “Mày trung đội nào?”. Nó không trả lời, chạy vọt ra cánh đồng. Đêm tối đen không ai dám đuổi. Anh Thoan gọi sang máy C tôi, báo chú ý địch đang vào gần lắm.
Các hầm gác căng thẳng chờ đợi. Đúng lúc đó, từ trên không bỗng vọng xuống giọng hú dài, thảm thiết như tiếng khóc đám ma hờ người chết trẻ. Tôi nằm nghe, nghĩ đến chuyện ma thiêng hú oán, rợn hết da người. Anh Khanh đại đội trưởng đánh nhau lỳ thế hóa ra cũng sợ ma, quát khẩu đội thằng Dung bắn cối tép, lại giật tổ hợp gọi về tiểu đoàn xin hỗ trợ thêm cối 82 ly. Cối tiểu đoàn đề pa, chớp nổ ngoại vi tiền tiêu. Càng bắn, tiếng khóc không trung càng rền rĩ lúc xa lúc gần rồi đột ngột tỏa xuống da diết đúng ngay đỉnh đầu. Cả đại đội căng mắt dỏng tai nghe nhưng không ai biết là tiếng kêu gì.
Điện thoại tiểu đoàn gọi xuống dồn dập, hỏi tại sao hỏa lực bắn thế mà địch không thấy động tĩnh. Lúc này mới nghe hướng Trung đội 2 có tiếng trung liên kéo đôi loạt ngắn. Tiếng AK địch đáp trả rất gần, sau nổ thêm 3 phát nữa nhưng xa mé ngoài cánh đồng. Tất cả chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng khóc đỉnh trời vang mãi không thôi. Không ngủ được, anh Khanh gọi thằng Đồng cùng xuống các trung đội kiểm tra tình hình. Một lát sau trở về kêu tổ chức thêm vọng gác. Chỉ huy sở đại đội và tiểu đội cối 60 lập thêm một vọng gác chung phía sau nữa.
Đêm dần qua. Buổi sáng, ngay trước hầm gác của thằng Cự lù lù một cái xác địch to vật. Nó vào đúng họng trung liên, chết sấp úp mặt xuống đất. Chúng tôi định lật xác nó lên nhưng anh Khanh cản lại. Săm soi một lúc, lại phát hiện thêm vệt máu nữa cách đấy chục mét rồi mất dấu. Anh em trở lại xác thằng địch chết, thận trọng lật lên đề phòng trái gài. Dưới bụng nó là khẩu M.79 đã bóp cò, vài trái lựu đạn. Bộ ka ki dày màu xám, trong túi mìn claymo có cái võng ni lông. Cái võng này tất nhiên thuộc về thằng Cự. Một cuốn sổ ghi chép linh tinh chữ loằng ngoằng như giá đỗ. Đôi dép cao su dày, cắt vuông đầu đuôi tự chế từ lốp xe ô tô. Moi quần thằng địch phụt ra cả một đám tinh dịch loang lổ. Hẳn nó đã mơ gặp người tình trước khi lên thiên đàng. Khẩu M.79 đã bắn nhưng đạn mới tòi ra khỏi nòng được một nửa vì ngã sấp, nòng cắm xuống đất. Thằng Đồng mang khẩu súng ra giếng cạn, lấy cây thọc cho đầu đạn rơi vào lòng giếng.
Ban tác chiến trung đoàn dịch cuốn sổ, gọi xuống cho biết đây là bọn đặc công đêm qua định mật tập xơi tái đại đội chúng tôi. Thật may những con ma thiêng đã hú lên báo động. Sau này có người nói cho hay, chúng tôi mới biết đó là tiếng kêu của bầy chim công đất. Có thể hình dung tụi đặc công Kh’mer Đỏ mò vào gây động ổ làm bầy chim bay đêm kêu hoảng. Khi đại đội bắn cối, tưởng bị lộ nên tụi nó rút ra. Tổ ba người của thằng này đen đủi mò vào đúng họng RPD thằng Cự, dính đòn chết một bị thương một. Tiếng AK bắn 3 phát sau từ phía xa có thể là hiệu lệnh tập hợp đội hình rút lui của địch. Hú vía!
Sau đêm chim hú, anh Hải cũng lạnh gáy, đòi tiểu đoàn đưa khẩu DK.75 và khẩu 12.8 ly lên tăng cường cho Đại đội 2 nhưng không được. Anh Hải không bằng lòng, thỉnh thoảng lại báo phát hiện trinh sát địch đang trèo cây trong cụm rừng chùa, xúi anh Khanh cho DK bắn. Những phát đạn xuyên 75 ly bay đỏ lừ trong ánh sáng ban ngày chui tọt vào rừng.