Chuyện Lính Tây Nam

Lượt đọc: 286 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nữ chiến binh Kh’mer Đỏ

❊ ❊ ❊

C

ÀNG VÀO ĐẾN CHÂN cụm cao điểm 701, rừng càng rậm rạp và ẩm ướt. Đây là dạng rừng mưa nhiệt đới, không như rừng khộp.

Quãng hành quân dưới rừng le ẩm ướt, vắt nâu vắt xanh quăng mình theo bước chúng tôi rào rào. Đi một lúc thấy trầy trượt dưới chân, cúi xuống nhìn dép mình đã nhoe nhoét máu. Vén ống quần lên, ba bốn con vắt to kềnh no máu rời ra. Trong các loại hút máu người thì tôi kinh con này nhất. Cái gì không biết, tiềm ẩn không phát hiện được lại càng đáng sợ. Sợ hơn cả đỉa trâu, đỉa hẹ đồng trũng ở Hà Nam thời huấn luyện. Đặt một cành le khô cho con vắt bám. Loài ký sinh tiền sử lập tức biến thành màu nâu vàng cùng với cành khô đang cầm. Giác chân quặp chắc vào cái que, cái đầu huơ đi huơ lại cuống quýt đánh hơi người trông rất hung hãn. Giống trùng này tăm tối và háu ăn một cách kỳ dị. Một nhát kéo cắt đôi người nhưng phần đầu con vắt vẫn bám chặt lấy cẳng chân thằng Thư quân y ráo riết hút máu.

Qua rừng vắt, tiểu đoàn dừng chân tại khoảng rừng thưa, nơi có một vệt đường mòn cắt qua để chờ Tiểu đoàn 5 lên kịp mũi hiệp đồng. Ngày hôm đó sẽ là một ngày bình thường nếu như không xảy ra chuyện 5 tên địch nữ xồng xộc đi thẳng vào đội hình của Đại đội 2. Thậm chí vừa đi vừa nói chuyện rất to. Cho dù là địch, phụ nữ vẫn có nhu cầu buôn chuyện. Đến khi năm đứa nhìn thấy mấy cái võng không của lính chăng tạm trong lúc nghỉ, định quay đầu chạy đã nghe tiếng hô bắt sống. Nòng súng lạnh ngắt chĩa xung quanh. Đồ đạc phụ tùng trên người rơi lả tả, tay đưa lên trời cho lính khám. Kiểm tra quân tư trang không có gì đặc biệt. Vài bó củ mì, đôi quả bí non, thêm mấy thứ đồ lặt vặt và không có vũ khí. Đám nữ tù binh hiểu đã gặp những con người bình thường, gặp các hành động bình thường chứ không phải gặp quân ác thú. Tù binh được đưa về tiểu đoàn bộ. Vốn tiếng Kh'mer bập bẹ của cán bộ địch vận chỉ để hiểu được nhóm này thuộc một tổ tăng gia của địch. Đêm ấy, tiểu đoàn giao cho trung đội vận tải canh gác. Họ căng võng ngủ giữa đám lính tiểu đoàn bộ, hoàn toàn không bị trói.

Sớm hôm sau hành quân leo cao điểm. Tiểu đoàn áp giải theo nhóm tù binh nữ. Họ chỉ lối cho chúng tôi lối đi bí mật, một lối đi với nhiều tấm đá phiến vừa chân bước, như đường lên chùa. Đám tù binh được huy động vác đạn cùng trung đội vận tải. Họ không biết gánh, tháo kẹp cối bó lại đôi trái cuốn khăn kà ma đội ổ đạn trên đầu. Những đoạn dốc đứng, mấy anh lính trẻ leo ngay sau bị địch chổng mông vào sát mặt nên cực kỳ khó chịu. Địch lẫn ta vừa đi vừa chí chóe như dân công hỏa tuyến. Anh Thành già, chính trị viên tiểu đoàn chướng mắt gọi mắng, họ mới thôi làm trò. Đôi khi đám địch tạt vào bụi. Mấy đứa được giao nhiệm vụ trông coi không biết làm thế nào cũng đành phải rúc theo vì sợ chúng nó chuồn. Tụi trông tù quay lại, mấy anh lính cũ căn vặn, bắt mô tả kỹ từng chi tiết.

Tiểu đoàn 5 lên trước, đã làm chủ căn cứ địch tại mỏm núi 1. Đến trưa, tiểu đoàn tôi lên đến mỏm 2. Một vùng quang đãng với bình độ thoải nằm gọn trong tầm mắt. Lính Kh’mer Đỏ chặt cây phát rừng làm rẫy tại vị trí này. Cây đổ ngổn ngang, lá cành khô xác nhưng địch không đốt do sợ lộ. Mỏm 2 và mỏm 1 nơi Tiểu đoàn 5 đánh vào đêm qua chỉ cách nhau 1,5km với đường tụ thủy là một khe suối hẹp. Dãy lán lá làm bằng các thân cây nhỏ nằm cạnh nguồn nước. Trong một lán, tôi thấy có cặp ngà voi lớn đã cưa ra từng khúc nục nạc màu hồng. Ngà voi chỉ đặc đoạn đầu mũi, đoạn gốc cũng rỗng và mỏng như sừng trâu.

Chúng tôi dừng chân tại đây để mở rộng truy quét sang các mỏm lân cận. Đại đội 1 đóng quân ở mấy cái lán cạnh khe nhỏ phía trên nguồn. Trời khô ráo nhưng nước nguồn từ đâu đó trong ruột núi vẫn róc rách tuôn ra mát lạnh. Quân y bắt khiêng mấy cái xác địch, dọn ra chỗ khác xa nguồn nước chôn sợ ô nhiễm. Nếu ở nhà thì đang là đầu mùa đông. Mùa đông năm 1980 tròn một năm chiến trận. Năm ngoái cữ này, chúng tôi còn đang nằm chốt bờ đê biên giới Long An và bây giờ ở trên núi cao sâu trong cứ địch. Vùng núi này cũng đang vào mùa đông thực sự. Ban ngày nắng trắng đất rẫy, song cuối chiều chưa tắt nắng đã thấy lạnh sởn da gà. Các tổ cảnh giới trên các con đường mòn nhỏ lá khô rụng đầy. Phải tinh mắt lắm mới nhìn thấy vết đường. Chiều tối, khi gài lại lựu đạn rút về, sương núi đã giăng buốt. Tiểu đoàn lệnh cấm đốt lửa nhưng lính chỉ chịu được một đêm. Đến đêm hôm sau cứ đốt giấu vì lạnh quá. Chính tiểu đoàn bộ cũng đốt vì không chịu được rét. Chúng tôi kéo cành, đốt những gộc cây to ngoài biên xa đội hình trước, sau đó mới đốt các đống sưởi gần lán. Đống lửa nhập nhoạng gần xác hai thằng ma Pốt làm anh Chính sợ. Đi hội ý tiểu đoàn về muộn bao giờ anh ấy cũng phải gọi thêm thằng Đồng xuống đón.

Tôi với Căn nằm úp thìa trên sạp trong lán địch. Hai thằng đắp chung hai tấm đắp, cuộn thêm cả võng nhưng cũng chỉ ngủ được chập chờn. Hơi lạnh luồn qua những khe hở dưới sạp cù vào sườn buốt giá dù đã trải hai lượt ni lông. Trở mình một lượt là chút hơi ấm mong manh tan biến. Trong đêm thâu mới chớm, văng vẳng tiếng tù binh nhí nhéo với tụi trông tù. Đám nữ Kh’mer Đỏ này nhìn cũng không đến nỗi nào nếu như không muốn nói là trông được. Không biết đám địch lẫn lính ta có tình nguyện làm gì nhau không nhưng nghe thấy giọng nữ nhoi nhói đêm sâu đâm ghen tức khó ngủ kỳ lạ. Tiên nữ vời xa nói cho cùng chẳng bằng tiên già kế bên.

Anh Thành cáu kỉnh bực mình, lôi trung đội vận tải cùng đám tù binh nữ về sát chỉ huy sở để quản lý. Trung đội vận tải canh tù binh, chính trị viên già canh lính vận tải. Chúng tôi nằm nghe, canh chặt nỗi khát khao tuổi trẻ lòng mình.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.