Q
UÂN SỐ HAO HỤT trong chiến đấu, nay càng hao hụt thêm vì sốt rét. Mỗi đại đội lúc này thường chỉ còn khoảng ba chục tay súng kể cả thông tin đi phối thuộc. Có những trung đội chỉ còn sáu người, đại đội lại phải san bớt người ở các trung đội khác sang.
Ban đêm mỗi Trung đội gác 2 vọng từ chập tối. Chỉ huy sở và cối 60 cũng phải gác chung, trừ cán bộ đại đội. Nhưng thấy anh em vất vả, các anh ấy cũng chia phần thức đêm với lính. Dừng chân tại các phum cũ, các giao lộ đường bò, không ai dám bỏ gác vì đó là những vị trí mốc, địch hay qua. Nhưng khi đi truy quét, tác chiến trong rừng rậm thường lính hay bỏ gác. Chúng tôi tránh đường bò, cắt vào rừng xóa dấu vết mắc võng ngủ qua đêm. Rừng mênh mông biết địch hướng nào.
Chiều gần tới phum chuối, tiểu đoàn lệnh dừng chân nấu cơm sớm ăn, không ngủ trong phum. Nhập nhoạng tà dương cơm nước mới xong. Chúng tôi rời vị trí, cắt sâu vào mé rừng dày chọn chỗ mắc võng. Tôi xuống chỉ huy sở Đại đội 1 mắc dây máy, thử chuông xong trời đã tối mịt mùng. Võng đu đưa khoan khoái, duỗi dài chân yên vị nghe tiếng cú rúc điểm canh. Hướng Trung đội 3 vẫn nghe có tiếng chặt cây làm cọc phụ chí chát. Anh Chính cáu, sai thằng Đồng chạy xuống bảo chúng nó thôi chặt ngay, lộ hết vị trí giờ. Liên lạc chưa kịp chạy tiếng chặt cây đã ngừng.
Đêm yên tĩnh trôi qua. Mờ sáng, lính Trung đội 3 lào xào thu võng chuẩn bị hành quân, thấy một đám lính lạ cũng đang cuốn võng ngay cạnh. Chưa tỏ mặt người, thằng Trung đi tới gần đứng chống súng hỏi chúng mày lính Đại đội 2 à? Sao lại sang đây ngủ? Tụi kia không trả lời, lẳng lặng bình thản cuốn võng xong bất ngờ nhất loạt bỏ chạy. Quãng sau tụi nó quay súng lại bắn rát. Đại đội chia cánh vận động lên đã mất tăm tích.
Tại chỗ địch chen vào đội hình ngủ hồi đêm đếm được 12 cái cọc phụ. Nghĩa là đêm hôm qua đã có 6 thằng địch ngủ sát cạnh Trung đội 3 như một đơn vị phối thuộc. Thằng Trung kể đêm qua tao thấy tụi nó hút thuốc rê tính sang xin điếu nhưng lười ngủ quên mất. Thằng Đồng xám mặt, thoát được tình thế ăn dao quắm nếu chui vào ổ lính Kh’mer Đỏ.
Rừng che bộ đội rừng che quân thù. Thiên nhiên luôn công bằng với cả hai bên, trừ các nhà thơ.