Chuyện Lính Tây Nam

Lượt đọc: 260 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nỗi sợ

❊ ❊ ❊

T

ÀU VƯỢT ĐÈO HẢI VÂN một buổi sớm sương mù.

Có gì đó rất thân quen khẽ lướt qua khiến tôi rùng mình nhìn quanh. Thật dịu dàng lan tỏa, như đã đến từ hoài niệm sâu thẳm, tràn dâng xâm chiếm không gian và xúc cảm. Nhận ra rồi! Xin chào người, không khí quê hương Bắc Việt của tôi, gió mùa Đông Bắc của tôi. Cơn gió nao lòng nhớ trong những trưa chốt bờ đê khét nắng, những đêm lạnh tiếp cận luồn sâu rừng thẳm nay về đây vuốt mặt. Nâng cửa sổ lên hít một hơi thật đầy lồng ngực bầu không khí lạnh ban mai còn đẫm hương đêm. Gió lùa trong cổ, gió lùa trong tóc, vào trong mắt cay khiến đưa tay lên dụi. Không nhớ gì lại nhớ gió. Chẳng biết còn có ai trên đời bỗng nhớ một cơn gió vô hình?

Suốt từ ga Nam Định về đến ga Hàng Cỏ, tôi ra đoạn nối toa đứng ngó ra ngoài. Đồng đã cấy xong gần hết. Sương chiều mùa đông mỏng và nhẹ, dịu dàng quấn những chân tre. Đây ga Bình Lục, nơi chúng tôi tắt đồng đêm ra nhảy toa chở đá, trốn về nhà ba ngày khoe bộ quân trang mới phát. Ga Phủ Lý buổi chiều dài nước mắt chia xa vào chiến trường. Những ga xép, cột tín hiệu đường sắt, giao lộ loáng vụt trôi qua. Giăng giăng mờ đục một trời mưa bụi. Lửa đèn bếp đỏ làng xa nhoè nét in khung cửa tàu trong buổi chiều ướt, trôi trong màn mưa mênh mông.

Cách đây đúng một tuần vẫn lê dép trên vỉa hè Kampong Ch’nang, và bây giờ chúng tôi đi bên nhau men cầu đá Phùng Hưng. Em đến, sáng bừng chiếc áo len trắng lộng lẫy như Bạch Tuyết. Tôi không có áo rét. Cái áo len xám cũ của tôi mẹ đã tháo ra đan lại cho em út. Tôi chui vào buồng, lấy cái áo len cổ lọ của Diệp mặc vào, trùm ngoài cái áo blu dông bạt cũ vẫn mặc hồi đi học. Cái áo vẫn còn loang lổ các vết cháy màu do nghịch a xit lúc bơm bóng bay. Con đường loang lổ bóng lá sấu dưới ánh đèn đường. Trời hôm ấy lạnh lắm. Tôi run, không phải do thời tiết mà do cái gì đó làm hàm cứng lại. Chúng tôi nói những chuyện đâu đâu, không nhớ nổi là những chuyện gì. Đến cầm tay cũng không dám giữa phố dường như không người. Run như trước khi nổ súng trận đầu. Lúc đó đụng cả sư đoàn lính Kh’mer Đỏ còn đỡ run hơn.

Tối hôm đó về đến nhà, tôi đứng trước gương soi ngay xem mình có đẹp trai không, có rắn rỏi không. So với tấm kính hàng nước đá bào bên KamPong Ch’nang, cái gương này không nói lên điều gì tử tế hơn. Nàng xinh đến nhói tim. Đêm hậu phương không gác địch nhưng trằn trọc dường như thức trắng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.