Đ
ỒNG RUỘNG XÁC KHÔ, chân rạ trải hết tầm mắt. Đội hình tiểu đoàn hàng dọc vận động trên mặt lộ 1 như một buổi hành quân dã ngoại.
Thị xã S’vay Rieng đã hiện ra trước mặt. Mái ngói đỏ lô nhô ẩn khuất sau rặng dừa xanh thẫm. Đô thị trù phú duyên dáng. Tiểu đoàn dàn đội hình tấn công, tiến chậm hơn chờ trận pháo cấp tập bắn chuẩn bị như thường lệ. Pháo không bắn. Gần cây cầu sắt bắc qua sông bên phải, một đoàn quân cũng đang vượt tới song song. Trinh sát cảnh giác bắn bắt liên lạc. Ba phát AK vang rành rọt. Bên kia trả lời đĩnh đạc bốn phát. Tiếp bốn phát bắn, bên kia lại trả lời ba đúng quy ước. Đã nhận ra quân bạn Tiểu đoàn 7 Trung đoàn 3. Chúng tôi vòng sang tay bắt mặt mừng, hội quân ngay trên cầu sắt. Bộ binh hai tiểu đoàn hành quân cạnh nhau nhưng vẫn bắn lên trời hỏi đáp bên bốn bên ba mãi. Tiếng súng tiêu khiển báo tin chiến thắng lốp đốp nổ cho đến khi hai đơn vị khuất bóng, lọt thỏm trong hàng cây phố xanh rì.
Chúng tôi tiến vào S’vay Rieng không gặp bất cứ sự kháng cự nào. Tiểu đoàn trưởng báo về trung đoàn đã chiếm được thị xã. Lệnh trung đoàn cho bộ đội chốt cứng, chờ hậu quân tiếp lên. Đơn vị bố trí đội hình trong một khu phố. Trung đội thông tin ở cái nhà đúc, cách chỉ huy sở vài chục mét. Căn nhà nhỏ nhưng đẹp. Với một thằng lính cả tháng trời nằm hầm âm đất thì căn nhà nào cũng đẹp. Duỗi dài trên nền gạch bông mát rượi, đầu gối ba lô nhìn qua ô cửa sổ nắng lấp lánh thấy đu đưa chùm vú sữa chín trắng. Gió chướng lùa lá dừa xạc xào tít trên cao nữa, gọi tên một sáng yên bình.
Đã có lệnh trên cấm vi phạm tài sản nhà cửa, tính mạng nhân dân nước bạn. Chẳng nhớ rõ là bao nhiêu điều, song cứ theo cái lệnh cấm đó thì hình như chỉ được thở không khí, được dùng nước sông nước giếng, được lấy củi khô để nấu cơm nước còn ngoài ra cấm tất.
Anh Nhương đổi cho dân mấy chục cân gạo được con heo gần hai chục ký. Mấy người lùa nó vào trong toilet, sai tôi đứng ngoài canh. Làm nhanh lắm. Pha thịt chặt xương ngay trong bếp một loáng đâu ra đấy. Gia giảm vài gói ngũ vị hương tống vào thơm phức. Lại mót được vài quả đu đủ non để hầm xương. Anh nuôi chia cơm xong, mấy thằng vội vác chậu về. Một nửa trung đội ăn trước, một nửa ăn sau. Bữa tươi nhớn nhác, vừa ăn vừa canh chừng địch nhưng ngon miệng không chịu được. Đánh nhanh rút gọn. Ban trố đi rửa chậu về trả anh nuôi. Anh Nhương giằng lấy ngửi đi ngửi lại rồi bắt nó đi rửa thêm lần nữa.
Một ngày có thịt tươi chén, có nước dừa uống, có vú sữa tráng miệng và được nằm nghỉ ngơi dưới mái nhà có giá đèn chùm treo trên trần trắng. Mưa lúc nào mát mặt lúc ấy. Cuộc đời vẫn đẹp sao! Chúng tôi không hề biết là sẽ đi những đâu, đánh những đâu. Bao giờ thì hết chiến dịch này cũng không biết nốt. Chỉ mong đừng phải hành quân nữa. Chốt cứng trong cái thị xã nhỏ xinh duyên dáng này cũng được. Rồi kiếm cái nệm êm nằm, kiếm bộ sa lông vừa ngồi uống trà vừa gác.
Giấc mơ nhà lầu chốt chặn, bắn AK qua cửa kính tồn tại được đúng dăm tiếng đồng hồ. Cuối chiều có lệnh tiếp tục tấn công. Đủ loại xe pháo, đủ các sắc lính sư đoàn tập kết gần ngã tư trung tâm. Thằng lính trung đoàn 1 mượn cây đàn, ngồi dạng chân trên quầy bán hàng một cửa hiệu lớn hát say sưa. Mắt nó lác lệch đi mỗi khi gào lên đoạn vào điệp khúc.
“Mẹ Việt Nam mắt ngời sáng quắc
Nghe đâu đây tiếng vọng hòa bình
Lệ nhạt nhòa đôi mắt long lanh
Nghe tin con vẫn còn ngày xanh
Một cành hoa em cài mái tóc
Anh đưa em qua quãng đường dài…”
Lính trung đoàn ngồi bâu xung quanh đập báng súng rầm rầm theo nhịp. Nhiều đứa ậm ừ không thuộc lời nhưng vẫn gào theo. Chẳng biết ngày xanh còn được đến bao giờ nhưng ít nhất trưa nay đã có một bữa no nê. Từ giờ đến lúc bắt đầu cuộc tấn công ban đêm, sinh tử dẫu thế nào cũng chẳng thể trở thành ma đói.
Chiều tối dần. Lệnh tiếp tục hành quân tấn công thẳng tiến hướng Tây, đụng địch ở đâu đánh địch ở đó. Tiểu đoàn lúc đi lúc nghỉ mải miết. Bàn chân tôi dần sưng phồng, mọng nước như bị bỏng. Đi nhón thì tức chân, chọc vỡ ra thì rát. Phần da ngoài bong tuột trầy trật xót. Mắt nhắm mắt mở, thỉnh thoảng lại vập đầu đụng ba lô thằng đi trước vì ngủ gật. Mỗi khi có lệnh giải lao, tôi hạ ba lô nằm thẳng cẳng trên mặt lộ ngủ như chết ngay được.
Đến khi bị anh Ky đá dậy còn càu nhàu, tưởng là mình vừa mới ngả lưng xong. Khốn khổ nhất là hoả lực cối Đại đội 4. Mỗi thằng một gánh đòn tre kẹp 8 quả cối 82. Văn đò lặc lè với cái mâm đế cối. Tướng nó người đậm thấp, khoác cái mâm đế trông không khác gì con rùa.
Lúc đêm khuya lắm, không rõ là mấy giờ thấy quân đằng trước chộn rộn. Có tiếng mõ bò, tiếng bánh xe lăn siết cồng cộc kèm theo một mùi khét cháy lạ thường. Anh Thưởng nhắc dân, dân đấy. Đừng bắn, để cho họ đi. Trong ánh đèn pin tắt bật loang loáng, đoàn dân bạn nhếch nhác tơi tả cắm cúi đi ngược chiều trong câm lặng. Tiếng xe lăn, tiếng mõ bò lốc cốc như tiếng tụng kinh đêm trường xa lăng lắc trôi dần.
Một loạt 12.8 ly đỏ lừ chợt bay sạt đầu chúng tôi từ bên phải đường. Tiểu đoàn bộ lăn giạt hết sang sườn lộ. Chẳng biết ta hay địch, nằm xuống là tôi tranh thủ ngủ ngay. Trinh sát tiểu đoàn bắn AK bắt liên lạc theo lệnh tham mưu. Bên kia vẫn toác toác khùng khùng nã đạn 12.8 ly vào đội hình. Anh Sơn cáu kỉnh quát: “Đại đội 4 giá súng 12.8 ly bắn lại”. Từ đó cả hai xuống giọng dùng AK, bên này bốn phát, bên kia ba phát và ngược lại như quy định. Thông tin trung đoàn thông báo đó là quân bạn Sư đoàn 7. Hai bên bắn trao đổi mãi cho tới khi bọn tôi vượt đi xa tít. Tiếng súng gọi bầy của đơn vị bạn nhỏ dần, nhỏ dần.
Đã đi bộ qua một đêm dài dường như vô tận. Mãi gần trưa hôm sau mới có lệnh dừng nấu cơm ăn chờ xe của sư đoàn. Mặt lộ cao trông xuống dãy nhà sàn mái ngói sắp hàng hai bên đường. Trong lúc chờ cơm, tôi trèo lên một căn nhà lục lọi. Trong bao thóc đổ thấy có mấy cuốn truyện Duyên Anh, tôi bèn nhét vào ba lô. Chắc chủ nhân ngôi nhà này là Việt kiều, không biết còn sống hay đã chết. Nhắm mắt định ngủ chút bù lại một đêm thức trắng nhưng không hiểu sao mắt cứ chong chong. Có lẽ do thần kinh hưng phấn khi đặt chân đến miền chinh phục.