S
AU ĐÊM ĐI SĂN cùng anh Nhương gặp hổ vài ngày, thằng Tường lé biến mất khỏi trung đội. Chắc không phải do sợ hổ, ngán địch, mà vì cái tiếng còi tàu ngoài ga kia nó thúc giục. Nó xin ra ga trung đoàn thăm đồng hương hai hôm không thấy về. Anh Nhương gọi thằng Mạnh, người cùng xã, cùng trường cấp 3 Yên Cường với nó, hỏi có phải thằng Tường lé chuồn rồi không. Thằng Mạnh nói em không biết. Thôi thế coi như xong. Bây giờ chắc nó đang cà phê ở chân cầu Sài Gòn rồi. Một số thằng vội lục kiểm lại ba lô xem có mất thứ đồ cổ nào không. Tôi không kiểm đồ, bởi không đủ sức và ý chí mang nặng như tụi nó. Ba lô tôi càng thâm niên càng lép.
Những chuyến tàu hoả đã chạy, chở theo bao nhớ nhung, khát vọng của đời thường. Tôi gửi mua gói Samit ngoài ga, mất 20 đồng xanh để khao vì được giữ lại trung đội thông tin sau sự cố trên. Phụ cấp tháng quân đội và tiền Riel do chính phủ Heng Xòm rin cho cấp hạ sĩ tôi nhớ khoảng 28 đồng gì đó. Tháo chỉ quấn, mới bóc lớp bạc bao mềm che cái tem xanh, một mùi thơm hấp dẫn tỏa ra khiến muốn hít một hơi thật sâu. Thuốc này buổi sáng chưa ăn, rít sâu khói hơi đầu là chân tay bủn rủn, chảy nước miếng. Mùi khói thuốc thơm xa vài chục mét. Tụi nó đồn rằng loại Samit No14 của Thái Lan này có tẩm thuốc phiện, không biết có đúng không. Chỉ biết hôm đó lính thông tin về trung đội họp đông đủ. Anh Nhương quản lý bao thuốc, bắt chúng nó hút dè hai thằng một điếu. Thằng nào cũng cố rít trước khi đưa cho bạn, nên cái tàn thuốc không cháy hết, thò nõ dài ngoằng, thân điếu thuốc gầy tóp, nhăn lại ám nâu nhánh nhựa khói.
Bên bàn trà, gói thuốc thơm trong cuộc sống nằm rừng tẻ nhạt, chẳng ai nói chuyện chiến dịch, luồn sâu, leo núi nữa. Thằng Tường lé bỏ đi, khơi nỗi háo hức dồn cả ra ngoài ga, nơi có con tàu chạy ngày mỗi buổi đi về. Cùng với nó là những xấp vải ôt pho, ka tê, dép tông gan gà, kem đánh răng Hynos… Lính tiểu đoàn bắt đầu dùng bàn chải đánh răng Thái Lan. Nhìn cây bàn chải nó mới thần kỳ lóng lánh làm sao. Lông bàn chải mềm mại, pha sắc tuyệt đẹp. Không biết vì sao một vật nhỏ như thế mà họ lại làm tốt và đẹp được đến như thế. Hồi ở nhà có bàn chải nhựa Hàm Rồng đã là tuyệt đỉnh. Một vài đứa còn móc ra khoe những cái bóp nhựa hay album Thái, có hình mấy đứa con gái vú căng nhức, đùi trắng tinh. Để nhìn thẳng đã thấy sướng mê lên rồi. Nay lắc hình ra góc khác là nó nháy mắt, nó cười mỉm.
Anh Nhương cũng đòi xem rất kỹ, rồi chửi inh ỏi chúng mày coi nó giạng cho đẫy rồi đêm gác xóc cho bác sĩ kỹ sư ra bờ ra bụi hết, còn lại mấy con tinh trùng sốt rét. Coi cho đẫy vào, rồi chỉ tổ béo kiến, béo kiến….
Tôi không có album Thái. Tôi chỉ có một cái album nhựa rẻ tiền mua ở Sài Gòn, bìa lót sau lần nhựa mềm in hình hoa hậu Thẩm Thúy Hằng. Trong đó tôi để một tấm hình bé tí. Tấm hình mặt sau có dòng chữ đề tặng “…… trước lúc xa nhau” ấy, luôn ở trong túi ngực trái tôi cho đến khi tôi trở về nhà.