Chuyện Lính Tây Nam

Lượt đọc: 286 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ruồi vàng

❊ ❊ ❊

T

IỂU ĐOÀN TÔI luồn trở ra đường ngoài thung lũng lớn sau một đêm mưa sầm sập. Cơn mưa đêm đầu mùa thật lớn. Một cái trảng rộng mênh mông hiện ra trước mắt. Bên kia trảng, dãy núi dựng cao ngất màu lam thẫm đỉnh trùm mây trắng. Trần mây thấp trĩu nặng, cắt phẳng hình học ngang nửa trên núi kéo suốt qua đầu chúng tôi như một biển sữa tĩnh lặng trông rất ấn tượng. Nước mưa rửa sạch cây lá và không khí, làm cho tầm nhìn trở nên trong suốt. Một khung cảnh địa lý hùng vĩ không dễ quên. Gần hơn là vài khung nhà không vách sàn, vẹo vọ nằm cạnh chòm cây dầu rái cổ thụ. Lố nhố lính trung đoàn pháo 42 với hậu quân Trung đoàn 1 đang tạm dừng nấu cơm sáng. Các khẩu pháo 105 ly chưa tháo càng khỏi xe kéo.

Nhìn thấy lửa, ngửi thấy mùi khói mới biết mình vừa lạnh vừa đói. Cơm đơn vị bạn vừa bắc xuống tụi tôi đã nhào vô. “Ê đồng hương cho bạn tém đôi chén”. Nhiều thằng lính đói bẻ vội nhánh cây làm đũa tạm. Chỉ trong vòng dăm phút, nồi quân dụng cơm loại to cùng xoong cá mắm hoai chưng sệt hết sạch. Đám lính pháo quân bạn chưng hửng trước tốc độ bộ binh tập kích. Thằng anh nuôi lẳng lặng đi nấu nồi cơm khác. Nó kéo nồi sềnh sệch xuống suối rửa vẫn có đứa đuổi theo lấy cạnh chén cà nồi kiếm chút cháy bẹn. Chắc chúng nó không hiểu tụi tôi là cái loại lính gì.

Gần hai tháng chui nhủi trong rừng chỉ thấy cây và núi, nay được tuôn ra trảng cỏ rộng lớn không hạn chế tầm nhìn nên tinh thần phấn khích. Một đàn vịt trời đang lội gần bờ cái đìa lớn. Những con vịt xám cánh nâu vàng, chỏm đầu xanh lục trông rất đẹp. Anh Sơn trung đội trưởng trinh sát luồn cỏ đến sát bờ, kéo phát M.79 bi. Đàn vịt trời chớp cánh đồng loạt bốc lên, để lại hai con giãy giãy bềnh trên mặt nước. Một thằng em ngoan lội xuống nhặt cho đàn anh, được vài bước bị thụt sâu nên đứng im đần mặt. Nó gắng nhoai người vẫn không nhúc nhắc được chân, lại bị tụt thêm đến tận bẹn. Tụi trinh sát hè nhau túm tay nó lôi lên. Nước đầm sủi rộ bong bóng. Ống quần nó từ đùi trở xuống quện bùn đen nhuyễn mùi thối hoắc. Nhìn cảnh đó không ai dám lội ra lấy vịt nữa. Đang gột quần mép nước, bỗng ruồi vàng động ổ từ đâu bay đến vu vu. Tôi bị ruồi chích một phát vào cổ vừa đau vừa ngứa. Bọn chúng tôi vừa đập ruồi, vừa chạy chí chết xa mau cái đìa nguy hiểm. Mùi bùn thối và nước động làm bọn ruồi vàng tưởng bọn tôi là loài ăn cỏ guốc chẵn đến ngâm nước sớm ở cái đìa vĩnh cửu này. Nốt cắn con ruồi vàng còn gây ngứa rất lâu.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.