Đ
ƠN VỊ NẰM PHUM dừa cụt khá lâu để củng cố. Khi Đại đội 1 đi truy quét, chốt bỏ trống nên chỉ huy tiểu đoàn đẩy trung đội trinh sát ra đó chốt. Cụm rừng độc lập này là sườn trái tiểu đoàn bộ, không thể không giữ. Tôi được lệnh để nguyên máy đó, nằm với trinh sát. Đội hình mỏng, có 7-8 người nên ngày cử tổ cảnh giới, ăn cơm tập trung trong lều chỉ huy Đại đội 1. Còn ban đêm ngủ võng tản ra.
Một hôm, quãng nửa đêm gác, tôi thấy có con chó dưới ánh trăng, lớn khoảng 15 cân đang chạy dọc đường bò xuyên qua vị trí B2 cũ vào gần đội hình. Cách hầm gác khoảng hơn chục mét, nó dừng lại đánh hơi quan sát. Có lẽ do xuôi gió nên nó không phát hiện ra tôi. Ở đất này, tôi từng thấy voi trắng, bò trắng với rất nhiều chó trắng. Nhưng trắng tinh như con này thì chưa thấy bao giờ. Dưới ánh trăng, nó trắng lóa như bông nõn vậy. Tôi nhẹ nhàng khẽ kéo nấc an toàn xuống, ướm nó vào đường ngắm, phân vân chưa bắn. Nó dừng lại hít hít một lát rồi lộn trở lại. Thú hoang không bao giờ quay lại vết đi cũ. Biết chạy trở lại đường cũ hẳn con chó này có người nuôi.
Linh cảm dội lên, đó có thể là chó trinh sát địch. Tôi luồn về võng Sơn con lay dậy. Anh Sơn vơ khẩu M.79 cùng dây đạn. Hai anh em trở ra hầm gác đôi. Lúc sau nữa có tiếng lá khô loạt soạt rất khẽ, rất đều càng lúc càng gần. Ánh trăng lổ đổ từng khoảng sáng trong bóng rừng thưa. Tôi căng mắt nhưng không phát hiện ra cái gì. Cửa hầm chữ U bên kia, thấy anh Sơn hất hàm chỉ vào khẩu M.79 ra hiệu tao bắn trước. Cái máy điện thoại Mỹ trong lều chỉ huy để nấc chuông nhỏ, bỗng nhiên kêu cạch cạch như dế gáy. Kêu mấy hồi nhỏ nhưng đêm thanh nghe rất rõ tiếng. Thằng nào không ngủ được, thử máy vào đúng lúc này. Tôi nín thở chờ phát B.40 đầu nòng từ phía địch.
Có tiếng bịch, tiếng một hòn đất hay vật cứng lăn tới gần miệng hầm... Im lặng! Lại bịch một tiếng nữa... Tôi hơi thụt đầu xuống. Trước giờ toàn nằm giữa ban chỉ huy, có bao giờ lên tiền duyên gác hướng chính thế này đâu. Tay đổ mồ hôi trên cò súng lạnh ngắt vì căng thẳng. Anh Sơn quờ tay, lượm đại một cục đất, chọi về phía trước cũng bịch một tiếng. Phía trước lại lặng ngắt. Cái hầm gác nằm trong bóng thẫm của lùm cây nên nó khó phát hiện. Tay tôi run, chỉ rình nó loé lửa đầu nòng là siết cò đại. Nhưng chờ mãi không thấy gì thêm ngoài sự yên lặng hoàn toàn. Đêm mùa khô lạnh, nhưng đầu và lưng áo tôi lúc đó đẫm mồ hôi.
Cả đêm hôm ấy, trung đội trinh sát và tôi gần như thức suốt. Sáng hôm sau chúng tôi bám lên, nhặt được nắm cơm chuột khoét nham nhở bọc trong giỏ lá thốt nốt. Đêm qua trinh sát địch đã mò vào giỡn chơi với chúng tôi. Hai kẻ thù đã thăm dò biết rõ nhau nhưng không bên nào động thủ. Bảo là bí mật lực lượng cũng phải, mà bảo là sợ nhau cũng phải. Cũng từ đêm đó, tôi bắt đầu biết hút thuốc thực sự. Điếu thuốc Vàm Cỏ vào phổi từng ngụm khói nhỏ, ngai ngái và nằng nặng.