H
ÀNG PHỐ Ở ĐÂY chỉ những thằng trai phố cũ, có tên bắt đầu bằng những phố Hàng. Phố Hàng Lược, Hàng Khoai, Hàng Mã, chen quanh rộn ràng Đồng Xuân…
Chúng tôi cùng phường cùng phố, học cùng với nhau một lớp suốt thời trung học, có khi thầm yêu chung một cô bạn gái xinh mà chưa đứa nào dám mở lời. Chiến tranh không từ một ai, ném tất xóm quê lẫn hàng phố, kẻ yêu lẫn kẻ chưa yêu vào cái mồm lúc nào cũng thèm thịt người và khát máu tươi. Mùa mưa khốc liệt năm 1978, mặt trận biên giới Tây Nam đang đói lính. Những đoàn tàu quân sự chở thực phẩm cho thần Ares hú còi hối hả lên đường chạy vào phương Nam.
Hàng phố năm thằng trai ngố vào mặt trận, được chia về các đơn vị khác nhau. ThằngVinh sang Quân đoàn 3, lên hướng Snoul – Mimut. Bình, Hiệp, Thọ, Tuấn Anh và tôi về Quân đoàn 4, trụ vùng Chi Phu – Ba Vét. Một quân đoàn có nhiều đơn vị khác nhau nữa. Cứ thế, hàng phố bâng khuâng chia tay nhau về các đơn vị nhỏ, tiếp thêm cho tiền duyên đất nước đang chảy máu một chút hồng cầu.
Tưởng bặt tin, nhưng số phận rồi cũng chiếu cố, sắp xếp cho các trai hàng phố gặp nhau trên những nẻo đường chiến trận. Chúng tôi đánh vào ga Rômia trên lộ 27, hộ tống xe tiếp đạn, giải vây cho trung đoàn và thông đường chuyển tử sĩ ra ngoài Kampong Ch’nang. Nhà ga lúc này đang bị địch bao vây, lộ 27 bị cắt. Xe chạy chậm rì giữa cánh đồng. Lính ngồi trên xe căng mắt quan sát địch. Gần đến những điểm nghi có phục kích, bộ binh lại nhảy xuống xe càn lên phía trước mở đường. Đồng hoang đang cháy lem lém. Cỏ và chân rạ mù mịt bốc khói, liếm dần trên mặt ruộng những đám tro đen xám. Từ những chòm thốt nốt lẫn cây bụi nhỏ lúc hiện lúc khuất sau làn khói, địch bắn đoang đoác liên tục về hướng có tiếng động cơ. Chúng tôi cứ lùi lũi đi, không bắn trả vì chúng không dám tiếp cận. Một trái M.79 địch câu trúng thùng cái xe chở đồ, may mà không trúng xe đạn pháo 105 ly.
Tới cầu cháy gần ga, tiểu đoàn tôi bắt liên lạc được với trung đội chốt đường của đơn vị bạn ra đón. Từ dưới con mương cạn, bước lên lừng lững một thằng đen cháy, tay xách khẩu B.41. Trông nó như con ma mọi trong bộ quần áo bẩn thỉu màu vàng đất. Con ma mọi bỗng quát lên gọi tên tôi.
Trời ơi thằng Hiệp. Nó vẫn sống, trời ơi! Không thể nói lên lời lúc ấy. Nó như cảm giác bất ngờ gặp lại phố mình ngày cũ, như hờn tủi lần đầu tiên bóc lá thư nhà. Hàng phố tranh nhau nói, nhưng nó nói to hơn tôi. Những thằng điếc hay nặng tai thường nói to hơn người khác. Hàng phố này điếc mẹ nó rồi, bởi ngày hôm đó đã phụt tới 16 trái B.41 vào đám địch bu bám quanh cái cầu cháy này.
Thùng xe chở đồ dính trái M.79 bây giờ đã cháy ngún bốc khói mịt mù. Chúng tôi nhảy lên xe quăng đồ xuống. Nhiều chiếc ba lô đã cháy nham nhở. Các hộp sữa mới lĩnh ban sáng phồng lên, méo mó bỏng rẫy. Gần vào sát ga, tiểu đoàn vượt qua hai cái xe chở tử sĩ bị địch vây, chưa mang ra Kampong Ch’nang được. Mùa khô gay gắt nắng nên tử sĩ mau trương. Anh em đơn vị bạn phải chặt cành lá phủ lên chống ruồi và tưới nước cho mát để đỡ mùi. Chuyện vội vài câu giữa hương nồng chết chóc, mừng vui xiết bao khi nghe tin các bạn xưa vẫn đang còn ngày xanh, chưa thằng nào phải lên hai cái xe kia nằm.
Ta còn em mùi hoàng lan, ta còn em mùi hoa sữa. Các gã trai hàng phố chia tay nhau, mải mốt bước theo đơn vị của mình.