Đ
ÓNG QUÂN SÁT THỦ ĐÔ nhưng không được vào thành phố. Có lệnh cấm các đơn vị không có trách nhiệm không được vào Ph’nom Penh.
Chúng tôi ra đường lớn chặn xe hậu cần, xin anh em ít dầu đổ cho thuyền dân, nhờ họ chạy thẳng đường sông đổ bộ lên bến Hoàng cung. Ph’nom Penh là một thủ đô chết, một thành phố ma không một bóng người. Đâu đó tại các ngã tư vắng, trên đại lộ dài lác đác vang động tiếng súng lẻ. Tiếng súng của mấy thằng lính, gọi nhau đầu đường cuối phố.
Anh Khanh đại đội trưởng gật gù nhìn những chai rượu tụi tôi vác về, bảo kiếm đồ nhậu ngay các đàn em. Căn nhà sàn ban chỉ huy Đại đội 1 cắm chân xuống đìa nước tù nên chẳng phải kiếm đâu xa. Thằng Đồng nằm trên sàn nhà, thò nòng súng AK qua kẽ sàn gỗ hở rình mấy con cá lóc đen vẫn hay nổi lên đớp bóng. Anh Ky với tôi đi chặt chuối non và hái rau càng cua về trộn bột canh bóp ghém. Mâm nhậu bày ra toàn chén thìa kiểng sứ Giang Tây mới tự trang bị. Mấy chai rượu xanh sương mù đã lâu xếp hàng như quân đội duyệt binh. Bó lá thuốc Ara vàng đượm nén chặt vuông vức kế bên chờ tay bóc cuốn. Gió chướng ngoài sông thổi lộng ban chiều, lay lá vườn xanh trào lên như sóng biển. Bao trùm lên tất cả là xúc cảm chiến thắng, là hòa bình đang ngự trị. Đời thằng lính đã mấy phen được lúc lên voi. Thử hỏi trong không khí ấy ai không dám uống hết mình.
Dòng rượu Brandy lâu năm mềm hơn hẳn rượu mía Tây Ninh làm chúng tôi méo tiếng. Anh Khanh lúc này mặt đã tím rịm, quát thằng Đồng đục hộp sữa Con Chim đổ vào pha với rượu. Màu nho sậm rượu trộn sữa đặc thành một thứ dung dịch quánh họng nhờ nhợ, nổi vân mây loang trong cái chén chung. Thằng nào bỏ tua tao bắn. Anh Khanh dốc gọn thứ dung dịch đặc biệt ấy vào họng, lè nhè đứng dậy. Ngoài cửa sổ bầu trời đã tối thẫm. Ánh điện sáng từ khu Hoàng cung vọng mặt sông hắt về khiến tôi nhớ nhà. Khung trời thương nhớ của tôi chợt bị cái lưng bè bè của anh Khanh che khuất. Bỗng dưng thấy cái lưng gập xuống rồi biến mất. Nghe một tiếng ủm dưới sàn. Thằng Đồng với anh Ky lao xuống thang, lôi đại đội trưởng từ dưới đìa gầm sàn lên. Đầu tóc người ngợm ướt đẫm toàn rêu bùn, anh Khanh vẫn còn the thé chửi chúng bây sao không hoan hô tao rớt ngọt như trái mít.
Đó là những ngày hạnh phúc nhất trong đời lính. Mùa khô, không gian rộng dài, thoáng đãng và êm ả. Đất phù sa bờ bãi Mekong đi chân trần rời rợi mát mịn, chỉ cần ba xoa hai đập là sạch. Leo lên võng, trùm qua tấm đắp là có thể chìm sâu vào những suy nghĩ, tưởng tượng riêng tư. Gió đêm lạnh thoáng co vai, nhưng lại chóng lùa giấc ngủ đến nhanh. Chớm nghe chưa hết tiếng trái chín rụng đầu đêm, bình minh đã rựng đỏ một chân trời đậm hướng quê nhà.
Đã lại bắt đầu một ngày mới, trên một miền đất mới.