Chuyện Lính Tây Nam

Lượt đọc: 286 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tự giải quyết phép

❊ ❊ ❊

T

ẾT ĐANG DẦN ĐẾN. Hôm chuẩn bị ra viện, một anh trong đội điều trị hỏi: “Chú em trung đoàn 2 à. Anh làm cho cái giấy chuyển viện 175 Sài Gòn mà tranh thủ về thăm nhà”.

Lính đơn vị thương tật đi viện sư đoàn thường tranh thủ tạt té. Tôi đã xa nhà hơn một năm, một năm trận mạc gian khổ tưởng chừng dài như đã 10 năm đằng đẵng. Những đêm cuối năm, gió bắc luồn vách trống thổi co quắp lạnh. Thao thức mãi không ngủ được, tôi quay sang thằng Trung bàn kế hoạch chuồn về thăm nhà. Nó ngần ngừ nhưng rồi cũng nhất trí. Chỉ cần về được Sài Gòn là có thể vào nhà bác nó vay tiền nhảy tàu ra Bắc. Khi đã nung nấu ý định, những ngày cuối nằm viện trở nên dài lê thê bởi cái Tết đang thúc sau lưng.

Cái ngày đợi chờ cũng đến. Hai thằng lấy giấy ra viện, giấy cung cấp tài chính, một ít phụ cấp tiền Riel. Chúng tôi ra sân vận động thị xã Kampong Ch’nang ngồi chờ xe. Sân vận động vắng tênh. Mấy con bò nhàn tản nằm nhai lại quanh cột gôn. Bồn chồn sốt ruột chờ nghe tiếng xe qua. Nỗi hưng phấn ngày về rộn ràng thoảng trong trí não làm tim đập nhanh hơn. Có chút hồi hộp như chờ tiếng pháo đề pa trong trận đánh đầu tiên.

Xuất hiện đoàn xe ba chiếc xuôi Ph’nom Penh. Tôi ra giữa đường giơ tay vẫy. Anh lái xe đứng tuổi thò cổ ra hỏi giọng Quảng Ngãi: “Các em đi đâu?”. “Chúng em lính sư 9 ra viện, xin đi nhờ về Việt Nam”. Lái xe bật mở ca bin, lấy khẩu AK đầy nhóc 2 băng đạn thảy cho bọn tôi rồi chỉ tay lên thùng. Chúng tôi leo lên ngay không khách khí. Tài xế tiền phương có lính trận đi nhờ không bao giờ từ chối. Họ yên tâm hơn trong trường hợp bị địch phục kích.

Mấy chiếc xe chạy lòng vòng, đỗ lại một quán ăn ba Tàu gần chợ. Anh Tư tài xế cười bảo: “Ăn đã chú em”, rồi lôi bọn tôi vào quán. Tụi thương binh chưa ra viện đi chợ thị xã chơi thấy thế xúm vào hỏi: “Chúng mày phé à?”. Tôi gật đầu xác nhận. Thằng Nghĩa và mấy thằng lính lộn túi còn bao nhiêu tiền lẻ gom vét lại cho chúng tôi cả. Anh Tư thương mấy thằng lính què cho nhau ít tiền còm, kéo tuốt cả bọn vào trong quán chiêu đãi mỗi thằng một đĩa cơm chiên kèm thêm cả rượu.

Đến Oudong, chiếc xe ngoặt vào một con đường nhỏ, dừng lại trước một cái quán. Phụ xe nhảy lên, nhờ chúng tôi giúp một tay lăn xuống phuy dầu. Thùng dầu rớt êm cái ịch trên cái lốp cũ đặt nằm, nhanh chóng mất hút trong gầm sàn. Chắc đây là mối ruột của anh Tư nên mọi sự không cần nhiều lời. Chỉ một loáng, đoàn xe lại lên đường. Đến Ph’nom Pênh trời đã tối. Thủ đô lác đác những đường phố có điện máy nổ. Hàng ăn bơm đèn măng sông sáng trưng, anh Tư kéo cả đoàn vào. Chúng tôi ăn xong mắc màn trên thùng xe ngủ ngay. Cũng có thể trải tấm ni lông ngủ dưới hàng hiên vỉa hè cho khỏi sương nhưng lại sợ mai xe chạy sớm bỏ rơi. Đã bao đêm ngủ bờ bụi, ngủ trên đồng rạ, ngủ dưới trời sao hoặc vần vụ rừng mưa. Giờ đây, những tấm ván thùng xe vẫn ấm hơi nắng ban ngày là một cái giường tuyệt hảo.

Đoàn xe vượt cầu Sài Gòn lúc mờ sáng. Người lính kiểm soát quân sự ngái ngủ chống cằm trong trạm phảy tay, nhìn theo chúng tôi. Thế là thoát một trạm. Càng gần về đến Việt Nam, chúng tôi càng sốt ruột. Xe chạy chậm như rùa bò. Cuối cùng, trạm kiểm soát biên giới cũng hiện ra. Lúc đó đã quá trưa một chút. Nếu quân cảnh kiểm tra, tôi sẽ trình giấy ra viện, giấy cung cấp tài chính. Thời hạn còn một tháng nữa. Cứ bình tĩnh! Trong chòi gác biên chỉ có đúng một người. Chắc họ đi ăn cơm trưa. Anh Tư xuống trình giấy tờ. Người lính gác biên nhìn giấy, nhìn lên hai người lính khoác súng thản nhiên đứng trên thùng xe khoát tay cho đi. Khẩu súng không phải dùng bắn địch nhưng lừa được ta. Barie nâng bổng lên, trạm kiểm soát biên giới lùi lại phía sau.

Bốn giờ rưỡi chiều hôm đó, chúng tôi trả súng chia tay anh Tư ở ngã tư Bảy Hiền. Đã hàng chục năm trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ như in gương mặt và giọng nói của anh. Có những con người chỉ gặp một lần thoáng qua, thậm chí còn chưa hề nói chuyện nhưng ta vẫn nhớ mãi. Huống chi là đã là ân nhân, đã đi chung với nhau một quãng đường dằng dặc. Chẳng biết bao giờ mới gặp lại nhau.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.