Chuyện Lính Tây Nam

Lượt đọc: 260 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trảng Lớn – Tây Ninh

❊ ❊ ❊

T

HỊ XÃ BIÊN GIỚI bé nhỏ xanh ngắt, nằm yên tĩnh giữa vùng đất đỏ. Đoàn xe quân sự vừa dừng bánh, các dì, các em chìa tận cửa xe mời mua những bịch nước mía đá, những gói kẹo đậu phộng. Lời rao véo von vui tai như câu hát giỡn. “Mía ghim mía ghim. Năm hào một cây mía ghim...” xe lôi, xe thổ mộ đôn đáo ngược xuôi. Toà Thánh Cao Đài, chợ Long Hoa người đi lại nhộn nhịp. Đám đông dân chúng điểm nhiều sắc lính áo xanh. Trong quán cóc, dăm ba thương binh đại ca chống nạng băng tay phì phèo thuốc rê, ánh mắt kẻ cả âu sầu nhìn đoàn lính ngố.

Chúng tôi được gom vào Tiểu đoàn 31, một tiểu đoàn với chức năng huấn luyện bổ sung của Sư đoàn 9 tại căn cứ. Nhưng những ngày ở đó cũng không huấn luyện thêm gì. Quanh Trảng Lớn có một đội quân đầu nậu thu gom ve chai vật dụng chiến tranh quân cụ. Anh em thương bệnh binh nằm trông cứ, suốt ngày đào cọc vác ghi giấu gom một chỗ, đêm mang qua lỗ thủng hàng rào đi bán. Tấm ghi lót đường băng có giá nhất, kế đến là tôn, cọc rào thép gai, cát tút đạn pháo 105 ly. Sau mót hết đồ lộ thiên rồi họ đào đến dây cáp điện ngầm. Thỉnh thoảng bị vệ binh rượt bắn đùng đùng, họ quăng cả ghi mà chạy.

Tiểu đoàn trưởng vệ binh là Đại úy Thanh Nga. Tên ông dễ thương như tên con gái vậy nhưng là tay nhậu dữ. Ngày chủ nhật nghỉ, tôi ra cổng doanh trại ngồi uống nước mía. Trời nắng gắt, tôi cởi cái áo mút từ nhà mang đi khoác hờ lên cổ. Đại úy Thanh Nga cùng mấy lính vệ binh bất ngờ xộc vào. “Thằng này định bán quân trang. Tịch thu, bắt nhốt cho tao!”.

Áo mút hồi đó chắc cũng được đôi chục và nó không phải là quân trang. Nhưng tôi vẫn bị tịch thu áo và nhốt vào conet, vốn là thùng dù tiếp vận Mỹ. Cái thùng bằng thép chật nóng điên người dưới nắng hun. Phía sau trạm gác, đội vệ binh đang cữ nhậu vui ngày chủ nhật. Cà tưng cà tưng lên rồi, có ai đó ném đá hoặc lấy thanh sắt đập vào thành conet làm tôi chói ù hết tai. Cuộc nhậu tàn, họ thả tôi ra. Đại úy Thanh Nga lên hứng ca mấy câu vọng cổ gì đó làm đội vệ binh cười ầm. Tôi lủi thủi đi về tiểu đoàn huấn luyện. Cơn uất nghẹn họng làm nước mắt giàn giụa. Từ bé đến lớn chưa bao giờ tôi bị cư xử bất công như thế.

Trảng Lớn, căn cứ cũ của Mỹ trước đây, nằm ngoài rìa thị xã Tây Ninh, bao gồm nhiều phân khu độc lập. Các phân khu giới hạn bởi các hàng rào thép gai phủ đầy cỏ Mỹ, vạch ngang dọc những lối chồn đi. Bấy giờ đang là mùa khô. Ngày nắng, bụi, nhưng đêm về gió chướng lùa qua lỗ vách tròn, vốn là những tấm ghi lột lên từ đường băng dã chiến cũ, lạnh gai người. Bình minh mùa khô phương Nam thật lạ. Chân trời đỏ rực với những dải mây thấp, loang lổ xám. Chưa đến giờ tập thể dục. Tôi đang ngái ngủ bỗng dỏng tai nghe tiếng lạ. Vi vi vuuut... Oành! Oành...! Tất cả chạy nháo ra sân. Trung đội trưởng hét: “Tản ra, nằm xuống! Pháo 130 ly địch đấy”.

Mấy quả nữa bắn trúng dãy nhà tôn bỏ không mé bên trái, giật tung mái bay xoang xoảng. Tôi không còn thấy sợ, nhưng bắt đầu cay đắng hiểu chiến tranh thực sự đến đây rồi. Pháo Kh’mer Đỏ bên kia biên giới bắn thêm mấy trái nữa rồi ngưng. Trảng cỏ Mỹ khô bắt lửa cháy giần giật. Tàn lửa bay tung trong khói dâng cuồn cuộn. Buổi điểm danh đơn vị đêm hôm đó, bầu trời thị xã sáng bừng hàng trăm vệt đạn 12.7 vạch đường. Hơi thở những ngày báo động cũ đang phả nóng tai. Đã sáu năm trôi qua kể từ cuối năm 1972, bây giờ mới thấy lại đạn cao xạ vạch đỏ trời đêm.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.