T
ÔI VỚI THẰNG HIỆP HÍP mắc võng đấu đầu chung một thân cây dầu chuẩn bị nghỉ đêm. Một ngày thiếu nước khát nẻ toác môi. Vỏ thân cây cũng rạn nứt, xám đen vết tro rừng cháy. Trong bi đông chỉ còn một chút nước để dành đến tận trưa mai, khi đến được suối lớn Damrei trên bản đồ.
Liếm môi trăn trở chờ giấc ngủ. Nỗi nhớ lan man cũng bắt đầu từ nguồn cơn khát, cố nghĩ khác cũng không được. Bất cứ chuyện gì cuối cùng cũng dẫn đến những hình dung cụ thể về nước, về những cơn mưa chập chờn nửa mơ nửa thực. Tháng ba rừng khô thân kiệt, mặt binh nhất binh nhì lấm tro, hắt heo như trái táo phơi sương. Một tháng ba khác mong manh tìm về trong tâm tưởng. Con ngõ làng xứ Đoài nhà bà Nhu tối ẩm ngày tiết mưa phùn. Rặng cúc tần ôm nét đường gạch vỉa nghiêng vòng qua bờ ao dập dềnh lá nghể. Dưới bụi sòi chìa sát bờ ao, mấy con chẫu chuộc mắt lồi ngồi chồm chỗm rình đớp bướm cải. Hoa bưởi cành la, rụng qua lỗ vuông vòm bể nước mưa nhà ông Tường, ướp hương từng gáo dừa mát trong lành.
Không chịu được nữa, tôi nhỏm dậy lắc lắc cái bi đông làm một ngụm nhỏ. Giữ ngụm nước trong miệng thật lâu như kẻ đói ăn dè. Võng bên, thằng Hiệp híp chưa ngủ, tay vắt trán khuỳnh chân đu đưa. Bỗng đâu toác toác loạt AK nổ sát sạt. Dây võng tôi đứt đôi, đầu rơi xuống đập vào chân cọc phụ đau điếng. Choáng váng chưa kịp hiểu chuyện gì, thấy thằng Hiệp hét toáng báo địch vào. Nó bị một viên đạn xuyên qua tay, mỡ lòi vàng như mỡ gà. Nghe thấy chúng tôi kêu bằng tiếng Việt, anh Bình vàng hốt hoảng xách súng chạy lại. Anh ấy đi cầu bậy khi về cắt lạc hướng, thấy chúng tôi nằm hơi xa đội hình, tưởng địch nên bắn nhầm.
Khô tàn giấc mơ mưa bụi, tôi lui cui chán chường nối lại dây mắc võng. Thằng Hiệp khoái trá với cái vết thương phần mềm dù tay mới băng trắng toát. Loay hoay mãi không được, nó đành nhờ tôi tháo cái nhẫn đeo tay to sụ không biết đứa nào cho. Nó vứt lại cho tôi cái áo lót cháo lòng. Cái áo lót trắng hồi còn ở quân trường nó lấy bút bi vẽ những hình người tóc dài thân đuỗn như củ khoai lang, chấm thêm mấy mắt kính râm, vài cây guitar điện sừng cong. Nó giải thích đấy là mô phỏng chân dung ban nhạc. Fan ruột của The Beatles ngày mai lên đường đi viện. Loạt AK của Bình vàng chỉ ăn sang phải chục phân nữa thôi, là tôi cũng lên đường về nước trong một tấm tăng lành. Đời lắm khúc quanh, chẳng biết số phận thế nào. Hồi ở Mekong nó không gặp may, phải ăn bốc mấy bữa vì tôi tỉnh bơ ném thẳng cái chén của nó xuống sông khi nó dám trịch thượng sai tôi đi rửa. Hai thằng lập tức lao vào đập nhau, anh Ky phải can ra. Hôm nay cả nó với tôi đều may. Thần linh độ trì tôi vẫn quẩn quanh đâu đó.
Hôm sau, Hiệp híp theo xe quân báo quân đoàn về quân y viện rồi biệt tích. Sau chiến tranh tôi mới gặp lại. Nó kể sau khi nằm viện lành vết thương, được đi học trường Sĩ quan Lục quân 1 ở Sơn Tây nên không vào đơn vị nữa.