Đ
ÁNH QUA PH’NOM PENH, tôi kiếm được một chiếc võng. Là võng dù nhưng chỉ có một lượt, lại màu vàng nửa chanh nửa cam trông rất chói lọi. Màu đặc biệt của chiếc võng trở thành tiêu điểm bôi bác của mấy anh chỉ huy đại đội lẫn liên lạc. Rằng mày chịu khó nằm đất, cất đi cho mới về may váy cho người yêu, rằng mày nằm xê tụi tao ra chút, định đánh dấu cho cối nó dọng vào đầu chỉ huy sở bây giờ.
Cái gì khác màu số đông cũng gây phiền. Võng mỏng quá, đêm đêm muỗi rừng chích xuyên vòi nhoi nhói sườn mông. Cố chịu ngứa thêm một chút cho muỗi say mồi, tôi lừa lựa ấp tay siết ngoài cái “bép”. Cảm giác thật khoái trá khi kẻ thù ký sinh to tựa con châu chấu con bị di tan trăm mảnh, để lại chút ướt vết máu thanh xuân trai trẻ. Mực hồng cầu một nửa in lòng tay, một nửa in mặt võng. Sáng mai thức dậy, mặt ngoài chiếc võng tấm tấm thêm dày những đốm đỏ tươi, nhiều bằng những nỗi nhớ trong đêm luồn sâu. Những đêm sau nữa, vết máu cũ trở màu, để cho những chấm màu tươi mới xuất hiện như một chu trình in hoa khép kín. Suốt ba tháng hành quân đuổi tàn quân Pôn Pốt trong rừng thẳm U răng là suốt ba tháng nhà máy in hoa chạy hết công suất. Có những khu rừng ẩm muỗi nhiều, phải lấy ni lông lót trên mặt võng chống vòi muỗi đâm xuyên mới tạm ngủ yên được.
Cuối năm đó, một trận sốt rét ác tính đã quật đổ tôi. Trở về từ cao điểm 701, tôi bắt đầu lên cơn. Lúc nóng điên người, lúc gai gai lạnh nhưng không thấy run người bật võng như chúng nó. Hai hôm đầu được nghỉ truy quét còn gắng gượng dậy, lần ra con đập nhỏ xem thằng Hải cụt câu chạch. Đến hôm thứ ba thì quỵ hẳn. Nằm li bì trên võng từ sáng đến đêm, người nóng hầm hập. Thằng Tuý hy sinh, tôi lăn ra ốm, trung đội thông tin vãn hết người. Bấy giờ anh Nhương lùa thằng Mạnh tiểu đội trưởng 2W xuống đi với Đại đội 1 kiêm cả hữu tuyến. Còn chính anh ấy phải khoác máy đi theo chỉ huy tiểu đoàn.
Tôi suy sụp nhanh, ỉa đùn vô thức ra võng cũng chỉ đủ sức gắng nhỏm dậy, tụt cái quần đùi bẩn lau qua rồi thả nó trôi luôn theo suối. Anh em đi tác chiến hết, chẳng nhờ ai được. Mà cũng chẳng dám nhờ đứa nào đi giặt quần dính phân lỏng. Vẫn còn chút sĩ của một thằng trai phố thị, tôi chọn cái áo cũ đã mùn sởn lau võng, xong vo viên cuộn dưới gốc cây chân để dùng dần. Nhìn dòng suối nước cuốn thấy lạnh ớn đến tận xương. Mọi giác quan, mọi xúc cảm gần như tê liệt. Ngày trôi thiêm thiếp, mắt he hé lúc nhắm lúc mở nhìn vào một điểm vô định. Có hai quả ổi ương hanh vàng lấp ló bên kia bờ suối, là chỗ hút mắt một điểm nhìn gần. Giá mình còn sức, mình sẽ lội sang hái ngay. Thèm đấy nhưng nuốt nước miếng cũng khó. Địch giá có đánh vào tận nơi chắc tôi cũng mặc.
Lấy cơm về trung đội, anh Nhương hết dỗ lại chửi, giục tôi xuống ăn. Cảm giác xót quân nhưng bất lực khiến anh ấy chửi rất độc, dọa không ăn thì chết mẹ mày. Thì tôi sắp chết đây. Cảm giác kiệt lực lúc gần đất xa trời khiến mọi sự đều trở nên vô nghĩa, sá gì dăm ba câu chửi hoang lời. Hồn tĩnh đến lạnh lùng. Nỗi nhớ gia đình cồn cào mấy hôm trước khi nhận được thư giờ trống rỗng phẳng ngắt chân trời. Phố cũ quê nhà cùng ký ức vỡ vụn, ẩn hiện chập chờn trong vô thức thời gian. Tiếng anh Nhương đầu võng nghe như có tiếng vang vọng hồi âm vách núi. Tôi đờ đẫn nhìn trung đội trưởng, cũng như nhìn thấy con kiến bống hay con nhền nhện mà thôi.
Sau ba ngày sốt, hoàn toàn không ăn được gì, chỉ uống nước cháo cầm hơi. Sáng ngày thứ tư, quân y tiểu đoàn xuống kiểm tra thấy tay tôi thõng ra khỏi võng. Trên mặt đất là những viên thuốc phát cho tôi chiều hôm trước chưa kịp uống rơi tung toé. Bấu vào người gần như không có phản ứng. Nó chạy sang vận tải xin người cáng tôi lên đội phẫu trung đoàn.
Đêm hôm ấy ở trạm phẫu K.23, tôi lơ mơ cảm thấy có người đo huyết áp cho mình. Một lát sau lại có thêm người đến nữa. Huyết áp tụt không đo được. Các anh ấy lấy ven truyền nước. Huyết thanh làm tôi dần tỉnh táo dễ chịu hơn. Có tiếng hỏi lơ mơ âm âm đâu đó rằng: “Mày có nhận ra tao không?” “Tính đây, Tính phố Lý Văn Phức đây”.