M
ÙA MƯA ĐÃ GẦN TỚI. Đơn vị đi như bị phát cuồng. Hành quân cả ngày, đôi khi cả đêm. Càng vào sâu trong núi rừng đi càng gấp. Đụng địch ở đâu đánh địch ở đó. Một ngày có khi nổ súng mấy bận, không còn nhớ nổi. Những trận tao ngộ ngắn ngủi không mấy kết quả vì bọn lính Pốt giạt ngay tránh giao chiến. Không còn khái niệm chốt mà chỉ còn khái niệm đứng chân. Chốt thường phải có đào hầm hào, có bố trí hướng địch hướng ta. Còn đứng chân thì tạm hiểu như là chia nhau chỗ ngủ mắc võng qua đêm. Các trung đội xung quanh đại đội, các đại đội vây quanh tiểu đoàn bộ.
Chúng tôi đi trên lớp tro còn ấm của cỏ cháy chân rừng. Cỏ ống tre cháy lá, quện những bụi gai xấu hổ níu vướng chân người. Trinh nữ cái con chết mẹ, cào ống quần lính te tua. Ào ạt từng trận gió khô cuốn tro bụi, phủ lên người đen nhẻm. Triền miên chỉ thấy rừng lúc rậm, lúc thưa rặt một loại dầu khộp khô rang vàng cháy. Buổi trưa giòn, vỡ tan trong tiếng mõ tốc tốc của con chim gõ kiến. Thỉnh thoảng sáng lộ ra một chân ruộng phum hoang hay một trảng cỏ hẹp, có bóng một vài cây thốt nốt đứng đơn lẻ đã thấy mừng, tưởng mình sắp được ra đến đồng bằng. Trời ơi là nỗi nhớ phum sóc với gà qué ngủ đầy trên cây, lợn ngoáy đuôi chui rào chạy kêu khìn khịt, những ống thốt nốt chua phình bụng, những đêm lành không gác.
Chiều nghỉ, nằm võng đu đưa, vừa nghĩ linh tinh vừa lấy ngón tay miết miết trên cổ, viên thành những cục ghét to như hạt đậu đen dẻo quánh, búng đi vu vơ. Súng vẫn nổ ì ầm, vọng về từ các hướng xung quanh lúc mau lúc thưa. Từ đâu đó vèo vèo qua tai mấy viên đạn 12.8 ly cuối tầm. Một viên va bốp vào thân cây, văng sang ụ mối lăn lông lốc dưới gầm võng. Viên đạn đã tuột lớp vỏ đồng, chỉ còn cái lõi thép trắng xám hình côn. Có duyên hay sao mà đến tìm nhau thế này. Vừa tiện tay nhặt lên đã phải vội quăng mẹ nó duyên đi. Ngón tay rát rộp lên vì bỏng. Anh Ky cười hô hố chửi thằng ngu chưa con. Đời tôi mấy lần gặp cái duyên như thế, không đốt bỏng tay nhưng đốt bỏng hồn.