B
UỔI CHIỀU GẦN TỐI, trong một ngách núi heo hút và ẩm ướt bởi cơn mưa đầu mùa, tiểu đoàn tôi gặp lại “cố nhân” như một sự sắp đặt của định mệnh.
Vừa ở bìa rừng rúc ra mép trảng, chúng tôi bắt gặp mấy cái nhà nhỏ lợp gianh, lá còn rất mới. Đại đội 1 đi đầu dừng lại chia mũi bí mật tiếp cận. Dưới gầm nhà, quanh chân cột, hơn chục thằng Pốt đứng ngồi lố nhố. Chúng nó trú mưa và nấu cơm chiều. Lính C1 bám từng bụi cây, lặng lẽ bò tới. Cách địch khoảng 30m thì tự nhiên hai thằng trong đám đó đứng dậy, vác ống DK.75 xăm xăm đi thẳng về phía anh em đang tiếp cận. Chắc chúng nó đi lấy nước ở cái suối mà chúng tôi vừa đi qua. Chính tréc đại trưởng gí đầu nòng súng lính xuống, ra hiệu bắt sống nhưng không kịp. Thằng Trung đã kéo một loạt AK. Hai thằng địch đổ vật. Liền đó, hai phát B.41 thổi tung gầm sàn. Trong đám đó chỉ còn ba thằng phía ngoài vùng chạy được. Trời nhoè nhoẹt tối. Lính bắn đuổi theo ba thằng chạy rầm rầm. Đứa quỳ bắn, đứa đứng bắn, có đứa kê súng vào chạc cây cẩn thận lấy đường ngắm điểm xạ nhưng vẫn thấy chúng nó chạy nhanh như hoẵng.
Thế mới biết đôi khi chết được cũng khó! Trên cái nền trước kia là nhà, thịt văng tung toé. Vẫn còn hai thằng Pốt bị thương không chạy được, kêu ò ò rất to. Lục lọi mấy cái bồng hôi mù của bọn này không có võng, cũng chẳng có gì đáng giá. Thấy cuốn sổ nhỏ, tôi cầm lên mở xem một trang. Thành phố nào, nhớ không em, nơi chúng mình, tìm phút êm đềm.... Lũ chó! Đúng cuốn sổ bài hát của thằng Tư chết trận hôm C1 mất chốt đây rồi. Trúng phóc bọn băm mặt thương binh tử sĩ bên kia núi. Oan gia gặp nhau trong ngõ hẹp.