L
Ộ 5 ĐÃ THÔNG, Đại đội 2 và chúng tôi trở về đội hình tiểu đoàn bằng xe tải. Từ Oudong lên thẳng Kampong Ch’nang, rẽ phải xuôi ra bờ Tonle Sap. Tiểu đoàn 4 đã cùng tàu hải quân lên Kampong Ch’nang trước bằng đường thủy. Chúng tôi qua sông bằng thuyền của dân, nhập về đội hình tiểu đoàn.
Trời ngả chiều. Quân phối thuộc bám theo đám dân từ bến sông về phum. Ban chỉ huy tiểu đoàn đóng tại ngôi chùa lớn. Trung đội thông tin nằm trong cái nhà đúc 2 tầng cách chỉ huy sở 100m, chẹn ngang ngã ba từ tiểu đoàn bộ xuống Đại đội 4. Cái nhà không trát, đỏ hoét màu gạch trần lỗ chỗ vết đạn nhọn. Anh em không lên tầng 2, tụt cả xuống tầng trệt. Thằng Vỹ thông báo đêm nào cũng bị địch tập kích nên trung đội thông tin cũng phải đảm nhiệm một mũi.
Về đến nơi mới kịp làm hụm nước, tôi và anh Ky được phân công xuống Đại đội 1. Anh Nhương đuổi bọn tôi đi sớm vì chiều đã tà. Đêm đầu tiên, vừa chân ướt chân ráo xuống đại đội, địch tập kích ngay. Tiếng súng rộ lên khắp các nơi, chủ yếu là đạn nhọn và M.79. Chưa bao giờ bị địch tấn công ban đêm nên tôi thấy lạ. Trước giờ chỉ có mình chủ động tẩn nó, còn lần này nó chủ động tập kích. Chỉ huy sở đại đội nằm sạp, trong cái lều vịt thấp lè tè im nghe tiếng súng. Khẩu cối tép nằm ngay cái lều bên cạnh, cách một khoảng sân cho vịt ăn. Khi Đại đội 2 chưa về đội hình, trung đoàn tăng cường cho Đại đội 1 tiền tiêu một khẩu DK.75, một khẩu 12.8 ly nên lúc này hỏa lực khá mạnh. Chúng tôi không bắn lại. Chỉ khi thấy chớp đầu nòng súng địch mới câu M.79.
Đại đội 1 nằm tựa lưng một gò núi nhỏ mọc đầy tre gai, chẹn ngang con đường đất đi về phía rừng thưa. Nhìn thấy phía đó có cái sườn núi cháy nham nhở. Rừng thưa trên núi trụi lá, chỉ còn những thân cây khô trắng xám. Ban ngày yên tĩnh. Cánh đồng trống trải nhìn rõ những gò cây khô. Lính tráng đi lại kiếm ăn cải thiện khá thoải mái. Thằng Sơn ba tai còn kiếm đâu được con ngựa, cưỡi ra bờ sông sang thị xã Kampong Ch’nang kiếm rau ăn. Chiều tối cả người cả ngựa bơi vượt sông về. Tôi cũng thử cưỡi ngựa. Dù lót cả cái bao tải làm yên nhưng cũng trợt cả da mông vì mồ hôi ngựa.
Buổi trưa, thằng Đồng Huế liên lạc phát hiện con trâu đang xồng xộc chạy trên đồng, từ hướng địch hay vào tập kích, có thể chúng cột mìn vào trâu. Nó thét: “Trâu Pốt, trâu Pốt vào!”. Tôi và nó nằm ngay trên sạp trong lều đại đội, vớ AK nhằm tương phát một. Con trâu loạng choạng lảo đảo ngã kềnh, lại thấy bóng người đang chạy tới. Bọn tôi tưởng địch đuổi trâu, đồng loạt quay sang ngắm bắn mục tiêu mới.
Thằng Gia cà bây cối 60 hét lên: “Địch đâu mà địch. Ông Khanh đại đội trưởng đấy!”. Bọn tôi hoảng quá, liền ngưng bắn. Anh Khanh, đúng là anh Khanh thật, đứng dậy quan sát rồi bình tĩnh tiến đến con trâu chết. Sau một hồi hì hục giải phẫu, xách về một cái lưỡi, một quả tim, lừ lừ đi thẳng vào lều hỏi thằng nào vừa bắn. Thằng Đồng im lặng. Tôi đành đứng dậy: “Em bắn đấy, em tưởng địch”.
Vèo... cái lưỡi trâu trên tay anh Khanh bay thẳng vào mặt. Phản ứng cực lẹ, tôi né được cú ném thứ nhất. Chưa định thần thì bụp cú nữa, quả tim trâu đầy máu đập ngay vào bụng tôi rồi lăn ra đất. Dường như đã hả tức, anh Khanh chửi rủa om sòm vài câu rồi thôi. Tôi cởi áo ra sau bụi le đái vào, vò sạch máu trâu mang giặt.
Bây giờ là khoảng giữa tháng hai năm 1979. Một hôm, sau khi ăn cơm chiều, bọn thông tin chúng tôi sang A cối uống trà. Tự nhiên thấy anh Síu ôm cái đài chạy sang. “Này này, Trung Quốc nó đánh mình rồi!”. Chúng tôi chăm chú nhìn vào cái đài đang nói, quên cả uống nước. Được một tý thì anh ấy lại ôm cái đài chạy về lán đại đội. Chúng tôi và bọn cối cũng chạy theo. Lúc đó chỉ huy sở không có ai vì ông Khanh với liên lạc không biết chạy xuống trung đội nào. Một cái tin có lẽ quá gây xúc động nên anh Síu không thể nghe một mình. Lát sau mọi người về đủ. Chỉ huy cùng các cán bộ trung đội hội ý chiều. Hôm đó chẳng thấy ai cắt đặt nhiệm vụ gì như mọi ngày. Cả bọn im lặng hút thuốc rê, dỏng tai nghe đài. Lát sau khi hết tin, đến các đoạn nhạc tiến quân thì anh Khanh xua cán bộ trung đội về.
Tôi không thấy lo gì, nghĩ rằng có thể đơn vị sẽ được rút về nước tẩn nhau với bọn này. Nếu đi qua nhà thì tôi sẽ chuồn về ít ngày cho đỡ nhớ. Nói chung lúc đó tâm lý bọn tôi không sợ bọn xâm lược Trung Quốc, chỉ sôi sục muốn được về nước ngay. Có một sự tự tin lớn, thậm chí khá ngông nghênh vì đơn vị chúng tôi đã trải qua nhiều trận đánh thắng. Có chết trận thì cũng chết ngay trên quê hương mình.
Những đêm tháng hai năm đó mùa khô quá lạnh. Địch tập kích đã thành quen. Những đêm không có tiếng súng địch bọn tôi không thể ngủ được. Ai gác cứ gác, ai ngủ ngủ cứ ngủ. Chủ yếu là địch bắn vào. Lắm đêm tụi Pốt bắn quá rát, anh Síu gọi liên lạc cùng chạy xuống các trung đội đốc gác. Trở về thấy bọn phối thuộc chúng tôi vẫn nằm ngủ buông mùng trắng toát, cáu kỉnh chửi. “Tao đi đốc gác mà chúng mày vẫn cứ ngủ hả?”. Anh ấy điên lên, giật tung từng tấm mùng. Tôi với anh Ky lặng thinh, thu dọn lại chỗ ngủ, chẳng ai nói gì.